MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Bóng ĐêmChương 1: NHỮNG HÀNH KHÁCH CỦA CHUYẾN TÀU ĐÊM

Bản Thuyết Minh Của Bóng Đêm

Chương 1: NHỮNG HÀNH KHÁCH CỦA CHUYẾN TÀU ĐÊM

2,325 từ · ~12 phút đọc

Ga Vienna vào những đêm cuối tháng Mười Hai năm 1894 không dành cho những kẻ yếu tim hay những người thiếu kiên nhẫn. Luồng không khí lạnh buốt từ phía Bắc tràn về, mang theo hơi ẩm đặc quánh của sương mù, bám chặt vào những cột đèn bằng gang đúc và làm mờ mịt những bảng chỉ dẫn bằng đồng. Tiếng còi tàu hơi nước rền rĩ vang lên, âm thanh ấy bị dội lại bởi mái vòm bằng thép của nhà ga, tạo nên một thứ tạp âm hỗn loạn và thúc giục.

Giữa đám đông lộn xộn của những người khuân vác, những hành khách đang hối hả và tiếng vó ngựa lạch cạch trên nền đá bên ngoài sảnh chờ, Julian Thorne đứng tĩnh lặng như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch xám. Ông mặc một chiếc áo khoác chesterfield dài quá gối, cổ áo dựng cao để che đi phần cằm gầy gò. Đôi mắt ông, ẩn sau cặp kính gọng vàng tròn trịa, không nhìn vào đoàn tàu, mà đang mải miết quan sát những vệt dầu loang trên đường ray – một sự kết hợp ngẫu nhiên của hydrocacbon tạo ra những sắc cầu vồng giả tạo dưới ánh đèn dầu hỏa.

"Ngài Thorne, tàu sắp chuyển bánh. Chúng ta không nên để lỡ sự khởi đầu."

Người vừa lên tiếng là Bá tước Von Zale. Ông ta là một người đàn ông trung niên với bộ ria mép được sáp vuốt tỉ mỉ, biểu tượng của tầng lớp quý tộc Phổ cũ kỹ nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm. Von Zale không chỉ là người chi trả cho chuyến đi này của Thorne mà còn là người nắm giữ những tấm vé của Toa số 9 – toa hạng nhất sang trọng nhất của chuyến hành trình từ Vienna đi London.

Thorne rút chiếc đồng hồ bỏ túi hiệu Patek Philippe ra, bật nắp. "Tám giờ mười bốn phút. Chúng ta còn đúng sáu mươi giây theo lịch trình của Tổng cục Đường sắt Đế chế. Sự vội vã là kẻ thù của sự chính xác, thưa Bá tước."

Họ bước lên tàu khi những nhân viên phục vụ cuối cùng đang thu lại bục gỗ. Toa số 9 không giống với bất kỳ phần nào khác của đoàn tàu. Nó là một ốc đảo của sự xa hoa với những vách ngăn bằng gỗ gụ đánh bóng, những chiếc đèn tường bằng pha lê và thảm trải sàn dày đến mức nuốt chửng mọi tiếng bước chân. Mùi của toa tàu là một hỗn hợp đặc trưng: mùi sáp đánh bóng gỗ, mùi da thuộc mới, và thấp thoáng đâu đó là hương thuốc lá đắt tiền hòa quyện với mùi hơi nước rò rỉ từ hệ thống sưởi.

Julian Thorne đi dọc hành lang hẹp, con mắt nghề nghiệp của ông bắt đầu ghi nhận những dữ liệu sơ khởi về những người đồng hành. Theo hợp đồng, nhiệm vụ của ông là bảo vệ một gói tài liệu mà Von Zale đang giữ, nhưng bản năng của một cựu giáo sư luật học lại khiến ông phân tích con người như phân tích những mẫu vật trong phòng thí nghiệm.

