MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm LặngChương 15: ĐIỆU VĂN TRÊN TẦNG KHÔNG

Bản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm Lặng

Chương 15: ĐIỆU VĂN TRÊN TẦNG KHÔNG

2,036 từ · ~11 phút đọc

Bầu trời phía trên Đại Tây Dương vào mùa hạ năm 1896 không phải là một màu xanh thuần khiết. Nó bị nhuộm bởi sắc xám chì của những đám mây tích điện và sự kiêu hãnh của con người. Tại cảng hàng không Portsmouth, chiếc khinh khí cầu khổng lồ mang tên "Icarus" đang lơ lửng như một con cá voi bạc giữa biển mây. Đây là một kỳ quan kỹ thuật, một cung điện bay được vận hành bởi hệ thống khí Helium tinh khiết và động cơ đẩy hơi nước áp lực cao. Chuyến bay trình diễn xuyên đại dương đầu tiên này quy tụ những nhân vật quyền lực nhất của giới tài chính và khoa học châu Âu.

Arthur Sterling đứng trên boong lộ thiên của khinh khí cầu, luồng gió mạnh thổi tung vạt áo khoác mỏng của ông. Ông không đến đây để thưởng ngoạn cảnh sắc từ độ cao ba nghìn mét. Ông đến vì một bức điện tín cụ thể được gửi từ Văn phòng Ngoại giao: "Bóng ma đã cất cánh. Con chim ưng sẽ gãy cánh giữa đại dương. Hãy ngăn chặn sự rơi tự do của sự thật."

Đồng hành cùng ông vẫn là Tiến sĩ Aris Thorne, người đang cố gắng bám chặt vào lan can vì chứng sợ độ cao. "Arthur, tôi không hiểu tại sao chúng ta phải ở trên một quả bóng khổng lồ chứa đầy khí dễ cháy thế này. Logic bảo tôi rằng mặt đất là nơi an toàn duy nhất."

"Khí Helium không cháy, Aris," Sterling chỉnh lại với tông giọng điềm tĩnh thường thấy. "Vấn đề không phải là độ cao, mà là những vị khách đi cùng chúng ta. Hãy nhìn xem, Ngài Archibald – ông trùm ngành thép của Scotland, phu nhân d’Artois – người nắm giữ các mỏ đồng lớn nhất tại Congo, và cả Giáo sư Volkov, nhà vật lý hạt nhân vừa đào tẩu từ Nga. Đây không phải là một chuyến đi nghỉ dưỡng; đây là một cuộc hội nghị thượng đỉnh bí mật về năng lượng."

Chuyến bay diễn ra êm đềm cho đến khi đêm thứ nhất buông xuống. Khi "Icarus" đang ở tọa độ giữa đại dương, cách đất liền hàng nghìn dặm, một sự cố kinh hoàng đã xảy ra. Vào lúc hai giờ sáng, một tiếng chuông báo động dồn dập vang lên từ khoang lái chính.

Sterling và Thorne lao đến hiện trường. Cảnh tượng bên trong khoang lái khiến Thorne phải quay đi vì kinh sợ. Cơ trưởng Montgomery, một phi công dày dạn kinh nghiệm, đang treo mình trên hệ thống cần điều khiển độ cao. Ông ta không bị đâm, cũng không bị bắn. Toàn bộ cơ thể Montgomery bị bao phủ bởi một lớp sương giá mỏng, dù nhiệt độ trong khoang lái vẫn được duy trì ở mức ấm áp. Đôi mắt ông mở trừng trừng, đóng băng trong một trạng thái kinh ngạc tuyệt đối.

"Lại là hiện tượng đóng băng?" Thorne thì thầm. "Giống như vụ án ở St. Petersburg sao?"

Sterling lắc đầu, ông rút từ túi ra một chiếc kẹp nhíp và khẽ chạm vào lớp sương giá trên cổ nạn nhân. Lớp sương không tan chảy dưới sức ấm của căn phòng; nó cứng như kim cương.

"Đây không phải là băng bình thường, Aris. Đây là khí Carbon Dioxide rắn, hay còn gọi là băng khô, được gia tốc bằng một loại súng nén áp suất cực lớn," Sterling phân tích. "Hung thủ đã dùng một luồng khí lạnh cực độ bắn trực tiếp vào tủy sống của Montgomery, làm đông cứng hệ thần kinh vận động ngay lập tức. Nhưng điều lạ là, hệ thống lái của khinh khí cầu đã bị thay đổi."

