MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm LặngChương 6: BÓNG MA TRONG SƯƠNG MÙ LONDON

Bản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm Lặng

Chương 6: BÓNG MA TRONG SƯƠNG MÙ LONDON

2,253 từ · ~12 phút đọc

London vào những ngày cuối cùng của thế kỷ 19 không bao giờ thực sự ngủ. Nó chìm trong một thứ sương mù đặc quánh, vàng vọt và nồng nặc mùi than đá, thứ mà người dân địa phương gọi là "súp đậu". Đối với Arthur Sterling, việc trở lại thành phố này giống như việc lần mò lại những vết sẹo cũ trên một cơ thể quen thuộc. Sau những vụ án mạng mang tính cơ khí và vật lý tại Alps, Vienna và Paris, ông cảm nhận được một luồng sát khí mới, tinh vi và mang tính sinh học hơn, đang len lỏi qua những con hẻm nhỏ của khu West End.

Ông không trở về căn hộ cũ tại phố Baker, nơi những kỷ niệm về thời kỳ làm thẩm phán vẫn còn ám ảnh. Thay vào đó, Sterling thuê một căn phòng nhỏ phía trên một cửa hiệu đồng hồ ở Fleet Street. Tiếng tích tắc đều đặn của hàng trăm chiếc đồng hồ bên dưới là thứ âm nhạc duy nhất giúp ông tập trung suy nghĩ về "Con Nhện" – tổ chức mà ông tin rằng đang giăng ra một mạng lưới tội ác toàn cầu.

Vào một buổi sáng thứ Ba, khi sương mù dày đến mức người ta không nhìn rõ bàn tay mình, Sterling nhận được một lời mời khẩn cấp từ Bệnh viện St. Bartholomew. Người gửi là Giáo sư Henry Jekyll – một cái tên lừng lẫy trong giới y khoa thực nghiệm, nhưng cũng là người luôn bị bủa vây bởi những lời đồn đại về các nghiên cứu vượt ngoài khuôn khổ đạo đức.

"Thưa Ngài Sterling," Jekyll nói khi họ đứng trong phòng giải phẫu lạnh lẽo của bệnh viện. "Tôi mời ngài đến đây vì cảnh sát đang bế tắc trước một bài toán mà họ cho là siêu nhiên. Nhưng tôi biết ngài chỉ tin vào khoa học."

Trên bàn mổ là thi thể của Ngài William Barrow, một thành viên của Thượng nghị viện. Điều khiến Sterling phải nheo mắt quan sát không phải là địa vị của nạn nhân, mà là tình trạng của thi thể. Ngài Barrow chết trong tư thế đang ngồi đọc sách tại thư viện riêng của mình. Cửa khóa trong, lính canh đứng ngoài hành lang. Tuy nhiên, toàn bộ hệ thống cơ bắp trên cơ thể ông ta đã bị co rút lại đến mức xương sườn bị gãy vụn từ bên trong. Gương mặt nạn nhân không hề có vẻ đau đớn, ngược lại, nó mang một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện đến kỳ quái.

"Cái chết trong hạnh phúc," Sterling lẩm bẩm, ông rút chiếc thấu kính và cặp kẹp nhíp thép ra khỏi túi áo. "Một sự hưng phấn tột độ dẫn đến phản ứng co thắt cơ bắp dây chuyền."

"Chính xác," Jekyll gật đầu, gương mặt ông ta ẩn sau lớp khẩu trang y tế xám xịt. "Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy không có dấu hiệu của độc dược truyền thống như Arsenic hay Cyanide. Phổi của ông ta sạch, tim không có dấu hiệu suy giảm chức năng trước khi vụ việc xảy ra. Ông ta đơn giản là đã cười... cho đến chết."

Sterling bắt đầu kiểm tra các lỗ chân lông trên cánh tay của nạn nhân. Ông dừng lại ở một vết đỏ li ti trên mu bàn tay phải. Vết đỏ nhỏ đến mức nếu không có thấu kính cường độ cao, nó sẽ bị nhầm với một vết muỗi đốt.

"Ngài Barrow là một người yêu thích sưu tầm các loại bản thảo cổ, phải không?" Sterling hỏi.

"Đúng vậy, ông ta vừa mua được một bản sao hiếm hoi của tập thơ 'Paradise Lost' từ một thương nhân ở Trung Đông."

Sterling yêu cầu được dẫn đến thư viện của Ngài Barrow. Căn phòng vẫn được giữ nguyên trạng theo lệnh của Scotland Yard. Mùi sáp nến thơm và mùi giấy cũ bao trùm không gian. Sterling bước đến chiếc bàn gỗ gụ, nơi cuốn sách cổ vẫn đang mở rộng. Ông không chạm vào cuốn sách ngay lập tức. Thay vào đó, ông rút ra một bình xịt chứa dung dịch i-ốt pha loãng và xịt nhẹ lên bề mặt các trang giấy.

Dưới tác động của hóa chất, những vệt màu nâu nhạt bắt đầu hiện lên trên mép của các trang giấy. Đó là dấu vết của một loại nhựa cây đã khô.

