MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm LặngChương 3: THANH ÂM CỦA NHỮNG BÁNH RĂNG

Bản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm Lặng

Chương 3: THANH ÂM CỦA NHỮNG BÁNH RĂNG

2,514 từ · ~13 phút đọc

Thư viện của dinh thự Valmont là một không gian hình tròn với những giá sách bằng gỗ sồi cao ngất ngưỡng, chạm tới tận trần nhà dát vàng. Mùi của da thuộc cũ, bụi giấy và mùi sáp nến hòa quyện tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần ngột ngạt. Giữa phòng, một chiếc đèn chùm pha lê lớn tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt những bóng dài kỳ quái lên các bức tường đầy sách.

Mười một vị khách ngồi rải rác trên những chiếc ghế bành bọc nhung đỏ. Sự kinh hoàng từ vụ án mạng tầng trên đã biến thành một nỗi hoài nghi lan tỏa. Không ai nhìn thẳng vào mắt nhau. Đại tá von Richter vẫn nắm chặt đôi găng tay trắng, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào đống lửa đang lụi dần trong lò sưởi. Tiểu thư Elena ngồi thẳng lưng, gương mặt cô như một mặt hồ không gợn sóng, trong khi Tiến sĩ Aris Thorne liên tục điều chỉnh lại túi dụng cụ y tế đặt trên đùi.

Arthur Sterling bước vào trung tâm căn phòng. Tiếng bước chân của ông trên sàn đá hoa cương vang lên đanh gọn, thu hút mọi sự chú ý. Ông không mang theo sổ tay, đôi tay chắp sau lưng, dáng vẻ toát lên một sự điềm tĩnh tuyệt đối của một người đã dành cả đời để phân tách sự thật ra khỏi những lời dối trá.

"Thưa quý vị," Sterling bắt đầu, giọng ông âm vang và trung tính. "Julian Vane đã chết bởi một phương thức mà kẻ thủ ác tin rằng sẽ không để lại dấu vết. Một viên đạn bằng đá khô tẩm độc được bắn đi từ một hệ thống nén khí nặc danh. Tuy nhiên, trong thế giới của vật lý thực nghiệm, mọi tác động đều để lại một phản lực tương ứng. Kẻ sát nhân có thể xóa sạch hung khí, nhưng hắn không thể xóa sạch những rung động của thời gian."

Ông ra hiệu cho Bennett mang vào một chiếc giá đỡ gỗ, bên trên đặt một bộ ống nghe y tế và một thiết bị đo áp suất hơi nước nhỏ cầm tay.

"Tôi đã yêu cầu Bennett kiểm tra hệ thống sưởi ấm và thủy lực của toàn bộ dinh thự," Sterling tiếp tục. "Vào đêm đông khắc nghiệt này, tòa nhà cần một áp suất hơi nước rất lớn để duy trì nhiệt độ. Nhưng vào lúc 21 giờ 05 phút, tức là ba phút trước khi tiếng động lạ vang lên trong phòng làm việc của Ngài Vane, áp suất ở khu vực phía Đông của tầng hai đã sụt giảm đột ngột 15%. Điều này chỉ có thể xảy ra nếu có một ai đó trích xuất một lượng khí nén lớn vào một mục đích khác ngoài việc sưởi ấm."

Một kỹ sư người Đức tên là Friedrich Steiner, nãy giờ vẫn im lặng ở góc phòng, bỗng dưng đứng phắt dậy. Gương mặt ông ta đỏ bừng dưới ánh đèn.

"Ngài Sterling, điều đó không chứng minh được gì cả! Hệ thống của Valmont đã cũ, việc sụt áp là chuyện thường xuyên xảy ra khi bão tuyết quật vào các đường ống dẫn ngoài trời."

Sterling xoay người lại phía Steiner, ánh mắt xám tro của ông hơi nheo lại. "Đúng vậy, thưa Ngài Steiner. Nhưng sự sụt áp do rò rỉ tự nhiên thường diễn ra từ từ. Còn sự sụt áp tôi đo được qua các van lưu lưu trữ lại là một cú sụt tức thời, tương ứng với việc kích hoạt một thiết bị có van xả nhanh. Thêm vào đó, vị trí của van xả đó nằm ngay bên dưới căn phòng nơi Ngài Steiner đang lưu trú."

