MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Bóng ĐêmChương 11: LĂNG KÍNH VÔ HÌNH TẠI BERLIN

Bản Thuyết Minh Của Bóng Đêm

Chương 11: LĂNG KÍNH VÔ HÌNH TẠI BERLIN

2,020 từ · ~11 phút đọc

Đoàn tàu tốc hành dừng lại tại ga Friedrichstraße vào một buổi sáng Berlin đầy sương muối. Không khí ở đây không mang vị mặn của biển như London, cũng không có vẻ lãng mạn lơ đãng của Paris; nó khô khốc, mang đậm mùi thép lạnh và kỷ luật quân đội Phổ. Julian Thorne bước xuống sân ga, đôi giày da của ông nện những tiếng đanh gọn trên nền đá hoa cương. Đi bên cạnh ông, Mary Debenham quấn chiếc khăn len dày che kín cổ, đôi mắt cô liếc nhìn những toán lính tuần tra đang đứng gác nghiêm ngặt tại các cửa ra vào.

“Berlin đang trong tình trạng cảnh giác cao độ,” Mary thì thầm, hơi thở tạo thành những vệt sương trắng. “Bản báo cáo của Röntgen không chỉ làm rung chuyển giới khoa học, nó còn đánh thức những con hùm xám của Bộ Chiến tranh.”

Thorne không đáp, ông đang quan sát một chiếc xe ngựa màu đen bóng loáng có biểu tượng đại bàng thép đang đợi sẵn. Arthur Sterling đã sắp xếp một nơi lưu trú tại khu Charlottenburg, gần với Viện Vật lý nơi Röntgen đang làm việc. Nhưng mục tiêu của Thorne không phải là những buổi tiệc chiêu đãi của giới hàn lâm. Ông cần đến hiện trường vụ đột nhập trước khi những dấu vết cuối cùng bị xóa sạch bởi sự ngăn nắp đến cực đoan của cảnh sát Berlin.

Căn phòng thí nghiệm của Giáo sư Wilhelm Röntgen nằm trong một dãy nhà gạch đỏ cổ kính. Khi Thorne bước vào, ông thấy vị giáo sư già đang đứng thẫn thờ bên cạnh những tấm kính ảnh bị vỡ nát. Mùi của khí ozone và hóa chất rửa ảnh vẫn còn nồng nặc trong không gian.

“Họ không lấy các thiết bị đắt tiền, thưa ngài Thorne,” Röntgen nói, giọng ông khàn đi vì mệt mỏi. “Họ chỉ lấy đi tấm kính ảnh số 012 – tấm hình chụp bàn tay của vợ tôi với chiếc nhẫn cưới, nơi mà các đốt xương hiện lên như những thực thể của cõi âm. Họ gọi đó là ánh sáng phù thủy.”

Thorne đeo găng tay cao su, bắt đầu quỳ xuống sàn nhà. Ông không nhìn vào những mảnh kính vỡ, mà nhìn vào những vệt bụi trên bệ cửa sổ. Ông rút chiếc kính lúp có độ phóng đại mười lần ra, soi xét tỉ mỉ một vết trầy xước nhỏ trên khung gỗ.

“Vết cắt này được tạo ra bởi một lưỡi dao kim cương có độ cứng 10 trên thang Mohs,” Thorne phân tích. “Kẻ đột nhập không phá cửa, hắn cắt kính theo một quỹ đạo elip hoàn hảo để tránh gây ra tiếng động lớn do sự thay đổi áp suất không khí đột ngột trong phòng tối.”

Ông đứng dậy, đi về phía ống tia cathode – thiết bị mà Röntgen dùng để tạo ra tia X. Thorne chú ý đến một sợi dây đồng cực mảnh được nối thêm vào bộ ngắt mạch. Nó không thuộc về thiết kế ban đầu của máy.

“Giáo sư, ông có nhận thấy dòng điện trong phòng này dao động bất thường vào đêm qua không?”

Röntgen nhíu mày. “Có, đèn gas có vẻ mờ đi trong vài giây, nhưng tôi cứ ngỡ là do trạm phát điện trung tâm gặp sự cố.”

“Không phải sự cố,” Thorne khẳng định. “Kẻ đột nhập đã sử dụng một thiết bị thu phát cảm ứng để nhân bản bức xạ ngay khi ông đang vận hành máy. Hắn không chỉ lấy đi tấm ảnh, hắn đã đánh cắp tần số của loại tia này.”

Mary Debenham tiến lại gần, cô cầm một mảnh giấy nhỏ tìm thấy dưới gầm bàn. Trên giấy không có chữ, chỉ có một dãy các lỗ đục li ti được sắp xếp theo một quy luật toán học phức tạp. “Giáo sư, đây có phải là mật mã của ông không?”

