MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm LặngChương 2: PHÉP TOÁN CỦA NHỮNG KẺ THỦ ÁC

Bản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm Lặng

Chương 2: PHÉP TOÁN CỦA NHỮNG KẺ THỦ ÁC

2,586 từ · ~13 phút đọc

Cánh cửa phòng làm việc của Julian Vane được đóng lại một cách cẩn trọng. Arthur Sterling đứng tựa lưng vào khung gỗ sồi, đôi mắt ông không rời khỏi thi thể của vị tỷ phú. Trong không gian kín đặc mùi khí gas và hương thơm ngọt lịm kỳ quái, sự im lặng trở nên hữu hình, tựa như một lớp sương mù bao phủ lấy những bí mật vừa bị đánh thức.

Tiến sĩ Aris Thorne đứng cách cái xác ba bước chân, đôi tay run rẩy gỡ cặp kính gọng tròn xuống để lau vào vạt áo ghi-lê. Là một chuyên gia về độc dược học, Thorne đã thấy nhiều cái chết, nhưng chưa bao giờ ông đối mặt với một hiện trường kỳ dị đến thế. Nạn nhân ngồi đó, tựa hồ đang ngủ, nếu không có dòng nước nhỏ đang tan ra trên ngực áo và đôi mắt mở trừng trừng vô hồn.

"Tiến sĩ Thorne," giọng Sterling vang lên, khô khốc và chuẩn xác như tiếng gõ của con lắc đồng hồ. "Ông có nhận ra mùi hương này không?"

Thorne hít một hơi thận trọng, rồi gật đầu chậm rãi: "Mùi hạnh nhân trộn lẫn với hoa tử đằng. Đó là đặc trưng của nhóm chất alkaloid nồng độ cao, có khả năng gây liệt cơ tim ngay lập tức. Nhưng thưa Ngài Sterling, chất độc này thường phải được tiêm trực tiếp vào mạch máu hoặc hấp thụ qua màng nhầy với liều lượng lớn. Tôi không thấy bất kỳ ống tiêm hay vết thương hở nào trên cơ thể nạn nhân."

Sterling bước tới bàn làm việc, ông không chạm vào vật gì bằng tay trần. Ông rút từ túi áo ra một chiếc kẹp nhíp bằng thép không gỉ và một chiếc thấu kính cầm tay. Ông cúi người xuống sát vết bầm tím trên ngực Vane, nơi giọt nước vừa tan hết.

"Hãy quan sát kỹ, Tiến sĩ," Sterling nói, tay chỉ vào tâm của vết bầm. "Có một lỗ thủng li ti, kích thước không lớn hơn một sợi lông vũ. Nó không phải do kim loại gây ra. Kim loại sẽ để lại dấu vết của oxit hoặc rách mô dưới áp lực lớn. Lỗ thủng này cực kỳ sắc sảo và sạch sẽ."

Ông di chuyển thấu kính xuống sàn nhà, nơi mẩu thủy tinh vỡ nằm cạnh khối đá khô đang bốc hơi. Sterling dùng nhíp gắp mẩu thủy tinh lên, đưa ra trước ánh sáng đèn gas.

"Đá khô, hay carbon dioxide dạng rắn, có nhiệt độ khoảng âm 78 độ C," Sterling phân tích với giọng điệu trung tính, như thể đang giảng bài trong một giảng đường đại học. "Ở thế kỷ này, nó chỉ được dùng trong các phòng thí nghiệm tiên tiến nhất hoặc để bảo quản thực phẩm đặc biệt trên những chuyến tàu xuyên lục địa. Hung thủ đã chế tạo một viên đạn bằng băng, nhưng không phải băng từ nước bình thường. Hắn đã đông lạnh chất độc alkaloid ở dạng lỏng bên trong một lớp vỏ đá khô."

Tiến sĩ Thorne sững sờ: "Ý ngài là... một viên đạn tự tan biến?"

"Chính xác. Một viên đạn mang theo độc tố, được bắn đi từ một thiết bị nén khí. Khi va chạm với nhiệt độ cơ thể người, lớp đá khô bắt đầu thăng hoa, biến thành khí và biến mất, để lại chất độc đậm đặc ngấm thẳng vào tim. Đó là lý do tại sao có vệt nước trên áo. Khi khối đá khô thăng hoa, nó làm ngưng tụ hơi nước trong không khí tạo thành những giọt nước nhỏ. Kẻ sát nhân không cần thu hồi hung khí. Hung khí đã tự tiêu hủy."