Cả căn phòng xôn xao. Những ánh mắt nghi ngại đổ dồn về phía người kỹ sư. Steiner lúng túng, đôi bàn tay đan vào nhau chặt đến trắng bệch.

"Tôi... tôi là một kỹ sư điện! Tôi không liên quan đến hệ thống hơi nước!"

"Ông là một kỹ sư điện am hiểu về cơ khí chính xác," Sterling đính chính một cách lạnh lùng. "Ông là người đã tư vấn cho Vane về việc lắp đặt các đường ống tín hiệu ngầm. Và quan trọng hơn, ông chính là người đã mang theo chiếc vali nặng nhất khi đến đây chiều nay – chiếc vali mà tôi đã lưu ý là chứa những vật phẩm có khối lượng riêng rất lớn."

Tiến sĩ Thorne lên tiếng: "Ngài Sterling, nếu Ngài Steiner là hung thủ, tại sao ông ta lại phải giết Vane ngay trong buổi ra mắt công nghệ? Điều đó chẳng phải sẽ phá hủy mọi nỗ lực nghiên cứu của chính ông ta sao?"

"Câu hỏi rất hay, Tiến sĩ," Sterling gật đầu. "Nhưng hãy nhớ lại dải giấy điện tín: 'Sự thật nằm ở kẻ không có lưỡi'. Ngài Vane không chết vì công nghệ điện tín. Ông ta chết vì những gì ông ta định gửi đi thông qua công nghệ đó. Tôi đã tìm thấy một cuộn phim siêu nhỏ trong chiếc nhẫn của nạn nhân. Có vẻ như Vane đang cố gắng bán đi những bí mật mà Ngài Steiner và những người khác ở đây cho rằng thuộc về họ."

Sterling bước tới trước mặt Luật sư Marcus Thorne, người nãy giờ vẫn giữ im lặng tuyệt đối. Marcus là một người đàn ông có vẻ ngoài nhạt nhòa, tóc muối tiêu và bộ vest xám không có gì nổi bật.

"Ngài Marcus, với tư cách là người nắm giữ hồ sơ của gia tộc Von Steiger, ông có thể cho chúng tôi biết về sự biến mất của bản thiết kế động cơ hơi nước áp suất cao năm 1880 không?"

Marcus Thorne ngước lên, đôi mắt ông ta nheo lại sau lớp kính dày. "Đó là một bí mật thương mại đã lỗi thời, Ngài Sterling. Nó không liên quan đến vụ án này."

"Nó liên quan mật thiết," Sterling phản bác. "Vì hệ thống ám sát Ngài Vane sử dụng chính nguyên lý của bản thiết kế đó. Một kẻ nào đó đã lấy cắp ý tưởng của quá khứ để thực hiện một vụ giết người của tương lai. Và kẻ đó cần một người am hiểu lịch sử như ông để định vị lại những bản vẽ cũ."

Không khí trong thư viện trở nên căng thẳng tột độ. Tiếng tuyết đập vào cửa kính như những nắm đấm của một gã khổng lồ đang cố phá cửa xông vào. Sterling yêu cầu mọi người đứng dậy và đi theo ông đến khu vực cầu thang chính.

"Tôi sẽ thực hiện một thí nghiệm," Sterling thông báo. "Bennett, hãy tắt toàn bộ đèn gas ở hành lang tầng hai. Chỉ để lại một ngọn nến duy nhất ở cửa phòng Ngài Vane."

Mọi người làm theo trong sự hoang mang. Khi bóng tối bao trùm lấy dinh thự, chỉ có ánh lửa bập bùng từ lò sưởi và ngọn nến nhỏ xa xăm phía trên cao. Sterling đứng ở chân cầu thang, ông lấy ra một dải giấy mỏng và một chiếc la bàn bằng đồng.

"Vào lúc 21 giờ 08 phút, tất cả quý vị đều nghe thấy tiếng 'tách' khô khốc. Nhưng tiếng động đó vang lên từ đâu? Tai người thường bị đánh lừa bởi tiếng vang trong những kiến trúc vòm. Tuy nhiên, sóng âm sẽ tác động đến các hạt bụi và luồng không khí nén."