Thorne nhận lấy mảnh giấy. Ông không đọc nó theo cách thông thường. Ông đưa mảnh giấy lên trước một nguồn sáng mạnh, quan sát sự tán sắc của ánh sáng qua các lỗ đục.

“Đây là một đĩa đục lỗ của máy điện báo kiểu Baudot, nhưng được tùy chỉnh lại,” Thorne nói, đôi mắt ông nheo lại. “Nó không truyền tin nhắn văn bản. Nó là một mã hóa phân tử. Obsidian đang cố gắng kết hợp tia X với công nghệ hóa học của họ để tạo ra một loại lăng kính có thể nhìn thấu qua các lớp vỏ bọc chì – thứ duy nhất mà chúng ta dùng để ngăn chặn phóng xạ.”

Chiều hôm đó, Thorne và Mary thâm nhập vào một thư viện kỹ thuật tại Berlin dưới danh nghĩa các nhà nghiên cứu đến từ Oxford. Thorne biết rằng nếu Obsidian muốn hiện thực hóa công nghệ này, họ cần một loại thấu kính đặc biệt được mài từ thạch anh tím nguyên khối chỉ có tại vùng mỏ núi Harz.

“Mary, cô có nhận thấy người đàn ông ngồi ở bàn số 4 không?” Thorne hỏi khi đang lật một cuốn sách về quang học.

“Người mặc áo khoác xám, đeo găng tay dù đang ở trong nhà?” Mary khẽ liếc nhìn qua lăng kính của chiếc gương trang điểm nhỏ. “Hắn đã theo chúng ta từ ga tàu.”

“Hắn không theo dõi chúng ta để ám sát,” Thorne lẩm bẩm. “Hắn đang đợi chúng ta tìm ra vị trí của xưởng mài kính. Obsidian biết tôi có khả năng suy luận nhanh hơn các điệp viên của họ. Họ đang sử dụng bộ não của tôi như một công cụ dẫn đường.”

Thorne đóng cuốn sách lại, mỉm cười một cách bí ẩn. “Nếu họ muốn tôi dẫn đường, tôi sẽ cho họ thấy một con đường dẫn thẳng vào hố đen của logic.”

Ông bắt đầu viết vào cuốn sổ tay những tọa độ giả, cố tình để cho người đàn ông kia nhìn thấy. Ông vẽ một sơ đồ về một nhà máy bỏ hoang ở Spandau, nơi từng là xưởng đúc đại bác của Phổ. Sau đó, ông và Mary rời khỏi thư viện, di chuyển bằng xe ngựa qua những con phố chật hẹp của Berlin để đánh lạc hướng.

Đến nửa đêm, họ thực sự không đi đến Spandau. Thorne đã thuê một chiếc thuyền nhỏ, lặng lẽ xuôi dòng sông Spree để tiếp cận một khu kho bãi của công ty hóa chất IG – nơi mà theo tính toán của ông về sự tiêu thụ điện năng bất thường, mới thực sự là hang ổ của Obsidian tại Berlin.

Khi tiếp cận gần khu kho, Thorne lấy ra một thiết bị điện nghiệm (electroscope). Những chiếc lá vàng bên trong thiết bị bắt đầu xòe ra ngay cả khi họ còn cách tòa nhà năm mươi mét.

“Môi trường ở đây bị ion hóa cực mạnh,” Thorne cảnh báo, ông đưa cho Mary một chiếc mặt nạ bọc lớp lá chì mỏng. “Họ đang vận hành một máy phát tia X với công suất lớn gấp hàng trăm lần máy của Röntgen. Nếu chúng ta bước vào mà không bảo vệ, các tế bào trong cơ thể sẽ bị hủy hoại chỉ trong vài phút.”

Họ đột nhập qua đường ống dẫn hơi nước. Bên trong tòa nhà là một cảnh tượng kinh hãi. Những chiếc lồng sắt chứa các mẫu vật sống – từ chuột đến những con chó săn – đang bị đặt trước một luồng ánh sáng xanh loét phát ra từ một ống chân không khổng lồ. Đứng bên cạnh máy phát là một người đàn ông mặc áo choàng trắng, gương mặt hắn bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ kim loại bóng loáng.

“Chào mừng Giáo sư Thorne đến với buổi bình minh của giải phẫu học không dao kéo,” giọng nói vang lên qua lớp mặt nạ, méo mó và lạnh lẽo. Đó chính là Nam tước De Rais, kẻ đã sống sót thần kỳ sau vụ nổ tại Paris.