Tại buồng số 02, một người phụ nữ trùm khăn voan đen đang ngồi bất động. Đó là Bà góa phu nhân Elenor Vance. Bà ta cầm một chuỗi tràng hạt bằng thạch anh tím, nhưng ngón tay không hề di chuyển qua các hạt. Một trạng thái tĩnh lặng giả tạo.

Ở buồng số 04, cửa mở hé, một người đàn ông lực lưỡng với làn da rám nắng đang kiểm tra một khẩu súng lục ổ quay Webley đã tháo rời. Đó là Đại úy Arbuthnot, một sĩ quan quân y vừa trở về từ các chiến dịch ở viễn đông. Đôi bàn tay của ông ta thô ráp nhưng các động tác lắp ráp lại chính xác đến từng milimet.

Thorne dừng lại trước buồng số 07 của mình. Đối diện đó, ở buồng số 08, là mục tiêu quan trọng nhất của chuyến hành trình này: Marcus Vane. Vane là một thương nhân có tầm ảnh hưởng lớn trong ngành khai thác mỏ tại Nam Phi, đồng thời là một nhà môi giới thông tin chính trị. Ông ta thấp người, béo mập, với đôi mắt nhỏ luôn lẩn khuất sau những nếp gấp của gương mặt đầy thịt. Điểm đáng chú ý nhất là chiếc vali bằng sắt sơn đen được khóa chặt vào cổ tay trái của ông ta bằng một sợi xích thép tôi cứng.

"Chào buổi tối, giáo sư Thorne," Vane nói, giọng nói khàn đặc như có sạn. "Tôi nghe nói ông có thể nhìn thấy sự thật thông qua một vết mực loang. Hy vọng trên chuyến tàu này, ông không tìm thấy vết mực nào của tôi."

Thorne gật đầu nhẹ, một cử chỉ xã giao tối thiểu. "Sự thật thường không nằm ở vết mực, ông Vane. Nó nằm ở khoảng trống giữa các từ ngữ."

Đoàn tàu giật mạnh một cái, rồi từ từ chuyển động. Tiếng piston bắt đầu nhịp điệu đều đặn: xình xịch, xình xịch. Vienna lùi lại phía sau, chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo trong màn sương. Julian bước vào buồng của mình, căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi với một chiếc giường tầng, một chiếc bàn gấp nhỏ và một bồn rửa mặt bằng sứ.

Ông đặt chiếc túi xách lên bàn, mở khóa và lấy ra một cuốn sổ tay bìa da đen. Trang đầu tiên đã được ghi sẵn danh sách hành khách mà ông đã thu thập được từ nhân viên ga tàu trước khi khởi hành.

Buồng 01: Bá tước Von Zale (Người bảo trợ).

Buồng 02: Phu nhân Elenor Vance (Góa phụ quý tộc).

Buồng 03: Trống.

Buồng 04: Đại úy Arbuthnot (Bác sĩ quân y).

Buồng 05: Monsieur Lefebvre (Nhà sưu tầm đồ cổ người Pháp).

Buồng 06: Cô gái trẻ Mary Debenham (Gia sư).

Buồng 07: Julian Thorne.

Buồng 08: Marcus Vane (Thương nhân).

Buồng 09: Hansom (Người phục vụ toa).

Buồng 10: Trống (Dành cho nhân viên kiểm soát vé).

Khoảng chín giờ tối, Thorne di chuyển đến toa ăn để dùng bữa nhẹ. Không gian ở đây rộng hơn, với những chiếc bàn được phủ khăn trắng tinh khôi và bộ đồ ăn bằng bạc sáng loáng. Tuy nhiên, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng.

Tại bàn trung tâm, Monsieur Lefebvre đang tranh luận gay gắt với cô gia sư Mary Debenham về một vấn đề khảo cổ học. Lefebvre là một người đàn ông gầy gò với đôi mắt sắc lẹm, đôi tay ông ta luôn múa may minh họa.

"Thưa cô, tôi khẳng định rằng những hiện vật tại lăng mộ vương triều thứ mười hai không thể được vận chuyển mà không có sự đồng thuận của chính phủ địa phương," Lefebvre nói, giọng cao vút.