Sterling ném dải giấy lên không trung. Dải giấy không rơi xuống theo chiều thẳng đứng mà bị hút về phía một bức tượng cẩm thạch đặt ở hốc tường phía dưới gầm cầu thang.

"Dòng khí đối lưu," Sterling giải thích. "Có một đường ống thông hơi bí mật nối từ phòng làm việc của Vane xuống ngay dưới chân chúng ta. Hung thủ không cần phải vào phòng để bắn viên đạn băng. Hắn chỉ cần đứng ở đây, đưa họng súng nén khí vào đường ống thông hơi, và theo quy luật truyền dẫn của ống thanh quản, viên đạn sẽ đi thẳng lên phòng và bắn vào mục tiêu đang ngồi trên chiếc ghế được định vị sẵn."

Đại tá von Richter bước tới, ông ta chạm tay vào bức tượng. "Nghĩa là hung thủ có thể là bất cứ ai trong chúng ta khi đang đi ngang qua đây để lên phòng?"

"Đúng, nhưng kẻ đó phải biết chính xác thời điểm Ngài Vane ngồi xuống ghế," Sterling đáp. "Và người đó chính là kẻ đã gửi tín hiệu điện tín đầu tiên để kích hoạt chiếc máy trong phòng. Khi chiếc máy bắt đầu gõ, đó là tín hiệu báo rằng Vane đã vào vị trí."

Tiến sĩ Thorne hỏi: "Nhưng dải giấy lại ghi câu chữ thách thức đó. Chẳng lẽ hung thủ vừa bắn, vừa gửi tin nhắn?"

"Không. Câu chữ đó đã được lập trình sẵn trong ròng rọc của máy. Kẻ giết người chỉ cần bấm một nút duy nhất."

Sterling quay lại nhìn Steiner và Marcus Thorne. "Hai ông có một sự hợp tác thú vị. Một người cung cấp kỹ thuật nén khí, một người cung cấp bản đồ đường ống bí mật của tòa lâu đài từ hồ sơ cũ. Nhưng có một điều quý vị đã tính sai."

"Sai điều gì?" Steiner lắp bắp.

"Áp suất hơi nước," Sterling nói, giọng ông trở nên sắc lẹm. "Khi quý vị trích xuất khí nén, quý vị đã làm rò rỉ một lượng nhỏ tinh thể độc dược ra chính đường ống thông hơi này. Nếu tôi kiểm tra cổ họng và niêm mạc mũi của hung thủ ngay bây giờ, tôi sẽ tìm thấy dấu vết của chất độc alkaloid. Dù liều lượng cực nhỏ không đủ giết người, nhưng nó sẽ để lại một vệt màu xanh tím dưới ánh sáng của đèn huỳnh quang sơ khai."

Ông rút từ túi ra một chiếc đèn nhỏ chứa một loại hóa chất lỏng mà ông tự pha chế. Ánh sáng từ chiếc đèn tỏa ra một màu xanh kỳ dị, lạnh lẽo.

"Ai muốn là người đầu tiên chứng minh sự trong sạch của mình?" Sterling bước tới gần Steiner.

Người kỹ sư lùi lại, gương mặt tái dại. "Không... đừng lại gần tôi!"

Nhưng Sterling không nhìn Steiner. Ông đột ngột xoay người, đưa chiếc đèn về phía tiểu thư Elena, người vẫn đang đứng im lặng nãy giờ. Dưới ánh sáng của chiếc đèn, vùng da quanh cổ và mũi của Elena hiện lên những vệt màu tím nhạt rùng rợn.

Cả căn phòng lặng đi. Elena không bỏ chạy, cô cũng không khóc. Cô từ từ đưa tay lên chạm vào cổ mình, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi.

"Ngài quan sát rất giỏi, Thẩm phán Sterling," Elena nói, giọng cô không còn vẻ mệt mỏi mà trở nên sắc lạnh và đầy uy lực. "Nhưng ngài sai ở một điểm. Tôi không hợp tác với bất kỳ ai trong hai kẻ hèn nhát này. Họ chỉ là những con tốt tôi dùng để vận chuyển thiết bị và tìm kiếm bản đồ. Họ quá tham lam để nhận ra họ đang giúp chính kẻ sẽ tiêu diệt họ."

