MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm LặngChương 1

Bản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm Lặng

Chương 1

2,361 từ · ~12 phút đọc

Cỗ xe ngựa bưu chính cuối cùng trong ngày rời khỏi thị trấn dưới chân núi vào lúc bốn giờ chiều. Tiếng bánh xe nghiến trên lớp băng mỏng tạo ra những âm thanh răng rắc đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của vùng cao nguyên Alpine. Bầu trời cuối thế kỷ 19 của Châu Âu dường như sụp xuống nhanh hơn dưới những đám mây chì nặng nề, báo hiệu một trận bão tuyết lớn sắp sửa quét qua biên giới giữa Pháp và Thụy Sĩ.

Bên trong toa xe, Arthur Sterling ngồi bất động như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch. Chiếc áo khoác dạ dài màu đen của ông cài kín cổ, che đi phần lớn gương mặt ngoại trừ đôi mắt màu xám tro luôn ánh lên vẻ quan sát lạnh lùng. Ông không đọc sách, không trò chuyện, cũng không ngủ. Đôi tay đeo găng da cừu của ông đặt nhẹ trên đầu gậy chống bằng gỗ mun, giữ một tư thế cân bằng hoàn hảo dù cỗ xe liên tục chao đảo trên những khúc cua tay áo hiểm trở.

Đối diện ông là Tiến sĩ Aris Thorne, một người đàn ông có vẻ ngoài trí thức với cặp kính gọng tròn trễ xuống cánh mũi. Thorne không giấu được vẻ bồn chồn; ông liên tục mở nắp chiếc đồng hồ quả quýt rồi lại đóng sầm nó lại.

"Ngài Sterling," Thorne lên tiếng, giọng ông hơi khàn đặc do không khí loãng và khô. "Tôi đã đọc về vụ án tại tu viện Westminster năm ngoái. Cách ngài phân tích vết bùn trên áo choàng của vị Giám mục để tìm ra tung tích kẻ tống tiền thật sự là một cuộc cách mạng về diễn dịch logic. Nhưng ở đây, giữa vùng núi non biệt lập này, ngài hy vọng tìm thấy điều gì?"

Sterling không quay đầu lại. Ánh mắt ông vẫn đóng đinh vào những rặng thông đen sẫm đang lùi dần sau cửa sổ.

"Sự thật không thay đổi bản chất theo địa lý, Tiến sĩ," Sterling đáp, giọng nói trầm, trung tính và chuẩn mực. "Ở London hay trên đỉnh Alps, con người vẫn bị chi phối bởi những động cơ nguyên thủy nhất: sự tham lam, nỗi sợ hãi và lòng kiêu hãnh. Tôi đến đây theo lời mời của Julian Vane không phải để tìm kiếm sự nghỉ ngơi, mà để kiểm chứng một hệ thống mới."

"Hệ thống điện tín xuyên quốc gia?" Thorne nhướn mày. "Vane tuyên bố rằng nó sẽ thay đổi cách thế giới vận hành. Tốc độ ánh sáng thay cho tốc độ ngựa thồ."

"Tốc độ càng nhanh, sai số càng nhỏ, nhưng hậu quả của sai lầm lại càng lớn," Sterling nhận xét ngắn gọn.

Toa xe đột ngột nghiêng hẳn sang một bên khi vượt qua một con dốc đứng. Tiếng roi da của xà ích quất vào không trung vang lên chát chúa, kèm theo những tiếng quát thúc giục đám ngựa đang kiệt sức. Phía xa, dinh thự Valmont hiện ra như một bóng ma khổng lồ. Công trình kiến trúc Gothic này được xây dựng từ đá xám, với những ngọn tháp nhọn hoắt đâm thẳng vào màn đêm đang kéo đến. Ánh sáng từ những ô cửa sổ nhỏ hẹp hắt ra trông giống như những con mắt vàng rực của một con quái thú đang rình rập.