Sterling đứng thẳng dậy, ánh mắt ông chuyển sang chiếc máy điện tín vẫn đang gõ lạch cạch. Ông quan sát dải giấy dài đang cuộn tròn dưới đất.

"Một kẻ am hiểu về vật lý và hóa học," Sterling nhận xét. "Nhưng hắn còn là một kẻ có tâm hồn nghệ sĩ bệnh hoạn. Câu chữ trên dải giấy này là một lời thách thức."

"Sự thật nằm ở kẻ không có lưỡi," Thorne lặp lại câu nói với vẻ rùng mình. "Ngài nghĩ nó ám chỉ điều gì?"

"Trong thần thoại và văn học cổ điển, kẻ không có lưỡi thường là những nhân chứng câm lặng, hoặc những người máy cơ khí. Trong căn phòng này, thứ duy nhất không có lưỡi mà lại có khả năng nói chính là chiếc máy điện tín này."

Sterling bắt đầu di chuyển quanh phòng theo một sơ đồ hình học tỉ mỉ. Ông đo đạc khoảng cách từ vị trí của Vane đến cửa sổ đang mở, từ ghế ngồi đến chiếc máy điện tín. Ông chú ý đến vị trí của những bản vẽ trên bàn. Một bản thiết kế về hệ thống truyền dẫn tín hiệu bị xếch sang một bên, để lộ ra một vết xước nhỏ trên mặt bàn gỗ sồi.

"Có một cuộc giằng co nhỏ, hoặc ít nhất là một hành động vội vã ở đây," Sterling lẩm bẩm. "Tiến sĩ, ông có nhớ lúc chúng ta đứng ngoài hành lang không? Ngài Vane nói ông ta cần mười phút để khởi động hệ thống thủy lực. Tiếng động chúng ta nghe thấy vào phút thứ tám – tiếng tách khô khốc đó – chính là lúc viên đạn băng được bắn ra từ một bộ phận nén khí tích hợp bên trong chiếc máy này."

Thorne kinh ngạc: "Ngài muốn nói rằng chiếc máy điện tín chính là hung thủ?"

"Máy móc không giết người, Tiến sĩ. Con người sử dụng máy móc để thực hiện ý đồ của mình. Có ai đó đã cài đặt một thiết bị kích hoạt tự động. Hung thủ không nhất thiết phải có mặt trong phòng lúc nạn nhân chết. Hắn có thể đã ở ngoài hành lang cùng chúng ta, hoặc thậm chí đang ở dưới lầu."

Sterling bước lại gần cửa sổ. Gió lạnh luồn vào làm vạt áo khoác của ông bay nhẹ. Bên ngoài, màn đêm đặc quánh, bão tuyết đã xóa sạch mọi dấu vết của thế giới bên ngoài. Ông nhìn xuống bậu cửa sổ bằng đá xám. Có một vệt đen mờ, rất nhỏ, chỉ bằng hạt đậu. Ông dùng khăn tay quệt thử. Mùi dầu máy nồng nặc lại xuất hiện.

"Bánh xe xe ngựa lúc chiều," Sterling nói nhỏ. "Vết dầu trên tuyết trước sảnh và vết dầu trên bậu cửa sổ này cùng một loại. Nó là dầu bôi trơn dùng cho các thiết bị cơ khí chính xác của Đức. Có một thiết bị nặng đã được vận chuyển vào dinh thự này dưới danh nghĩa hành lý của một vị khách."

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Bennett, người quản gia, bước vào với gương mặt tái nhợt.

"Thưa Ngài Sterling, tôi đã làm theo chỉ thị của ngài. Tất cả các cửa ra vào đã được khóa chặt bằng thanh chắn sắt. Chìa khóa đây ạ." Ông ta đưa ra một chùm chìa khóa nặng nề trên khay bạc. "Tuy nhiên... có một vấn đề."

"Nói đi, Bennett," Sterling yêu cầu, mắt vẫn quan sát hiện trường.

"Đại tá bưu chính von Richter đang nổi giận ở dưới sảnh. Ông ta đòi khám xét căn phòng này vì cho rằng trong đó có những tài liệu quân sự quan trọng mà Ngài Vane đã đánh cắp từ đế quốc Áo-Hung. Ông ta đe dọa sẽ dùng vũ lực nếu ngài không cho phép ông ta vào."

