MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm LặngChương 5: KHÚC KHẢI HOÀN BẰNG THÉP

Bản Thuyết Minh Của Những Linh Hồn Câm Lặng

Chương 5: KHÚC KHẢI HOÀN BẰNG THÉP

2,446 từ · ~13 phút đọc

Chuyến tàu tốc hành Phương Đông đưa Arthur Sterling vượt qua những cánh đồng bát ngát của miền Trung Âu để tiến vào trái tim của nước Pháp. Paris trong những năm cuối thế kỷ 19 là một đại công trường của ánh sáng và sự kiêu hãnh. Khi Sterling bước xuống ga Gare de l'Est, ông bị bủa vây bởi mùi dầu hỏa, mùi bánh mì nướng và tiếng ồn ào náo nhiệt của một thành phố đang vươn mình trở thành thủ đô của sự tiến bộ. Tuy nhiên, ánh mắt của vị cựu thẩm phán không dừng lại ở những quý bà sang trọng hay những cỗ xe ngựa bóng bẩy; ông ngước nhìn về phía chân trời, nơi ngọn tháp Eiffel sừng sững đâm thủng màn sương sớm như một mũi kim khổng lồ bằng sắt.

Sau vụ án tại Vienna, Sterling hiểu rằng mình đang chạy đua với một bóng ma có khả năng biến những thành tựu vĩ đại nhất của nhân loại thành vũ khí giết người. Ông đi thẳng đến khu vực chân tháp, nơi các công nhân đang tất bật hoàn thiện những hạng mục cuối cùng của hệ thống thang máy thủy lực. Tại một văn phòng nhỏ dựng tạm bằng gỗ sồi và kính, Gustave Eiffel – người đàn ông với vầng trán cao và đôi mắt đầy mệt mỏi – đang vùi đầu vào những bản tính toán toán học.

"Ngài Sterling," Eiffel đứng dậy, bắt tay ông bằng một lực mạnh mẽ nhưng khô khốc. "Bức điện của Giáo sư Faust đã khiến tôi không ngủ được suốt hai đêm qua. Ngài nói rằng ngọn tháp của tôi có thể trở thành một... thiết bị hủy diệt?"

Sterling đặt chiếc gậy xuống cạnh bàn, tháo găng tay và mở một bản đồ sơ đồ mạng lưới kim loại của tháp Eiffel. "Ngài Eiffel, tôi không phủ nhận giá trị nghệ thuật của công trình này. Nhưng về mặt vật lý, đây là một khối sắt nặng hơn 7.000 tấn, cao 300 mét, tiếp xúc trực tiếp với bầu khí quyển. Nó là một vật dẫn điện khổng lồ. Nếu có ai đó lắp đặt một hệ thống tụ điện bí mật tại đỉnh tháp, họ có thể biến toàn bộ cấu trúc này thành một khẩu pháo tĩnh điện, đủ sức phóng ra những luồng tia sét nhân tạo vào bất kỳ mục tiêu nào trong bán kính hai dặm."

Eiffel cười nhạt, một nụ cười pha lẫn sự hoài nghi. "Lý thuyết của ngài rất thú vị, nhưng để tích tụ được lượng điện năng lớn như vậy cần một nguồn phát cực mạnh. Paris hiện tại chưa có hệ thống máy phát nào đủ công suất để làm điều đó."

"Trừ khi nguồn phát đó không đến từ máy móc, mà đến từ chính thiên nhiên," Sterling đáp, ngón tay ông chỉ vào những đám mây đen đang kéo về từ phía sông Seine. "Một trận giông bão mùa thu có thể cung cấp hàng triệu Volt. Hung thủ chỉ cần một phương thức để 'bẫy' luồng điện đó lại và điều hướng nó."

Đúng lúc đó, một tiếng vang trầm đục từ phía trên cao dội xuống. Đó không phải tiếng sấm, mà là tiếng kim loại va chạm với một áp lực cực lớn. Một kỹ sư trẻ hớt hải chạy vào phòng, gương mặt tái nhợt: "Thưa Ngài Eiffel! Có tai nạn ở sàn quan sát tầng ba. Một công nhân lắp máy... ông ấy đã bị thiêu cháy. Nhưng không có lửa, thưa ngài. Ông ấy chỉ đơn giản là phát nổ."

Sterling và Eiffel nhìn nhau. Không mất một giây do dự, Sterling cầm lấy chiếc túi da chứa dụng cụ đo đạc của mình. "Dẫn đường đi," ông nói gọn lọn.