“Ngài có vẻ đã hồi phục nhanh hơn các định luật sinh học cho phép, De Rais,” Thorne đứng vững, tay ông cầm một bình chứa bột huỳnh quang. “Nhưng ngài vẫn chưa hiểu về sự phản xạ toàn phần. Luồng tia ngài đang phát ra quá mạnh, nó đang làm nóng chảy chính các cuộn dây điện từ của thiết bị.”

“Sự hy sinh của máy móc là cần thiết để đạt được quyền lực tối thượng,” De Rais gầm lên. “Với lăng kính này, tôi có thể nhìn thấy mọi bí mật trong vali của các đại sứ, mọi mật mã giấu trong các lớp thép dày nhất. Thế giới sẽ không còn gì là bí mật đối với Obsidian.”

De Rais gạt cần điều khiển. Luồng ánh sáng xanh rực lên, nhắm thẳng về phía Thorne. Nhưng Thorne không tránh né. Ông tung bình bột huỳnh quang vào không trung. Các hạt bột nhỏ li ti lơ lửng, tạo thành một màn chắn phản xạ ánh sáng. Đồng thời, Mary ném một thanh kim loại natri vào bể làm mát của máy phát.

Xèo! Bùm!

Natri phản ứng mãnh liệt với nước trong bể làm mát, tạo ra một vụ nổ hidro. Sự rung chấn làm lệch quỹ đạo của thấu kính thạch anh. Luồng tia X cực mạnh thay vì bắn về phía Thorne, nó bị phản xạ ngược lại bởi lớp bột huỳnh quang và bắn trúng vào bộ điều khiển chính.

“Không!” De Rais hét lên khi bảng điều khiển bốc cháy dữ dội.

Sự cố đoản mạch tạo ra một luồng xung điện từ cực lớn. Các bóng đèn trong kho bãi nổ tung, bóng tối sập xuống. Thorne và Mary lao về phía cửa thoát hiểm, nhưng trước khi đi, Thorne kịp chộp lấy tấm kính ảnh số 012 bị đánh cắp đang nằm trên bàn thí nghiệm.

Họ chạy ra ngoài ngay khi toàn bộ tòa nhà bị bao trùm bởi những tia sét nhân tạo phát ra từ bên trong. Một vụ nổ lớn rung chuyển cả khu vực Spree, thổi bay mái tôn của kho bãi.

Sáng hôm sau, Julian Thorne đứng trên cây cầu Schlossbrücke, nhìn dòng sông chảy xiết. Tấm kính ảnh của Röntgen đã được ông bí mật gửi trả lại Viện Vật lý qua một người đưa thư vô danh.

“De Rais đã biến mất một lần nữa,” Mary nói, cô đứng bên cạnh ông, nhìn những tờ báo đưa tin về một vụ cháy kho hóa chất. “Chúng ta chỉ mới chặt đứt một xúc tu của chúng.”

“Nhưng chúng ta đã lấy được thứ quan trọng hơn,” Thorne đưa cho Mary một mảnh kim loại nhỏ mà ông nhặt được trong lúc hỗn loạn. Trên mảnh kim loại có khắc một dãy số tọa độ mới. “Đây là mã vận đơn của một chuyến tàu chở quặng đặc biệt đang hướng về phía Đông, tới tận dãy núi Ural của Nga.”

Thorne nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên, xua tan màn sương mù của Berlin. “Obsidian không chỉ tìm kiếm ánh sáng nhìn thấu vạn vật. Họ đang tìm kiếm một nguồn năng lượng vĩnh cửu trong lòng đất Nga. Và nếu họ có được nó, tia X hay pháo điện từ sẽ chỉ là những món đồ chơi trẻ con.”

Ông lấy cuốn sổ tay ra, lật sang một trang mới. Dòng chữ HÀNH TRÌNH ĐẾN URAL được viết bằng những nét mực dứt khoát.

“Chuẩn bị hành lý đi, Mary,” Thorne nói, giọng ông mang một niềm phấn khích thầm kín. “Chúng ta sẽ đi sâu vào trái tim của lục địa. Ở đó, logic sẽ phải đối đầu với những bóng ma của thời tiền sử.”

Cuộc chiến tại Berlin kết thúc với một chiến thắng tạm thời, nhưng Julian Thorne biết rằng bóng tối của Obsidian chỉ đang lùi lại để tích tụ một sức mạnh khủng khiếp hơn. Và ông, cùng với những công thức vật lý và đạo đức khoa học của mình, sẽ là người đứng ở tiền tuyến của cuộc chạy đua này.