Khi cỗ xe dừng lại trước sảnh lớn, một người quản gia già nua với mái tóc bạc trắng cắt cao đã đứng đợi sẵn. Ông ta cầm một cây đèn bão, ánh lửa chập chờn chiếu rõ những nếp nhăn sâu trên gương mặt khắc khổ.

"Chào mừng quý ngài đến với Valmont," người quản gia cúi chào đúng 45 độ. "Tôi là Bennett. Ngài Vane và các vị khách khác đang đợi ở phòng khánh tiết. Xin thứ lỗi cho sự đón tiếp sơ sài, bão tuyết đã khiến đường dây điện tín của chúng tôi gặp trục trặc từ một giờ trước."

Sterling bước xuống xe. Đôi ủng da của ông lún sâu vào lớp tuyết mới. Ông dừng lại một nhịp, nhìn xuống nền tuyết dưới chân. Ánh đèn từ cây đèn bão của Bennett quét qua một vùng rộng khoảng hai mét vuông trước cửa chính.

"Có bao nhiêu người đã đến trước chúng tôi, Bennett?" Sterling hỏi khi vẫn đang nhìn xuống đất.

"Thưa ngài, đã có chín vị khách. Ngài và Tiến sĩ Thorne là những người cuối cùng."

Sterling gật đầu, nhưng đôi mắt ông không rời khỏi những vết lằn trên tuyết. Có ba vệt bánh xe chồng chéo lên nhau, nhưng có một vệt bánh xe sâu hơn hẳn, cho thấy chiếc xe đó mang tải trọng rất lớn, vượt quá trọng lượng của hành lý thông thường. Ông cũng để ý thấy một vài giọt chất lỏng màu sẫm đã bị tuyết che phủ một phần. Ông cúi người, dùng ngón tay đeo găng quệt nhẹ rồi đưa lên mũi. Không có mùi máu. Một mùi dầu máy công nghiệp nồng nặc.

"Lối này, thưa quý ngài," Bennett giục giã, hơi thở tạo thành những luồng khói trắng trong không khí lạnh giá.

Bên trong dinh thự, sự tương phản với vẻ hoang vu bên ngoài là vô cùng lớn. Đại sảnh được trang hoàng bằng những tấm thảm Ba Tư dày sụ, những bức tượng bán thân bằng đồng và hệ thống đèn khí gas hiện đại nhất thời bấy giờ. Tuy nhiên, luồng không khí bên trong lại mang một cảm giác ngột ngạt kỳ lạ.

Tại phòng khánh tiết, Julian Vane – một tỷ phú ngành thép với tham vọng thống trị mạng lưới thông tin Châu Âu – đang đứng cạnh lò sưởi lớn. Ông ta mặc một bộ tuxedo cắt may hoàn hảo từ phố Savile Row, gương mặt vuông chữ điền toát lên vẻ tự tin thái quá. Xung quanh ông ta là những nhân vật quyền lực khác: Đại tá bưu chính vinh dự vinh dự từ đế quốc Áo-Hung, một nữ ca sĩ opera nổi tiếng người Ý với chiếc khăn lông thú quý tộc, và vài kỹ sư điện người Đức với những bộ óc chứa đầy những con số.

"Cuối cùng thì vị thẩm phán nghiêm khắc nhất London cũng đã tới!" Vane cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng rộng lớn nhưng không chạm đến đôi mắt ông ta. "Chào mừng Sterling. Đêm nay, chúng ta không bàn về luật pháp lỗi thời. Chúng ta bàn về tương lai."

"Tương lai thường được xây dựng trên bộ khung của quá khứ, Ngài Vane," Sterling đáp khi nhận lấy ly rượu sherry từ khay bạc của người hầu. "Tôi hy vọng nền móng của Ngài đủ vững chắc."

