Chuyến tàu xuyên Siberia đưa Julian Thorne và Mary Debenham trở lại London vào một buổi chiều tháng Hai ảm đạm. Thành phố bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc, thứ sương mù không chỉ mang theo khói than mà còn cả mùi vị của sự mục nát và những âm mưu bị che giấu. Khi bước chân lên cầu cảng Victoria, Thorne cảm thấy một sự thay đổi tinh vi trong bầu không khí. London vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, nhưng dưới bề mặt đó, có một dòng chảy ngầm của sự sợ hãi.
Vết bỏng trên tay Thorne vẫn âm ỉ đau, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt mà ông phải giấu kín dưới lớp găng tay da. Nó là chứng tích của Nguyên tố số 0, một lời nhắc nhở rằng thế giới đã thay đổi vĩnh viễn sau vụ nổ ở Ural.
“Chúng ta không về phố Baker ngay,” Thorne nói khi họ bước vào một chiếc xe ngựa đợi sẵn. “Hãy đến văn phòng của Arthur Sterling. Tôi cần xác nhận một giả thuyết.”
Mary nhìn ông với vẻ lo lắng. “Ông vẫn nghĩ rằng De Rais chỉ là một quân cờ?”
“Logic không cho phép tôi tin vào điều ngược lại,” Thorne đáp, đôi mắt ông nhìn đăm đăm vào màn sương ngoài cửa sổ. “Để vận hành một mạng lưới từ Vienna, Berlin đến tận Siberia, cần một nguồn tài chính khổng lồ và một sự bảo trợ chính trị mà ngay cả một Nam tước như De Rais cũng không thể có được. Kẻ đứng sau phải là người có thể điều khiển các dòng vốn từ Ngân hàng Anh và có quyền tiếp cận các hồ sơ mật của Bộ Ngoại giao.”
Khi họ đến văn phòng của Sterling, nơi này trống rỗng một cách kỳ lạ. Những tập hồ sơ bị lục tung, và trên bàn làm việc của Sterling là một tờ báo Times được đánh dấu bằng một biểu tượng quen thuộc: Con mắt Obsidian.
Thorne tiến lại gần chiếc bàn. Ông không vội vàng lục lọi mà dùng chiếc kính lúp để quan sát mặt bàn. Có một vệt bụi bị xáo trộn theo một hình dạng nhất định.
“Mary, mang cho tôi bột than và chiếc cọ nhỏ,” ông ra lệnh.
Khi Thorne quét bột than lên mặt bàn, một dòng chữ hiện ra, được viết bằng một loại sáp không màu: “Hạ viện. Phòng lưu trữ số 4. Trước khi mặt trời lặn.”
“Đó là nét chữ của Sterling,” Mary thốt lên. “Ông ấy đang bị đe dọa?”
“Hoặc ông ấy đã tìm thấy sự thật và đang cố gắng cảnh báo chúng ta,” Thorne nói, gương mặt ông đanh lại.
Hạ viện London vào giờ cao điểm là một mê cung của những hành lang đá vôi và những căn phòng đầy ắp hơi thở của quyền lực. Thorne và Mary thâm nhập vào khu vực lưu trữ dưới danh nghĩa những chuyên gia thẩm định hồ sơ thuộc ủy ban năng lượng quốc gia.
Phòng lưu trữ số 4 nằm sâu trong lòng đất, nơi mùi giấy cũ và mực in át đi hơi ẩm của dòng sông Thames gần đó. Thorne nhanh chóng tìm thấy ngăn tủ chứa các hồ sơ về khai thác khoáng sản hải ngoại. Ông lôi ra một tập tài liệu có tiêu đề: Dự án Bình Minh – 1890.
Bên trong là danh sách những nhà đầu tư sáng lập của Nghiệp đoàn Đá Đen. Thorne lật từng trang, và khi dừng lại ở cái tên cuối cùng, hơi thở của ông khựng lại.
“Ngài Alistair Vane,” Thorne đọc nhỏ. “Anh trai của Marcus Vane. Và hiện là... Bộ trưởng Bộ Tài chính.”