Sterling khẽ nhếch môi, một biểu cảm hiếm hoi gần giống như một nụ cười mỉa mai. "Sự nóng nảy thường là tấm khiên của những kẻ đang che giấu nỗi sợ. Bennett, hãy mời Đại tá và tiểu thư Elena lên đây. Từng người một. Tôi muốn nói chuyện với họ trong khi hiện trường vẫn còn 'nóng'."

Bennett cúi đầu rút lui. Sterling quay sang Thorne: "Tiến sĩ, tôi cần ông ở lại đây. Hãy dùng bộ đồ nghề y khoa của ông để thu thập mẫu chất lỏng trên áo nạn nhân trước khi nó bay hơi hết. Tôi cần xác nhận chính xác đó là loại alkaloid nào. Và hãy cẩn thận, đừng để da mình chạm vào vùng bầm tím đó."

Vài phút sau, Đại tá von Richter bước vào. Ông ta là một người đàn ông to lớn với bộ râu quai nón được cắt tỉa cầu kỳ và những chiếc huy chương lấp lánh trên ngực áo đồng phục. Bước chân của ông ta nện xuống sàn gỗ mạnh đến mức làm những mẩu thủy tinh vỡ khẽ nảy lên.

"Sterling! Đây là một sự sỉ nhục!" Von Richter gầm lên. "Ông không có quyền giữ tôi như một tù nhân. Julian Vane là một kẻ lừa đảo, hắn nợ chính phủ chúng tôi những lời giải thích về hệ thống mã hóa này. Tôi cần thu hồi những bản vẽ kia ngay lập tức."

Sterling không hề nao núng trước sự hung hăng của vị Đại tá. Ông đứng chắn giữa von Richter và chiếc bàn làm việc, hai tay chắp sau lưng, tư thế vững chãi như một vách đá.

"Đại tá," Sterling nói, giọng điệu vẫn giữ được sự chuẩn mực nhưng ẩn chứa uy quyền tuyệt đối. "Trong căn phòng này hiện nay chỉ có hai thực thể: một xác chết và sự thật. Những tấm huy chương của ông không có giá trị pháp lý trước một vụ án mạng. Ông nói Ngài Vane nợ chính phủ của ông lời giải thích? Có lẽ ông nên giải thích cho tôi tại sao trong túi áo choàng của ông lại có một chiếc van điều áp nhỏ dành cho máy nén khí?"

Gương mặt von Richter đột ngột biến sắc. Ông ta lùi lại một bước, tay vô thức chạm vào túi áo. "Tôi... đó là một linh kiện thay thế cho chiếc máy ảnh cầm tay của tôi. Ông đang ám chỉ điều gì?"

"Tôi không ám chỉ, tôi đang quan sát," Sterling đáp. "Chiếc van đó có vết dầu bôi trơn trùng khớp với vết dầu trên bậu cửa sổ này. Có vẻ như ông đã có một chuyến tham quan căn phòng này trước khi bữa tối bắt đầu, phải không?"

"Vớ vẩn! Tôi chỉ đến để kiểm tra xem hắn có thực sự sở hữu công nghệ đó không."

"Và ông đã thấy gì? Một chiếc máy điện tín hay một thiết bị ám sát?"

Von Richter im lặng, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Sterling không ép vị Đại tá phải trả lời ngay. Ông biết rằng trong trinh thám, đôi khi sự im lặng của nghi phạm còn cung cấp nhiều thông tin hơn là một lời thú tội vội vàng.

Tiếp sau đó là tiểu thư Elena. Cô bước vào phòng với một sự điềm tĩnh đáng ngạc nhiên. Chiếc váy nhung xanh của cô lướt trên sàn nhà không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Cô nhìn cái xác của Vane một cách lạnh lùng, không có lấy một chút sợ hãi hay xót thương.

"Ngài Sterling," cô lên tiếng trước. "Nếu ngài định hỏi tôi có yêu cha mình không, thì câu trả lời là không. Julian Vane là một kẻ bạo chúa về trí tuệ. Ông ta coi con người như những quân cờ trong một bàn cờ cơ khí lớn."

"Cô có vẻ am hiểu về cách vận hành của cha mình," Sterling nhận xét.