Vữa tối diễn ra trong một bầu không khí chuẩn mực đến mức cứng nhắc. Các vị khách tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc bàn tiệc: không thảo luận về tôn giáo, chính trị hay tiền bạc một cách trực diện. Thay vào đó, họ nói về sự tiến bộ của khoa học, về những công trình của Nikola Tesla và Thomas Edison. Sterling hầu như không tham gia vào cuộc đối thoại. Ông dành thời gian để quan sát cách các vị khách cầm dao nĩa, cách họ tránh ánh mắt của nhau khi tên của một dự án bí mật được nhắc đến.

"Ngài Vane," tiểu thư Elena, một người phụ nữ trẻ với vẻ đẹp sắc sảo ngồi phía cuối bàn lên tiếng. "Tôi nghe nói hệ thống điện tín mới của ngài có khả năng gửi đi những thông điệp mà không cần qua trạm trung chuyển người đóng. Điều đó có thực sự an toàn?"

Vane mỉm cười đắc ý: "Đó là một hệ thống mã hóa cơ khí, tiểu thư. Ngay cả khi thông điệp bị chặn lại, kẻ trộm cũng chỉ thấy những ký tự vô nghĩa. Chỉ có chiếc máy giải mã tại Valmont này mới có thể đọc được sự thật."

Bữa tiệc kết thúc vào lúc chín giờ tối. Cơn bão tuyết bên ngoài đã đạt đến đỉnh điểm, gió rít qua những khe đá của dinh thự nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Vane mời mọi người lên phòng làm việc ở tầng hai để chứng kiến buổi chạy thử máy đầu tiên.

Phòng làm việc của Vane là một không gian rộng lớn, ngổn ngang những bản vẽ kỹ thuật và những thiết bị cơ khí bằng đồng thau sáng loáng. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ sồi lớn, nơi đặt chiếc máy điện tín thế hệ mới.

"Tôi cần sự riêng tư trong mười phút để khởi động hệ thống áp suất thủy lực cho máy," Vane nói, giọng ông ta đột ngột trở nên nghiêm túc. "Mời quý vị đợi ở hành lang. Sau mười phút, tôi sẽ mở cửa và thế giới sẽ thay đổi."

Các vị khách rút lui ra hành lang. Sterling đứng dựa lưng vào bức tường đối diện cửa phòng, chiếc đồng hồ quả quýt trong tay ông gõ nhịp đều đặn. Một phút. Hai phút. Năm phút.

Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán. Đại tá bưu chính lôi một điếu xì gà ra nhưng rồi lại cất vào khi thấy ánh mắt nghiêm nghị của Sterling.

Đến phút thứ tám, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ bên trong căn phòng. Đó không phải là tiếng máy móc vận hành. Nó là một tiếng tách rất khẽ, giống như tiếng một hạt dẻ bị nghiền nát, theo sau đó là một tiếng sột soạt kéo dài của giấy bám trên ròng rọc. Và rồi, hoàn toàn im lặng.

Sterling cau mày. Ông bước tới cửa, gõ nhẹ ba nhịp.

"Ngài Vane?"

Không có tiếng trả lời.

"Ngài Vane, đã quá mười phút," Sterling nói lớn hơn, giọng ông vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng mang theo một sức nặng khó cưỡng.

Vẫn là sự im lặng chết chóc. Một mùi hương thoang thoảng bắt đầu thoát ra qua khe cửa. Nó không phải mùi dầu máy, cũng không phải mùi bụi giấy. Đó là một mùi ngọt lịm đến mức buồn nôn, gợi nhắc đến những đóa hoa đang thối rữa trong một căn hầm kín.

"Phá cửa," Sterling ra lệnh cho người hầu phòng vạm vỡ đang đứng gần đó.

Người hầu phòng nhìn quanh do dự, nhưng khi chạm phải ánh mắt thép của vị cựu thẩm phán, anh ta lùi lại lấy đà rồi thúc mạnh vai vào cánh cửa gỗ sồi. Phải đến lần thứ ba, chốt cửa bên trong mới gãy vụn. Cánh cửa bật tung, đập mạnh vào bức tường phía sau.