Họ di chuyển lên tầng ba bằng hệ thống thang máy vận hành bằng hơi nước. Gió rít qua những thanh dầm thép nghe như tiếng thét của một con quái vật cơ khí. Tại hiện trường, thi thể của nạn nhân nằm cạnh một cuộn dây đồng lớn. Cảnh tượng thật kinh hãi: quần áo của người đàn ông vẫn nguyên vẹn, nhưng toàn bộ mô mềm bên trong dường như đã bị nung chảy bởi một nguồn nhiệt cực cao trong tích tắc. Không có mùi khét của lửa, chỉ có mùi ozon đặc quánh – thứ mùi thường xuất hiện sau những tia chớp.

Sterling quỳ xuống cạnh thi thể. Ông rút từ túi ra một chiếc phong kế (anemometer) và một cặp cực điện thí nghiệm. Ông bắt đầu đo đạc cường độ từ trường quanh khu vực sàn thép.

"Nạn nhân tên là gì?" Sterling hỏi mà không ngẩng đầu lên.

"Jean-Luc, một thợ điện lành nghề," Eiffel đáp, giọng run rẩy. "Ông ấy đang lắp đặt hệ thống đèn chiếu sáng cho buổi lễ khánh thành."

"Ông ấy không chết vì tai nạn điện thông thường," Sterling phân tích. "Hãy quan sát vết bầm tím trên đầu ngón tay của ông ấy. Nó có hình dạng của một bông hoa Lichtenberg – những đường vân hình nhánh cây. Đây là dấu hiệu của một luồng tĩnh điện cường độ cao từ trên xuống. Có thứ gì đó ở đỉnh tháp đang thu hút điện tích từ những đám mây và phóng nó xuống đây qua hệ thống dây đồng này."

Sterling đứng dậy, mắt ông quét qua các thanh dầm. Ông nhận thấy một sợi dây cáp màu bạc, mỏng như sợi chỉ, được quấn một cách tinh vi dọc theo cấu trúc chịu lực chính của tháp. Sợi dây này không nằm trong bản thiết kế gốc của Eiffel.

"Ai là người có quyền tiếp cận khu vực chóp tháp trong vòng 24 giờ qua?"

"Chỉ có tôi và trưởng nhóm kỹ thuật, Ngài Maurice," Eiffel trả lời. "Nhưng Maurice đã xin nghỉ phép để về quê từ sáng sớm nay."

"Một sự vắng mặt quá đúng lúc," Sterling nhận xét trung tính. "Maurice có thói quen gì đặc biệt không? Ví dụ như sở thích về các thiết bị viễn thông hoặc nghiên cứu về khí tượng?"

Eiffel trầm tư một lát. "Anh ta thường xuyên liên lạc với một nhóm khoa học ở London, một tổ chức tự gọi mình là 'Hội Những Người Quan Sát Bầu Trời'. Anh ta tin rằng có thể truyền tin nhắn không dây qua khí quyển bằng cách tận dụng điện trường của trái đất."

Sterling ghi chép vào sổ tay. Mọi thứ đang bắt đầu khớp lại với nhau. Sau vụ án "viên đạn tuyết" ở Alps và "cỗ máy chơi cờ" ở Vienna, hung thủ đang tiến dần đến việc kiểm soát các nguyên tố tự nhiên. Từ hóa học, cơ khí, đến bây giờ là vật lý điện từ.

Ông yêu cầu Eiffel cho dừng toàn bộ hoạt động của tháp và sơ tán công nhân. Tuy nhiên, Paris đang chuẩn bị cho Triển lãm Thế giới, và việc dừng thi công ngọn tháp biểu tượng là một quyết định chính trị đầy rủi ro.

"Tôi cần hai mươi phút ở trên đỉnh tháp, một mình," Sterling đưa ra một đề nghị táo bạo. "Nếu tôi không xuống, Ngài phải ra lệnh cắt đứt toàn bộ hệ thống dây cáp nối từ đỉnh xuống mặt đất, bất kể thiệt hại về kinh tế."

Sterling bắt đầu hành trình leo lên đỉnh tháp thông qua những thang leo bộ hẹp. Gió trên cao thổi mạnh đến mức có thể quật ngã một người đàn ông lực lưỡng. Khi ông chạm đến bệ quan sát cao nhất, nơi Eiffel đặt văn phòng riêng, ông tìm thấy một thiết bị kỳ lạ. Đó là một khối cầu bằng bạc nằm trên một giá đỡ cách điện bằng sứ. Khối cầu được nối với một chuỗi các lá thép mỏng, sắp xếp theo tỷ lệ hình học của một dải Fibonacci.

"Một chiếc cột thu lôi ngược," Sterling lẩm bẩm. "Nó không dùng để dẫn điện xuống đất, mà để tích trữ và khuếch đại."

Đột nhiên, một bóng đen bước ra từ sau một tủ hồ sơ. Đó là Maurice, trưởng nhóm kỹ sư, người lẽ ra phải đang ở trên tàu về quê. Gương mặt anh ta hốc hác, đôi mắt rực lên một thứ ánh sáng cuồng tín.

