MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Bóng ĐêmChương 12: TIẾNG GỌI TỪ VÙNG ĐẤT CHẾT

Bản Thuyết Minh Của Bóng Đêm

Chương 12: TIẾNG GỌI TỪ VÙNG ĐẤT CHẾT

1,899 từ · ~10 phút đọc

Cơn bão tuyết vùng Siberia không giống như cái lạnh của dãy Alps; nó là một thực thể sống, một con quái vật trắng xóa gào thét và cào xé vào lớp vỏ thép của đoàn tàu xuyên Á-Âu. Julian Thorne ngồi trong toa hạng nhất, nhưng sự sang trọng ở đây mang một sắc thái u ám của đế quốc Nga cũ. Những tấm rèm nhung đỏ nặng nề, mùi thuốc lá hòa quyện với mùi trà đen đun trong bình samovar bằng đồng, và tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đóng băng tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

Mary Debenham đang ngồi đối diện ông, cô đang nghiên cứu một bản đồ địa chất của dãy núi Ural. Dưới ánh đèn dầu chao đảo, những đường đồng mức trông như những vết sẹo dài trên da thịt của lục địa.

“Tọa độ từ Berlin dẫn chúng ta đến khu vực mỏ Kyshtym,” Mary nói, ngón tay cô dừng lại ở một điểm cực kỳ hẻo lánh phía Nam Ural. “Theo các báo cáo địa phương, công nhân ở đây đang mắc một loại bệnh lạ. Tóc họ rụng sạch, da dẻ lở loét, và họ nói rằng đá trong hầm mỏ phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lục kỳ ảo vào ban đêm.”

Thorne không ngẩng đầu lên khỏi đống bản vẽ kỹ thuật. Ông đang cố gắng thiết kế một thiết bị đo lường mới dựa trên hiện tượng ion hóa mà ông đã quan sát được ở Berlin. “Đó không phải là bệnh, Mary. Đó là sự phân rã từ bên trong. De Rais và Obsidian không chỉ tìm kiếm quặng sắt hay đồng. Họ đã tìm ra thứ mà tôi tạm gọi là ‘Nguyên tố số 0’ – một loại vật chất có mật độ năng lượng khủng khiếp nhưng cực kỳ không ổn định.”

Ông lấy ra một ống nghiệm chứa một mẫu đất nhỏ màu đen mà ông bí mật thu thập được từ gầm xe tải chở quặng tại ga Berlin. Khi ông đưa một tấm phim ảnh lại gần, tấm phim lập tức hiện lên những vệt sáng trắng dù không hề có nguồn sáng nào tác động.

“Logic của tự nhiên rất công bằng,” Thorne trầm ngâm. “Năng lượng càng lớn thì cái giá phải trả càng cao. Obsidian muốn dùng thứ đá này để tạo ra những lò phản ứng nhiệt năng siêu nhỏ, đủ để vận hành những con tàu bay hay những cỗ máy chiến tranh khổng lồ. Nhưng họ không hiểu rằng, họ đang đánh thức một con quỷ dữ mà họ không thể kiểm soát.”

Đúng lúc đó, cửa toa tàu mở ra. Một người đàn ông mặc quân phục Nga, với bộ râu rậm và đôi mắt sâu hoắm, bước vào. Đó là Đại tá Volkov, người được chính phủ Nga cử đi để "hỗ trợ" phái đoàn khoa học.

“Thưa Giáo sư Thorne, chúng ta sẽ đến ga Chelyabinsk trong ba giờ tới,” Volkov nói, giọng ông ta ồm ồm như tiếng sấm. “Từ đó, chúng ta sẽ đi bằng xe trượt tuyết vào sâu trong núi. Tôi phải cảnh báo ông, vùng Kyshtym hiện đang bị phong tỏa. Có những báo cáo về việc ‘những bóng ma rực rỡ’ tấn công bất cứ ai lại gần khu mỏ.”

Thorne nhìn thẳng vào mắt Volkov. “Bóng ma hay là những người lính của Nghiệp đoàn Đá Đen đang đeo trang bị bảo hộ, thưa Đại tá? Tôi biết các ngài đã cho phép Obsidian thâm nhập vào đây để đổi lấy công nghệ vũ khí. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát, các ngài mới cần đến một nhà thực nghiệm để dọn dẹp đống đổ nát.”