Sterling nhìn vào bảng điều khiển. Các kim đồng hồ áp suất đang nhảy múa loạn xạ. Chiếc khinh khí cầu thay vì duy trì độ cao, nó đang bắt đầu được bơm thêm khí để bay lên cao hơn, tiến vào tầng bình lưu – nơi mà dưỡng khí cực kỳ loãng và nhiệt độ thấp có thể giết chết bất kỳ ai không có thiết bị bảo hộ.

"Hắn muốn đưa tất cả chúng ta lên cao đến mức máu sẽ sôi trong huyết quản," Sterling nói, gương mặt ông đanh lại dưới ánh đèn dầu đỏ rực của báo động.

Lúc này, một giọng nói vang lên từ hệ thống loa phát thanh của tàu. Giọng nói lạnh lùng, mang âm hưởng của một kẻ đã từ bỏ mọi nhân tính. "Chào mừng các vị đến với thí nghiệm cuối cùng của 'Con Nhện'. Ngài Sterling, ngài đã đuổi theo chúng tôi qua bao nhiêu lục địa, nhưng hôm nay, ngài sẽ chứng kiến sự kết thúc của kỷ nguyên cũ từ một điểm nhìn cao nhất. Khi 'Icarus' nổ tung ở tầng bình lưu, nó sẽ tạo ra một cơn mưa bụi kim loại có khả năng làm nhiễu loạn toàn bộ sóng vô tuyến của thế giới trong mười năm tới."

"Đó là Silas," Sterling nói khẽ. "Tên thợ sửa đồng hồ mù ở London. Hắn không hề mù, hắn chỉ giả vờ để che giấu đôi mắt của một kỹ sư quân sự."

Khinh khí cầu bắt đầu rung chuyển dữ dội. Áp suất trong khoang hành khách giảm đột ngột. Mọi người bắt đầu ngã quỵ vì thiếu oxy. Sterling biết rằng ông chỉ có vài phút trước khi tất cả rơi vào trạng thái hôn mê.

"Aris, hãy lấy bình oxy dự phòng trong tủ y tế và đeo vào cho các hành khách," Sterling ra lệnh. "Tôi phải leo ra ngoài vỏ khinh khí cầu để ngắt hệ thống xả khí tự động."

"Ngài điên rồi! Gió ở độ cao này sẽ thổi bay ngài ngay lập tức!" Thorne hét lên qua chiếc mặt nạ khí.

Sterling không tranh luận. Ông quấn một sợi dây thừng chắc chắn quanh thắt lưng, tay cầm chiếc gậy gỗ mun vốn chứa một bộ móc neo ẩn bên trong. Ông mở cửa sập thoát hiểm ở đỉnh khoang lái và leo ra ngoài.

Một cảnh tượng vĩ đại và đáng sợ hiện ra trước mắt Sterling. Phía dưới là biển mây xám xịt bị xé toạc bởi những tia sét xa xăm. Phía trên là bầu trời đen thẫm với những vì sao rực rỡ hơn bao giờ hết. Gió rít mạnh như muốn xé nát lớp da thịt, và không khí lạnh buốt tràn vào phổi như hàng nghìn cây kim.

Sterling bò dọc theo lớp vỏ bạc của "Icarus", đôi bàn tay ông bám chặt vào những sợi dây cáp thép. Tại đỉnh của khinh khí cầu, ông thấy Silas. Hắn đang đứng trên một bệ kỹ thuật, tay điều khiển một thiết bị phát sóng lớn.

"Sterling! Ngài là một kẻ lãng mạn đáng thương!" Silas hét lên, gương mặt hắn bị biến dạng bởi luồng gió mạnh. "Ngài tin vào sự thật, nhưng sự thật là thứ yếu trước sự thống trị của thông tin!"

Hắn rút ra một khẩu súng nén khí và bắn liên tiếp về phía Sterling. Những viên đạn băng khô xé gió lao tới. Sterling nhanh nhẹn né sang một bên, ông dùng gậy chống móc vào một thanh dầm thép và vung người đá mạnh vào tay cầm súng của Silas. Khẩu súng rơi xuống, biến mất vào hư không đại dương phía dưới.

Hai người đàn ông lao vào một cuộc đấu tay đôi sinh tử trên đỉnh thế giới. Silas sử dụng những đòn đánh tàn độc của một kẻ được đào tạo chuyên nghiệp, nhưng Sterling lại sở hữu một sự điềm tĩnh và khả năng tận dụng các quy luật vật lý. Khi Silas vung một cú đấm ngàn cân, Sterling không lùi lại; ông nắm lấy cổ tay hắn và mượn lực ly tâm của luồng gió để hất ngược Silas về phía van xả khí chính.

"Kết thúc rồi, Silas," Sterling nói, hơi thở ông đứt quãng.