“Điều đó không thể nào,” Mary lắc đầu. “Alistair Vane là người đã lên án mạnh mẽ những hoạt động của Marcus ở Nam Phi. Ông ta được coi là biểu tượng của sự liêm chính trong quốc hội.”
“Chính xác,” Thorne nói, giọng ông lạnh lùng như băng. “Và đó là vỏ bọc hoàn hảo nhất. Marcus chỉ là kẻ thu gom quặng ở tiền tuyến, còn Alistair mới là kẻ điều phối tài chính và biến những phát minh điên rồ của De Rais thành những hợp đồng quân sự béo bở. Marcus bị giết trên tàu Phương Đông không phải vì ông ta tham lam, mà vì ông ta đã bắt đầu muốn thoát khỏi tầm kiểm soát của anh trai mình.”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang vọng trên hành lang đá. Cửa phòng lưu trữ mở ra, và một người đàn ông trung niên với dáng vẻ đạo mạo, mặc bộ đồ vest sang trọng và cầm một chiếc gậy đầu rồng vàng, bước vào. Đó chính là Alistair Vane.
“Giáo sư Thorne, tôi luôn ngưỡng mộ trí tuệ thực nghiệm của ông,” Alistair nói, một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên môi. “Nhưng đôi khi, việc biết quá nhiều về cấu trúc của thế giới lại dẫn đến những hậu quả không mong muốn.”
Theo sau ông ta là bốn lính gác mặc đồng phục của lực lượng an ninh đặc biệt, nhưng trên cổ áo của họ là biểu tượng con mắt Obsidian nhỏ xíu bằng bạc.
“Ngài Bộ trưởng,” Thorne đứng thẳng, tay vẫn giữ tập tài liệu. “Tôi đã giải mã được phương trình của ngài. Ngài không muốn hòa bình hay sự tiến bộ. Ngài muốn biến Nguyên tố số 0 thành một loại tiền tệ mới – loại tiền tệ của quyền lực tuyệt đối dựa trên sự hủy diệt.”
“Ông gọi đó là hủy diệt, tôi gọi đó là sự thanh lọc,” Alistair tiến lại gần, đôi mắt ông ta ánh lên vẻ cuồng tín. “Thế giới này quá chật chội và hỗn loạn. Chúng ta cần một nguồn năng lượng có thể thiết lập lại trật tự. Anh trai tôi, Marcus, quá yếu đuối. De Rais lại quá kiêu ngạo. Nhưng ông, Thorne... với bộ óc của ông, chúng ta có thể làm chủ được sự phân rã hạt nhân mà không cần phải nổ tung cả một vùng núi.”
Thorne nhìn xuống bàn tay mình, vết bỏng bắt đầu rực sáng xuyên qua lớp găng tay. “Thứ này không thể làm chủ được, Vane. Nó là một biến số nằm ngoài mọi hệ thống logic của con người. Ngài đang đùa với lửa trên một kho thuốc súng.”
“Vậy thì tôi e rằng ông không còn giá trị sử dụng nữa,” Alistair ra hiệu cho những tên lính. “Hãy giải quyết họ. Và đảm bảo rằng tập tài liệu này sẽ biến mất vĩnh viễn.”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thorne hành động. Ông không tấn công những tên lính trực diện. Ông ném chiếc bình samovar nhỏ chứa đầy trà nóng mà ông mang theo vào tủ hồ sơ điện tử sơ khai bên cạnh – một hệ thống phân loại bằng thẻ đục lỗ vừa được lắp đặt.
Xèo! Đoành!
Nước và dòng điện tạo ra một sự cố đoản mạch dữ dội. Những tia lửa điện bắn ra, bắt lửa vào đống giấy tờ khô khốc trong phòng lưu trữ. Khói đen mù mịt bốc lên.
“Mary, lối thoát hơi!” Thorne hét lên.
Trong lúc hỗn loạn, Thorne dùng chiếc gậy sắt của mình để khóa trái cửa phòng lưu trữ từ bên trong, giam giữ Alistair và đám lính gác trong làn khói đặc. Ông và Mary leo lên hệ thống ròng rọc vận chuyển hồ sơ dẫn thẳng ra bờ sông Thames.