Volkov im lặng, cơ mặt ông ta giật nhẹ. Sự im lặng đó là một lời xác nhận.

Khi đoàn tàu dừng lại, cái lạnh âm 40 độ C ập vào như một nhát búa. Thorne và Mary phải khoác lên mình những bộ áo lông thú nặng nề. Họ di chuyển trên những chiếc xe trượt tuyết do bầy chó kéo, băng qua những cánh rừng thông bị phủ kín bởi lớp tuyết dày đến hai mét. Càng đi sâu vào thung lũng, Thorne càng nhận thấy những dấu hiệu bất thường. Cây cối ở đây bị biến dạng, cành lá xoắn lại thành những hình thù dị hợm, và mặt tuyết thỉnh thoảng hiện lên những vệt màu xanh huỳnh quang kỳ lạ.

“Nhìn kìa,” Mary chỉ về phía sườn núi.

Dưới chân một vách đá lớn là lối vào hầm mỏ Kyshtym. Nó không còn là một công trường khai thác thông thường. Những hàng rào điện cao thế được dựng lên xung quanh, và những tháp canh mang biểu tượng Obsidian đang quét những luồng đèn pha mạnh mẽ vào màn đêm. Điều đáng sợ nhất chính là âm thanh: một tiếng rền rĩ liên tục, âm trầm và rung động mạnh đến mức làm lồng ngực con người phải run rẩy.

“Họ đang vận hành một máy gia tốc hơi nước công suất lớn để nghiền nát quặng phóng xạ,” Thorne phân tích sau khi quan sát khói bốc lên từ các ống xả. “Dựa trên tần số rung động này, lò phản ứng hạt nhân sơ khai của họ đang tiến gần đến điểm tới hạn.”

Họ bí mật tiếp cận khu vực bãi thải quặng. Thorne rút ra thiết bị đo ion hóa tự chế của mình. Những chiếc lá kim loại bên trong rung động dữ dội rồi bốc cháy ngay lập tức.

“Áp suất năng lượng ở đây cao hơn gấp ngàn lần so với ở Berlin,” Thorne nói, gương mặt ông trở nên cực kỳ nghiêm nghị. “Mary, chúng ta không thể chỉ phá hủy nơi này. Nếu lò phản ứng nổ tung, nó sẽ tạo ra một đám mây chết chóc che phủ toàn bộ vùng Ural, tiêu diệt mọi sự sống trong vòng bán kính hàng trăm dặm.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?”

“Chúng ta phải làm nguội nó từ bên trong. Theo nguyên lý truyền nhiệt, chúng ta cần một chất hấp thụ neutron mạnh. Tôi đã chuẩn bị một hỗn hợp muối Borat trong hành lý, nhưng chúng ta phải đưa nó trực tiếp vào lõi của máy gia tốc.”

Họ đột nhập vào khu mỏ thông qua một đường ống thoát nước thải đang bốc hơi nghi ngút. Bên trong hầm mỏ là một công trình kiến trúc điên rồ. Những khối máy móc bằng đồng và thép không gỉ khổng lồ được gắn trực tiếp vào các mạch quặng xanh lục rực rỡ. Những công nhân mỏ ở đây trông như những xác sống, gương mặt họ vô hồn và làn da bị bỏng nặng.

Ở trung tâm của hầm mỏ, Nam tước De Rais đang đứng trên một đài quan sát bằng thép. Ông ta đeo một bộ giáp bảo hộ bằng chì và vàng, trông giống như một vị thần của kỷ nguyên bóng tối.

“Julian Thorne! Ông đã đi một chặng đường rất dài chỉ để chứng kiến sự ra đời của một mặt trời mới,” De Rais cười vang, giọng ông ta vang vọng qua hệ thống loa phóng thanh. “Đây không phải là vũ khí. Đây là năng lượng tối thượng. Tôi sẽ ban tặng cho nhân loại một nguồn sáng không bao giờ tắt, dưới sự chỉ huy của Obsidian!”