"Độc dược qua đường tiếp xúc," Sterling phân tích. "Kẻ sát nhân đã tẩm một loại tinh chất chiết xuất từ cây Ô đầu vùng nhiệt đới kết hợp với một loại nấm gây ảo giác cực mạnh vào mực in hoặc nhựa gắn gáy sách. Khi Ngài Barrow lật sách, nhiệt độ từ đầu ngón tay đã làm chảy lớp nhựa, khiến độc tố ngấm qua da."

"Nhưng tại sao lại là nụ cười đó?" Một thám tử từ Scotland Yard đứng cạnh đó hỏi với vẻ hoài nghi.

"Vì loại nấm này kích thích trực tiếp vào thùy trán, nơi kiểm soát cảm xúc hưng phấn. Nó đánh lừa não bộ rằng cơ thể đang ở trạng thái hạnh phúc nhất, trong khi thực tế độc tố Ô đầu đang làm tê liệt hệ thần kinh vận động, khiến các cơ co rút lại một cách mãnh liệt. Nạn nhân chết vì gãy xương sườn và ngạt thở trong khi tinh thần vẫn đang bay bổng trong một giấc mơ ngọt ngào."

Sterling bước vòng quanh thư viện, ông để ý đến hệ thống đèn khí gas trên tường. Ông dùng khăn tay mở van đèn, hít một hơi thật khẽ rồi đóng lại ngay lập tức.

"Có một chất xúc tác khác," Sterling nói, mắt ông rực sáng. "Khí gas ở đây không thuần túy. Nó được pha trộn với một lượng nhỏ khí cười (Nitrous Oxide). Kẻ sát nhân cần đảm bảo rằng Ngài Barrow không cảm thấy cái đau từ việc xương gãy trước khi chết hoàn toàn. Một kẻ sát nhân nhân từ... hoặc một kẻ thích sự hoàn hảo trong nghệ thuật giết người."

Sự chú ý của Sterling đột ngột chuyển hướng sang một góc tối của thư viện, nơi đặt một bức tượng bằng đồng tạc hình thần Morpheus – vị thần của giấc mơ. Trên bệ tượng, ông tìm thấy một ký hiệu nhỏ đã quá quen thuộc: một con nhện đang dệt mạng.

"Lại là họ," Sterling thở dài. "Hội Những Người Quan Sát Bầu Trời không chỉ quan tâm đến vật lý; họ đang thâm nhập vào y học thực nghiệm của London."

Cuộc điều tra dẫn Sterling đến một hiệu sách cũ ở khu Soho, nơi Ngài Barrow đã mua cuốn sách. Chủ hiệu sách là một người đàn ông mù có tên là Silas. Khi Sterling bước vào, Silas không hề tỏ ra ngạc nhiên. Ông ta đang ngồi sau quầy, đôi tay nhăn nheo đang lướt trên những trang sách chữ nổi.

"Ngài Sterling," Silas nói, giọng ông ta trầm đục như tiếng sỏi lăn. "Tôi đã đợi ngài. Những con nhện nói rằng ngài là một người khách không mời nhưng luôn biết cách tìm đến đúng địa chỉ."

"Ai đã giao cuốn sách của Milton đến đây để ông bán cho Ngài Barrow?" Sterling đi thẳng vào vấn đề.

"Một người đàn ông có mùi của cồn y tế và hoa oải hương. Anh ta nói rằng kiến thức là một loại thuốc độc, và chỉ những người xứng đáng mới nên nếm trải nó. Anh ta để lại cho ngài một lời nhắn, bằng thứ ngôn ngữ mà ngài yêu thích: Logic."

Silas đưa cho Sterling một mảnh giấy nhỏ. Trên đó không có chữ, chỉ có một dãy các công thức hóa học về sự phân rã của tế bào thần kinh và một bản đồ giải phẫu học vùng tim. Cuối trang là một dòng chữ: "Thẩm phán Sterling, ngài đã tuyên án cho quá nhiều người nhân danh công lý. Đêm nay, chúng tôi sẽ cho ngài thấy bộ mặt thật của công lý khi nó được giải phóng khỏi xiềng xích của luật pháp."

Sterling nhận ra rằng đây là một cái bẫy. Ông nhanh chóng rời khỏi hiệu sách và quay lại Bệnh viện St. Bartholomew. Ông linh cảm rằng Giáo sư Jekyll không chỉ đơn thuần là người cung cấp thông tin. Khi ông bước vào phòng thí nghiệm riêng của Jekyll, căn phòng trống không, nhưng mùi hóa chất nồng nặc hơn bao giờ hết. Trên bàn thí nghiệm, một chiếc máy ly tâm vẫn đang quay, chứa một loại dung dịch màu tím sẫm – cùng màu với vệt nhựa cây trên cuốn sách của Ngài Barrow.

Đột nhiên, từ phía sau một giá chứa các bình ngâm mẫu vật, một bóng người bước ra. Đó không phải là Jekyll lịch lãm mà ông đã gặp ban sáng. Đó là một người đàn ông với vóc dáng thô kệch, gương mặt biến dạng bởi sự co thắt của các khối cơ, đôi mắt rực lên một thứ ánh sáng điên loạn.