Đúng lúc đó, Silas cười một cách điên dại. Hắn rút ra một kíp nổ cầm tay. "Nếu tôi không thể điều khiển thế giới, thì không ai có thể!"

Hắn định bóp kíp nổ để phá hủy toàn bộ túi chứa khí. Sterling biết rằng nếu túi khí nổ, tất cả sẽ tan thành mây khói. Trong một khoảnh khắc quyết định, Sterling rút chiếc đồng hồ quả quýt của mình ra. Ông không ném nó, mà dùng mặt kính pha lê dày để phản chiếu ánh sáng mặt trời cực mạnh từ phía chân trời trực tiếp vào mắt Silas.

Bị lóa mắt đột ngột ở độ cao này, Silas loạng choạng lùi lại. Chân hắn trượt khỏi bệ kỹ thuật trơn trượt. Trong nỗ lực cứu vãn, hắn vồ lấy kíp nổ, nhưng kíp nổ lại vướng vào sợi dây cáp đang bị căng quá mức. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, không phải ở túi khí, mà là ở hệ thống điều khiển của Silas.

Silas rơi xuống. Hắn không hét lên, chỉ có cái bóng đen nhỏ dần rồi biến mất trong biển mây mênh mông phía dưới.

Sterling nhanh chóng bò đến van xả khí. Ông dùng toàn bộ sức lực còn lại để xoay chiếc van thủ công, giải phóng khí Helium dư thừa. Chiếc khinh khí cầu khổng lồ rùng mình, ngừng đà bay lên và bắt đầu từ từ hạ độ cao.

Khi Sterling leo trở lại khoang lái, ông thấy Thorne đang hỗ trợ các hành khách. Gương mặt vị bác sĩ sáng lên khi thấy người bạn của mình vẫn an toàn.

"Arthur! Ngài làm được rồi!"

Sterling ngã xuống ghế, phổi ông đau rát vì không khí loãng, đôi bàn tay rỉ máu vì ma sát với dây cáp. Ông nhìn ra cửa sổ, nơi "Icarus" đang lướt qua những tầng mây cuối cùng để đáp xuống vùng biển gần bờ biển Newfoundland, nơi các tàu cứu hộ của Canada đang đợi sẵn.

"Mạng lưới 'Con Nhện' đã mất đi con mắt cuối cùng trên bầu trời, Aris," Sterling nói khẽ.

Vụ án trên khinh khí cầu "Icarus" trở thành một huyền thoại trong giới hàng không. Những bản thiết kế của Volkov được bảo vệ, và âm mưu làm nhiễu loạn sóng vô tuyến toàn cầu đã bị phá sản. Tuy nhiên, đối với Sterling, chiến thắng này mang một hương vị đắng chát. Ông nhận ra rằng khi con người vươn tới những đỉnh cao mới của công nghệ, cái ác cũng tìm thấy những tầm cao tương ứng để ẩn náu.

Vài tuần sau, tại một quán cà phê nhỏ ở vùng quê nước Anh, Sterling ngồi đọc một cuốn sách về thiên văn học. Thorne bước vào, đặt lên bàn một lá thư từ Hiệp hội Khoa học Hoàng gia.

"Họ muốn vinh danh ngài vì đã cứu mạng những bộ óc vĩ đại nhất châu Âu, Arthur."

Sterling khép cuốn sách lại, ánh mắt ông nhìn về phía những cánh đồng xanh mướt. "Sự vinh danh thực sự là việc chúng ta vẫn còn được ngồi đây để uống trà, Aris. Khoa học đã cho chúng ta đôi cánh, nhưng chính đạo đức mới giúp chúng ta không bị thiêu cháy như Icarus."

Ông rút ra chiếc đồng hồ quả quýt đã bị xước mặt kính. Ông không sửa nó, mà giữ nó như một lời nhắc nhở về khoảnh khắc ánh sáng đã chiến thắng bóng tối trên tầng bình lưu.

"Vụ án này đã khép lại một chương dài về 'Con Nhện'," Sterling nhận xét. "Nhưng hãy luôn cảnh giác, bạn của tôi. Bởi vì khi sương mù tan biến ở nơi này, nó sẽ lại tụ lại ở một nơi khác, dưới một hình hài mới mà logic của chúng ta phải luôn sẵn sàng để giải mã."

Chương 15 kết thúc với sự thanh thản kỳ lạ. Arthur Sterling nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu hiện ra. Ông hiểu rằng hành trình của mình có thể không bao giờ kết thúc, nhưng mỗi vụ án được giải quyết là một bước tiến gần hơn đến một thế giới nơi tri thức phục vụ cho sự sống, chứ không phải sự hủy diệt.