Luồng không khí lạnh buốt từ cửa sổ bị mở toang trong phòng ùa ra hành lang. Julian Vane đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cao lớn, lưng quay về phía cửa. Đầu ông ta ngửa ra sau, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng lên trần nhà. Trên bàn làm việc, chiếc máy điện tín vẫn đang lạch cạch gõ những ký tự vô nghĩa lên một dải giấy trắng dài dằng dặc, dải giấy cuộn xuống sàn nhà như một con rắn trắng khổng lồ.

Tiến sĩ Thorne định lao tới, nhưng Sterling đưa tay ngăn lại.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," Sterling nói, giọng ông trầm xuống. "Nhìn kìa."

Dưới ánh sáng chập chờn của đèn gas, họ thấy một hiện tượng kỳ quái. Trên ngực của Vane, ngay vị trí tim, có một vệt nước nhỏ đang loang ra trên lớp áo sơ mi trắng tinh khôi. Không có máu, không có vết rách của đạn hay dao. Chỉ có một giọt nước đang tan dần, và giữa trung tâm giọt nước đó là một vết bầm tím nhỏ li ti, mỏng hơn cả một sợi tóc.

Sterling bước vòng qua bàn, ông để ý đến cửa sổ đang mở. Tuyết bay vào bên trong, phủ một lớp trắng mỏng lên những bản vẽ. Ông nhìn xuống sàn nhà. Gần chân ghế của Vane, có một mẩu thủy tinh vỡ từ một chiếc lọ nhỏ, và bên cạnh đó là một khối chất rắn màu trắng đục đang bốc hơi nghi ngút – đá khô CO

2

​

.

"Một vụ ám sát bằng áp suất và nhiệt độ," Sterling lẩm bẩm, đôi mắt ông quét qua dải giấy điện tín đang gõ liên hồi.

Ông cầm một đoạn dải giấy lên. Những ký tự không phải là mật mã. Đó là một dòng chữ được lặp đi lặp lại hàng trăm lần, đều đặn và lạnh lẽo:

“Sự thật nằm ở kẻ không có lưỡi.”

Sterling buông dải giấy. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bão tuyết đã hoàn toàn phong tỏa con đường duy nhất dẫn xuống núi. Mười một vị khách còn lại đang đứng ở cửa phòng, gương mặt họ trắng bệch vì kinh hãi hoặc cố che giấu một sự thỏa mãn kín đáo.

"Bennett," Sterling gọi người quản gia.

"Dạ... thưa ngài?"

"Hãy đóng tất cả các cửa thoát hiểm và thu hồi chìa khóa của mọi căn phòng. Từ giờ phút này, dinh thự Valmont chính thức trở thành một phòng xét xử. Và không ai trong số các vị được phép rời khỏi vị trí của mình cho đến khi tôi tìm ra kẻ đã chế tạo ra 'viên đạn tuyết' này."

Sterling mở sổ tay, lật sang trang mới. Ông viết vào đó dòng chữ đầu tiên bằng nét mực đen sắc lẹm: Nạn nhân: Julian Vane. Thời gian chết: 21 giờ 08 phút. Nguyên nhân: Đang xác định (Nghi vấn: Độc dược Alkaloid truyền dẫn qua cơ chế khí nén).

Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt xám tro quét qua từng gương mặt đang run rẩy dưới ánh đèn. Cuộc chơi trí tuệ đã bắt đầu, và ở đây, trong tòa lâu đài bị cô lập này, logic là thứ vũ khí duy nhất còn sót lại.

"Thưa các vị," Sterling nói, giọng ông vang vọng trong căn phòng nồng mùi chết chóc. "Sự im lặng của Ngài Vane đã bắt đầu nói chuyện. Và tôi là người sẽ thông dịch cho các vị."