Mary Debenham đáp lại bằng một tông giọng bình thản đến lạ lùng: "Luật pháp đôi khi chỉ là rào cản cho sự tiến bộ của tri thức, thưa ngài. Và tôi tin rằng những gì ông giữ trong túi áo ngực lúc này cũng không hoàn toàn có giấy tờ hợp lệ."

Lefebvre khựng lại, gương mặt đỏ bừng rồi im lặng tuyệt đối. Thorne ngồi xuống bàn phía sau họ, gọi một tách trà đen không đường. Ông quan sát người phục vụ Hansom. Anh ta đang bưng một khay rượu vang đi qua các bàn. Hansom có dáng đi rất lạ – trọng tâm luôn dồn về phía trước, bước chân nhẹ và dứt khoát, hoàn toàn không giống một người đã dành ba năm làm việc trên những sàn tàu rung lắc.

"Trà của ngài, thưa giáo sư," Hansom đặt tách trà xuống.

Thorne nhìn vào bàn tay của anh ta. Giữa ngón trỏ và ngón cái có một vết chai hình vòng cung, hơi đỏ. "Anh dùng loại thuốc tẩy nào để lau sàn toa tàu này vậy, Hansom?"

Hansom hơi ngẩn người. "Dạ, chúng tôi dùng xà phòng kiềm pha loãng, thưa ngài."

"Vậy sao? Kiềm thường làm khô da đều khắp các ngón tay, nhưng vết chai của anh lại rất khu trú. Nó giống như kết quả của việc tiếp xúc liên tục với cò súng của loại súng trường Mauser hơn."

Hansom nhanh chóng thu tay lại, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo. "Ngài giáo sư thật khéo đùa. Tôi chỉ là một kẻ phục vụ thấp kém."

Thorne không đáp. Ông nhấp một ngụm trà. Nhiệt độ trong toa tàu dường như đang giảm xuống mặc dù hệ thống sưởi vẫn đang hoạt động hết công suất. Đoàn tàu lúc này đã tiến vào vùng núi. Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, những bông tuyết lớn đập vào cửa kính toa tàu, tạo nên những âm thanh lạo xạo như tiếng mào gà cào lên vách gỗ.

Đúng mười giờ tối, Marcus Vane đứng dậy khỏi bàn ăn. Ông ta trông có vẻ mệt mỏi, mồ hôi rịn ra trên trán dù bên ngoài trời rất lạnh. Chiếc vali sắt vẫn bám chặt vào cổ tay ông ta, phát ra tiếng kêu loảng xoảng mỗi khi va chạm vào cạnh bàn.

"Tôi cần nghỉ ngơi," Vane tuyên bố chung chung. "Hansom, hãy mang cho tôi một cốc sữa ấm vào buồng số 08 trong mười phút nữa. Và nhớ lấy, không ai được phép làm phiền tôi cho đến sáng mai."

Vane loạng choạng bước về phía toa ngủ. Julian Thorne nhìn theo bóng lưng của người đàn ông đó. Trong thế giới của logic, cái chết thường báo trước bằng những dấu hiệu vật lý: sự bồn chồn, sự thay đổi nhịp tim, và cả cái cách một người bám lấy vật sở hữu của mình như bám lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

Thorne rời toa ăn sau đó vài phút. Khi đi ngang qua buồng số 08, ông nghe thấy tiếng khóa lạch cạch bên trong. Marcus Vane đã chốt cửa bằng cả khóa xoay lẫn thanh chắn ngang – một sự cẩn trọng thái quá đối với một chuyến tàu hạng nhất đầy rẫy các quý tộc.

Đêm dần trôi về khuya. Tiếng động cơ tàu hòa với tiếng gió rít qua các khe cửa tạo thành một bản nhạc u ám. Julian Thorne nằm trên giường, nhưng ông không ngủ. Ông đang nhẩm lại sơ đồ vị trí các hành khách. Trong đầu ông, một bàn cờ ảo đang được thiết lập, nơi mỗi hành khách là một quân cờ với những nước đi chưa được tiết lộ.