"Tôi là người đã giúp ông ta hoàn thiện hệ thống mã hóa. Ông ta có ý tưởng, nhưng tôi mới là người biến những bánh răng khô khan đó thành một ngôn ngữ có thể giao tiếp. Đêm nay, lẽ ra là đêm vinh quang của tôi, chứ không phải của ông ta."

Sterling nhìn vào đôi bàn tay của Elena. Những ngón tay dài, thon thả nhưng có những vết chai nhỏ ở đầu ngón – dấu hiệu của một người thường xuyên làm việc với các chi tiết máy siêu nhỏ hoặc dây đàn kim loại.

"Cô Elena, cô có biết ai là 'kẻ không có lưỡi' không?" Sterling hỏi, đưa dải giấy điện tín ra.

Elena nhìn dải giấy, một thoáng dao động đi ngang qua đôi mắt sắc sảo của cô. "Đó là tên một vở kịch mà mẹ tôi từng tham gia trước khi bà qua đời. Trong vở kịch đó, người anh hùng đã cắt lưỡi mình để không bao giờ tiết lộ bí mật của đức vua. Cha tôi luôn ghét vở kịch đó. Ông ta nói rằng sự im lặng là sự hèn nhát của trí tuệ."

"Vậy ai là người hiểu rõ về quá khứ đó ngoài cô và cha cô?"

"Chỉ có một người nữa," Elena hạ thấp giọng, ánh mắt cô hướng về phía cửa phòng, nơi các vị khách khác đang đợi. "Đó là người đã tài trợ cho chuyến đi này của tôi – vị luật sư đứng ở cuối hành lang, Ngài Marcus Thorne. Nhưng ông ta không phải luật sư đơn thuần. Ông ta là một chuyên gia về lưu trữ hồ sơ của các gia tộc quý tộc bị phá sản."

Sterling ghi chép vào sổ tay. Mọi manh mối bắt đầu đan xen vào nhau như những bánh răng trong một chiếc đồng hồ phức tạp. Một vị đại tá với linh kiện máy nén khí, một người con gái bị gạt bỏ tài năng, và một luật sư giữ những bí mật cũ.

Ông bước lại gần thi thể của Vane một lần nữa. Lần này, Sterling chú ý đến chiếc nhẫn trên tay nạn nhân. Đó là một chiếc nhẫn vàng có khắc hình một con đại bàng đang sải cánh. Ông nhận thấy chiếc nhẫn không nằm đúng vị trí bình thường; nó bị xoay ngược lại, mặt đá quay vào lòng bàn tay.

Sterling dùng kẹp nhíp xoay mặt đá ra ngoài. Bên dưới mặt đá là một khe hở nhỏ, bên trong chứa một cuộn phim siêu nhỏ (microfilm).

"Tiến sĩ Thorne, hãy nhìn cái này," Sterling gọi. "Ngài Vane không chỉ phát minh ra điện tín. Ông ta đang nắm giữ thứ gì đó còn giá trị hơn nhiều. Đây là lý do tại sao bão tuyết lại kéo đến đúng lúc này. Đây không phải là một vụ án mạng ngẫu nhiên. Đây là một cuộc thanh trừng được dàn dựng để thu hồi một bí mật quân sự hoặc thương mại tầm cỡ châu lục."

Bên ngoài, tiếng gió vẫn gào thét không ngừng. Dinh thự Valmont giờ đây giống như một con tàu đang chìm dần giữa đại dương tuyết trắng, và Arthur Sterling là người thuyền trưởng đang cố gắng giữ cho ngọn đèn logic không bị dập tắt trước khi con quái vật ẩn mình trong bóng tối ra tay lần nữa.

Sterling quay sang Bennett: "Tập hợp tất cả mọi người tại thư viện ở tầng dưới. Tôi muốn thực hiện một thí nghiệm nhỏ về thính giác. Đã đến lúc chúng ta tách rời những tiếng vang giả tạo khỏi sự thật câm lặng."

Cuộc điều tra chỉ mới bắt đầu, và Sterling biết rằng trong 11 vị khách kia, kẻ sát nhân đang mỉm cười, tự tin rằng viên đạn băng đã xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng hắn đã quên mất một điều: nước tan ra vẫn để lại dấu tích, và sự im lặng chính là tiếng thét lớn nhất của tội lỗi.