“Ngài đang ban tặng cho họ cái chết, De Rais!” Thorne hét lên, ông đứng trên một bệ máy cao, tay cầm bình hóa chất Borat. “Ngài có nhìn thấy các đồng hồ đo áp suất không? Lớp vỏ bọc bằng thép không thể giữ được dòng chảy năng lượng của Nguyên tố số 0. Trong vòng mười phút nữa, phản ứng dây chuyền sẽ không thể đảo ngược!”

De Rais nhìn xuống các đồng hồ đo. Kim chỉ đang rung động ở vùng đỏ rực. Ông ta bắt đầu hoảng loạn, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép ông ta thừa nhận sai lầm. “Tăng áp suất làm mát! Mở toàn bộ các van xả!”

“Vô ích thôi!” Thorne lao về phía lõi lò phản ứng. “Nhiệt độ đã vượt qua điểm nóng chảy của chì. Chỉ có phản ứng trung hòa hóa học mới có thể dừng nó lại!”

Những tên lính của Obsidian bắt đầu nổ súng. Mary dùng những bình khí gây cháy để tạo ra một màn khói che mắt chúng. Thorne đu mình qua những sợi dây cáp điện nóng bỏng, mỗi bước chân là một cuộc đánh cược với tử thần. Khi chỉ còn cách miệng lò phản ứng vài mét, ông thấy lớp vỏ thép bắt đầu biến dạng, nóng đỏ như nham thạch.

Thorne ném bình muối Borat vào thẳng trung tâm của luồng sáng xanh lục.

XÈOOOO!

Một phản ứng hóa học dữ dội xảy ra. Khói màu tím đặc quánh bốc lên, che lấp toàn bộ căn phòng. Tiếng rền rĩ của máy móc bỗng nhiên đổi tông, chuyển từ tiếng gầm thét sang một tiếng rên rỉ yếu ớt. Áp suất bắt đầu giảm xuống. Ánh sáng xanh lục nhạt dần, thay vào đó là một màu xám đục.

“Không! Công trình của tôi!” De Rais lao xuống, cố gắng dùng tay không để cứu vãn đống đổ nát, nhưng hơi nóng và hóa chất đã khiến ông ta ngã gục.

Thorne tóm lấy Mary, kéo cô chạy về phía lối thoát hiểm. “Rời khỏi đây ngay! Cấu trúc hầm mỏ đang sụp đổ!”

Một loạt những vụ nổ dây chuyền xảy ra sâu trong lòng đất. Toàn bộ khu mỏ Kyshtym bị sụt lún, nuốt chửng những cỗ máy điên rồ và cả những bí mật kinh hoàng của Obsidian.

Khi họ thoát ra ngoài và đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thung lũng đang bị tuyết lấp đầy đống đổ nát, Thorne cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Ông đã dừng được một thảm họa toàn cầu, nhưng ông biết rằng nguyên tố mà ông vừa tiếp xúc sẽ còn ám ảnh nhân loại trong hàng thế kỷ tới.

“Mọi chuyện đã kết thúc chưa, Julian?” Mary hỏi, cô tựa đầu vào vai ông, hơi thở hổn hển.

Thorne nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi có một vết bỏng nhỏ đang phát ra ánh sáng mờ nhạt trong bóng tối. “Chưa đâu, Mary. Obsidian chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Kẻ thực sự cung cấp tài chính và kiến thức cho De Rais vẫn chưa lộ diện. Và vết bỏng này... nó là một lời nhắc nhở rằng chúng ta đã chạm vào một quyền năng mà con người chưa sẵn sàng để sở hữu.”

Họ bước đi trong màn đêm của vùng Siberia, hướng về phía đoàn tàu đang chờ đợi ở nơi xa. Julian Thorne lấy cuốn sổ tay ra, nhưng lần này ông không viết công thức hóa học nào. Ông chỉ ghi lại một dòng chữ duy nhất bằng tiếng Latin: Scientia potentia est, sed scientia sine conscientia mors est (Tri thức là sức mạnh, nhưng tri thức không có lương tâm là cái chết).

Chuyến tàu Phương Đông sẽ tiếp tục hành trình của nó, mang theo những hành khách mới và những bí mật mới. Nhưng đối với Julian Thorne, cuộc tìm kiếm sự thật giờ đây đã trở thành một cuộc thánh chiến để bảo vệ nhân loại khỏi chính trí tuệ của mình.