Khoảng một giờ sáng, đoàn tàu bất ngờ khựng lại. Một cú phanh gấp khiến Thorne suýt văng khỏi giường. Tiếng kim loại nghiến lên đường ray chát chúa kéo dài hàng chục giây trước khi mọi thứ rơi vào một sự im lặng tuyệt đối đến rợn người.

Thorne ngồi dậy, đeo kính và bước ra hành lang. Hansom đang chạy dọc hành lang với chiếc đèn bão trên tay.

"Có chuyện gì vậy?" Thorne hỏi.

"Tuyết lở, thưa ngài. Đường ray phía trước bị lấp hoàn toàn. Chúng ta bị kẹt lại ở hẻm núi rồi."

Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía buồng số 08. Nó không phải là tiếng hét vì sợ hãi thông thường, mà là một âm thanh tắc nghẹn, như thể bị bóp nghẹt giữa chừng.

Thorne lao đến cửa buồng số 08. Ông thử vặn tay nắm, nhưng nó cứng ngắc.

"Ông Vane! Mở cửa!" Thorne đập mạnh vào cánh gỗ gụ.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ toa tàu và tiếng tim đập thình thịch của những hành khách khác bắt đầu thò đầu ra khỏi buồng vì tò mò.

Thorne quay sang Hansom: "Lấy chìa khóa vạn năng và rìu cứu hỏa ngay lập tức. Có mùi hạnh nhân đắng bốc ra từ khe cửa."

Hansom sững sờ trong giây lát rồi chạy biến đi. Thorne ghé sát mắt vào lỗ khóa. Ánh sáng đèn dầu bên trong buồng số 08 vẫn còn cháy, và qua khe hở hẹp, ông nhìn thấy một cánh tay buông thõng xuống sàn tàu. Sợi xích sắt vẫn còn đó, nhưng chiếc vali sắt đen đã biến mất, chỉ còn lại cái khóa vòng bị cắt đứt một cách gọn gàng bằng một loại dụng cụ cơ khí cực mạnh.

Sự tĩnh lặng của đêm tuyết lở đã bị phá vỡ. Cuộc điều tra của Julian Thorne không còn là bảo vệ tài liệu nữa, mà là đối diện với một kẻ sát nhân đang ẩn mình trong lớp vỏ quý tộc ngay trên toa tàu bị cô lập này.

Mười lăm phút sau, cánh cửa buồng số 08 bị phá tung. Marcus Vane nằm ngửa trên sàn, gương mặt tím tái, đôi mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà. Trên bàn, cốc sữa ấm vẫn còn bốc hơi nhẹ, nhưng một vệt chất lỏng màu trắng sữa đã đổ ra khăn trải bàn, nơi mà theo quan sát của Thorne, các thớ vải đang bị ăn mòn một cách bất thường.

"Đừng ai chạm vào hiện trường," giọng Thorne lạnh lùng vang lên, áp đảo mọi tiếng xì xào. "Đại úy Arbuthnot, tôi cần ông xác nhận tử vong. Hansom, hãy phong tỏa hai đầu toa tàu. Từ giờ phút này, không ai được phép rời khỏi Toa số 9."

Dưới ánh đèn bão chập chờn, bóng của Julian Thorne đổ dài trên thi thể nạn nhân, đánh dấu sự bắt đầu của một đêm dài nhất trong cuộc đời thám tử của ông. Khoa học và logic sẽ phải đối đầu với một kẻ sát nhân không chỉ thông minh mà còn cực kỳ am hiểu về cách thức xóa sạch dấu vết trong một không gian kín.

Chuyến tàu tốc hành đã dừng lại, nhưng guồng quay của một vụ án kinh điển thì vừa mới bắt đầu chuyển động.