Họ ngoi lên mặt đất ngay sát chân tháp đồng hồ Big Ben. Sương mù lúc này càng trở nên dày đặc, giúp họ lẩn khuất khỏi những toán tuần tra đang bắt đầu đổ về phía Hạ viện.
“Chúng ta phải đưa bằng chứng này cho Thủ tướng,” Mary nói, cô hổn hển vì kiệt sức.
“Không,” Thorne lắc đầu. “Nếu Alistair Vane là người điều phối tài chính, thì chúng ta không biết được có bao nhiêu người trong nội các đang nằm trong danh sách của Obsidian. Chúng ta cần một đòn bẩy mạnh hơn.”
Thorne dẫn Mary đến một bưu cục nhỏ ở khu Chelsea. Ông viết nhanh một bức thư dài, chứa đựng tất cả các công thức và tọa độ về các mỏ quặng tại Ural, cùng với danh sách các nhà đầu tư của Obsidian. Ông không gửi nó cho chính phủ. Ông gửi nó cho Giáo sư Röntgen ở Berlin và một bản sao cho các tờ báo lớn ở New York.
“Ông đang công khai nó sao?” Mary sững sờ.
“Logic của sự sống còn,” Thorne đáp. “Nếu bí mật này chỉ nằm trong tay một vài người, nó sẽ trở thành vũ khí. Nhưng nếu nó trở thành kiến thức chung của toàn nhân loại, Obsidian sẽ mất đi thế độc tôn. Sự thật là liều thuốc độc đối với những kẻ độc tài, nhưng nó là oxy đối với thế giới tự do.”
Đêm đó, London chấn động bởi một vụ hỏa hoạn tại Hạ viện. Nhưng đó chỉ là sự khởi đầu. Sáng hôm sau, các tờ báo trên khắp thế giới đồng loạt đưa tin về "Nghiệp đoàn Đá Đen" và bí mật về "Nguyên tố tử thần".
Alistair Vane bị bắt ngay tại văn phòng của mình khi đang cố gắng tẩu tán các tài liệu mật. Mạng lưới Obsidian bị xé toạc ra từng mảnh dưới ánh sáng của sự thật công khai. Tuy nhiên, khi Thorne quay lại văn phòng của Sterling, ông tìm thấy một mảnh giấy nhỏ bị bỏ lại trên sàn nhà.
Đó là một bức ảnh chụp từ vệ tinh – hoặc ít nhất là từ một độ cao không tưởng mà công nghệ bấy giờ chưa thể đạt tới – chụp lại ngôi nhà của Thorne ở phố Baker. Mặt sau bức ảnh chỉ ghi một dòng chữ duy nhất: “Ánh sáng có thể soi rọi, nhưng bóng tối là vĩnh cửu. Hẹn gặp lại tại dự án tiếp theo – Thiên đường ở Thái Bình Dương.”
Thorne đứng im lặng trước cửa sổ, vết bỏng trên tay ông cuối cùng cũng dịu đi, để lại một vết sẹo hình con mắt đen kỳ dị.
“Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, đúng không Julian?” Mary đứng bên cạnh, cô đặt tay lên vai ông.
“Trí tuệ con người là một con dao hai lưỡi, Mary,” Thorne thở dài, ông gấp cuốn sổ tay của mình lại. “Chúng ta vừa ngăn được một cuộc chiến tranh bằng năng lượng, nhưng chúng ta cũng vừa mở ra một kỷ nguyên mà ở đó, con người có thể tự hủy diệt chính mình chỉ bằng một nút bấm. Trận chiến tiếp theo sẽ không còn diễn ra trên các chuyến tàu hay trong các hầm mỏ, mà diễn ra ngay trong lương tâm của mỗi nhà khoa học.”
Ông nhìn ra dòng sông Thames, nơi sương mù đang dần tan biến dưới ánh nắng ban mai. Julian Thorne biết rằng hành trình của ông chỉ mới thực sự bắt đầu. Thế giới của logic và thực nghiệm giờ đây đã hòa quyện với những câu hỏi về đạo đức và nhân loại.
Và ở đâu đó ngoài đại dương xa xôi, những bóng ma của Obsidian đang bắt đầu xây dựng một đế chế mới.