"Tại sao, Elena?" Sterling hỏi, mắt ông vẫn không rời khỏi cô. "Dù cha cô có là một bạo chúa, ông ta vẫn là người cho cô tất cả."

"Ông ta không cho tôi gì cả ngoài một cái họ!" Elena quát lên, lần đầu tiên sự điềm tĩnh của cô tan vỡ. "Ông ta đánh cắp mọi công trình nghiên cứu của tôi. Hệ thống mã hóa đó, phương pháp nén khí đó... đều là của tôi! Ông ta định bán nó cho đế quốc để lấy tiền ăn chơi, trong khi tôi phải sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Tôi không giết cha mình. Tôi chỉ thu hồi lại những gì thuộc về tôi bằng chính công cụ mà tôi đã tạo ra."

"Và dải giấy đó?"

"Đó là di ngôn dành cho ông ta. Ông ta đã cắt đứt 'lưỡi' của tôi trong giới khoa học suốt mười năm qua. Vậy nên, ông ta phải chết bởi một kẻ không có lưỡi."

Elena đột ngột đưa tay vào túi áo choàng. Đại tá von Richter định lao tới, nhưng Sterling hét lớn: "Đứng lại!"

Elena rút ra một chiếc lọ nhỏ bằng thủy tinh. "Đừng lo, Ngài Sterling. Tôi không định bắn thêm viên đạn nào nữa. Tôi đã chuẩn bị cho kết cục này từ khi cỗ xe ngựa bắt đầu lăn bánh lên núi."

Cô mở nắp lọ, mùi hạnh nhân và hoa tử đằng lại nồng nặc bốc lên. Sterling tiến bước dài tới, nhưng đã quá muộn. Elena uống cạn dung dịch trong lọ với một sự quyết liệt đáng sợ. Cô ngã xuống chiếc ghế bành, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào Sterling, một sự giải thoát hiện rõ trong ánh nhìn cuối cùng.

"Sự thật... cuối cùng cũng... câm lặng," cô thì thào trước khi toàn bộ cơ thể co rút lại rồi lịm đi.

Tiến sĩ Thorne lao tới mạch của cô, nhưng rồi ông lắc đầu buồn bã. Sterling đứng đó, lặng lẽ nhìn người phụ nữ tài năng nhưng đầy thù hận đã tự kết liễu đời mình. Ông đóng nắp chiếc đèn hóa chất, ánh sáng xanh biến mất, trả lại cho thư viện vẻ vàng vọt vốn có của nó.

"Bennett," Sterling gọi người quản gia đang run rẩy.

"Dạ, thưa ngài?"

"Hãy đưa Ngài Steiner và Ngài Marcus Thorne vào phòng giam giữ. Họ có thể không trực tiếp giết người, nhưng họ là đồng phạm trong việc vận chuyển trái phép vũ khí và âm mưu đánh cắp bí mật quốc gia. Và hãy chuẩn bị một căn phòng khác cho thi thể của tiểu thư Elena."

Sterling bước ra phía cửa sổ. Bão tuyết đã bắt đầu ngớt. Một vài ngôi sao xa xôi bắt đầu hiện ra sau làn mây chì. Ông mở chiếc đồng hồ quả quýt, kim giờ chỉ đúng 1 giờ sáng. Một vụ án mạng đã kết thúc, nhưng những bí mật sâu kín bên trong dinh thự Valmont dường như vẫn còn vang vọng trong tiếng gõ của chiếc máy điện tín tầng trên.

Ông lật trang sổ tay, gạch một đường dứt khoát dưới tên của Julian Vane và Elena Von Steiger.

"Trí tuệ mà không có đạo đức," Sterling nói khẽ với chính mình, "chỉ là một loại độc dược tinh vi hơn mà thôi."

Bên dưới thung lũng, ánh đèn của đội tuần tra bưu chính bắt đầu thấp thoáng. Thế giới bên ngoài sắp tràn vào Valmont, nhưng Arthur Sterling biết rằng, những gì xảy ra trong đêm bão tuyết này sẽ mãi mãi nằm lại trong những trang nhật ký bí mật của ông – về một vụ án mà hung khí đã tan thành hơi nước, và sự thật đã được trả giá bằng chính sự im lặng của kẻ tạo ra nó.