"Cái chết của Barrow chỉ là một cuộc thử nghiệm lâm sàng, Sterling!" Người đàn ông gầm lên, giọng nói nghe như tiếng kim loại nghiến vào nhau. "Chúng tôi đang chế tạo một loại huyết thanh có thể loại bỏ nỗi sợ hãi của nhân loại. Khi không còn sợ hãi, con người sẽ trở thành thần thánh."

"Hoặc trở thành quái vật," Sterling đáp, ông lén đưa tay vào túi áo lấy ra một lọ bột vôi sống. "Anh đã tự tiêm thứ đó vào mình, phải không, Edward Hyde?"

"Jekyll là một kẻ hèn nhát, ông ta sợ hãi sự thật!" Hyde lao tới với một tốc độ kinh hoàng. Hắn không sử dụng vũ khí, chỉ sử dụng sức mạnh cơ bắp thuần túy đã được cường hóa bởi hóa chất.

Sterling nhanh nhẹn né sang một bên, ông hất lọ bột vôi vào mắt đối thủ. Trong giây lát Hyde bị lòa, Sterling dùng gậy chống đánh mạnh vào huyệt đạo ở gáy hắn. Nhưng sức mạnh của hóa chất quá lớn, Hyde chỉ hơi khựng lại rồi tiếp tục tấn công. Hắn quật đổ các kệ sách, làm hàng trăm bình thủy tinh vỡ tan, giải phóng các loại khí độc hại vào phòng.

Sterling hiểu rằng ông không thể thắng bằng sức mạnh. Ông quan sát chiếc máy ly tâm đang quay. Ông nhận ra rằng chiếc máy này được kết nối với một hệ thống làm lạnh bằng Amoniac. Nếu áp suất bị thay đổi đột ngột, nó sẽ nổ tung và đóng băng mọi thứ trong phòng.

"Anh muốn thấy công lý của khoa học?" Sterling hét lên qua tiếng gầm rú của Hyde. "Vậy hãy nếm thử quy luật của áp suất!"

Ông dùng đầu gậy chống đập vỡ van điều tiết của hệ thống làm lạnh. Một luồng khí Amoniac lạnh buốt phun ra mạnh mẽ. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột dưới mức đóng băng. Hyde, với cơ thể đang ở trạng thái nhiệt độ cực cao do phản ứng hóa học, đã bị sốc nhiệt ngay lập tức. Các khối cơ của hắn bắt đầu đông cứng, những tiếng răng rắc của mô bị đóng băng vang lên thật đáng sợ.

Sterling nhanh chóng lấy chiếc mặt nạ phòng độc từ trên tường đeo vào và chạy thoát ra ngoài hành lang, đóng sập cửa phòng thí nghiệm lại. Bên trong, tiếng gào thét của Hyde dần yếu đi, thay vào đó là tiếng xì xì của khí gas và tiếng đổ vỡ của các thiết bị.

Vài phút sau, khi cảnh sát và lính cứu hỏa ập đến, căn phòng chỉ còn là một khối băng giá. Giáo sư Jekyll được tìm thấy nằm gục dưới sàn, cơ thể đã trở lại hình dáng bình thường nhưng tâm trí đã hoàn toàn vụn vỡ. Edward Hyde đã biến mất, như thể hắn chưa bao giờ tồn tại, hoặc có lẽ hắn chính là bóng tối đã ẩn náu quá lâu trong tâm hồn của nhà khoa học.

Sterling đứng ở cổng bệnh viện, nhìn sương mù London đang tan dần dưới ánh bình minh yếu ớt. Ông nhặt lên một mảnh vỡ của ống nghiệm dính máu. Trên đó có khắc một dãy số mật mã.

"Vụ án Ngài Barrow đã kết thúc bằng một vụ nổ hóa học," Sterling nói với thám tử của Scotland Yard. "Nhưng con nhện vẫn còn đó. Chúng không chỉ nhắm vào các nghị sĩ; chúng nhắm vào chính linh hồn của thành phố này. Chúng muốn thay đổi bản chất con người bằng y học."

Ông quay bước trở về Fleet Street. Ông biết rằng mình vừa chạm vào một khía cạnh đáng sợ nhất của "Con Nhện": sự kết hợp giữa tham vọng khoa học và sự điên rồ của con người. Vụ án ở London đã dạy ông rằng, đôi khi sự thật không nằm ở những bánh răng hay tia sét, mà nằm ở trong chính những ống nghiệm chứa đầy bóng tối của nhân loại.

Chương 6 khép lại với hình ảnh Arthur Sterling ngồi trong căn phòng tối, ông lật lại bản đồ giải phẫu học của nạn nhân. Một manh mối mới hiện ra từ những vết mực ẩn: "The Hive" (Tổ Ong) – một cơ sở bí mật nằm sâu dưới lòng đất London. Và Sterling hiểu rằng, cuộc hành trình vào lòng đất sắp bắt đầu.