"Ngài Sterling, tôi đã nghe danh ngài," Maurice nói, tay anh ta cầm một chiếc công tắc gạt bằng đồng. "Ngài là người đi tìm sự thật, nhưng ngài chỉ tìm kiếm những sự thật nhỏ bé của pháp luật. Tôi đang đi tìm sự thật của quyền lực tối thượng. Con người đã bị xiềng xích quá lâu bởi bóng tối và sự lao động cực nhọc. Với thiết bị này, tôi sẽ mang lại cho Paris một nguồn năng lượng vĩnh cửu... hoặc một sự thanh tẩy bằng ánh sáng."

"Anh đang nói về sự tàn sát, Maurice," Sterling đáp, giọng ông điềm tĩnh đến đáng sợ. "Cái chết của Jean-Luc chỉ là một sai số nhỏ trong phép tính của anh, phải không? Anh đã thử nghiệm thiết bị và nhận ra rằng mình không thể kiểm soát được dòng chảy của nó."

"Sự tiến bộ đòi hỏi vật tế thần!" Maurice hét lên, tay siết chặt công tắc. "Khi trận bão này ập đến, tôi sẽ phóng luồng điện này vào điện Élysée. Trật tự cũ phải sụp đổ để một trật tự mới dựa trên khoa học được thiết lập."

Sterling không tiến lại gần. Ông biết rằng bất kỳ cử động thô bạo nào cũng có thể khiến Maurice gạt công tắc, và trong điều kiện độ ẩm không khí đang cao thế này, cả hai sẽ bị thiêu cháy ngay lập tức.

"Anh đã tính toán sai hằng số điện dung của thép, Maurice," Sterling nói, giọng ông mang vẻ thuyết phục của một giáo sư toán học. "Anh cho rằng khối cầu bạc kia sẽ tích điện ổn định, nhưng anh đã quên mất hiệu ứng 'vành quầng' (Corona effect). Với cấu trúc nhọn của tháp Eiffel, điện tích sẽ rò rỉ ra không khí trước khi đạt tới ngưỡng anh mong muốn. Anh không thể phóng nó đi đâu cả; anh chỉ đang biến chính mình thành một chiếc bóng đèn dây tóc khổng lồ."

Maurice sững lại một nhịp. "Ngài đang lừa tôi. Tôi đã dành năm năm để nghiên cứu bản vẽ của Nikola Tesla."

"Tesla là một thiên tài, nhưng anh chỉ là một kẻ sao chép vụng về," Sterling bước tới một bước, mắt ông nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của người kỹ sư. "Hãy nhìn vào những lá thép kia. Chúng bắt đầu phát ra ánh sáng màu xanh tím. Đó là hiện tượng ion hóa không khí. Trong vòng ba phút nữa, luồng điện sẽ tự phóng ngược lại người đang giữ công tắc. Anh không phải là kẻ điều khiển sét; anh là mục tiêu của nó."

Maurice nhìn xuống tay mình. Quả thật, những sợi lông trên cánh tay anh ta bắt đầu dựng đứng, và một cảm giác tê rần lan tỏa khắp cơ thể. Sự hoảng loạn bắt đầu chiếm lấy lý trí của kẻ cuồng tín.

"Làm sao... làm sao để dừng nó lại?"

"Buông công tắc ra và dùng chiếc thảm cao su kia bao phủ khối cầu lại," Sterling ra lệnh. "Đó là cách duy nhất để triệt tiêu điện trường."

Trong một khoảnh khắc của sự sợ hãi tột cùng, Maurice buông tay khỏi công tắc và lao về phía chiếc thảm. Nhưng đúng lúc đó, một tia sét thật sự từ bầu trời giáng xuống đỉnh tháp. Âm thanh nổ tung như một phát đại bác ngay sát tai. Sterling nhanh chóng nằm rạp xuống sàn gỗ cách điện. Maurice, trong sự luống cuống, đã chạm tay vào giá đỡ bằng sứ đang bị ướt do mưa.

Một luồng sáng chói mắt trùm lên người kỹ sư. Maurice không kịp hét lên tiếng nào. Toàn bộ cơ thể anh ta bị bao quanh bởi một quầng sáng xanh rực rỡ, rồi đổ gục xuống sàn như một khúc củi khô.

Cơn bão đi qua nhanh như khi nó đến. Sterling đứng dậy, tai ông vẫn còn ù đi vì tiếng nổ. Ông bước lại gần thi thể của Maurice. Trên ngực người kỹ sư, ông tìm thấy một chiếc huy hiệu nhỏ bằng đồng: một con nhện đang dệt mạng trên một bánh răng.

"Con nhện lại xuất hiện," Sterling nói thầm.

Ông tháo khối cầu bạc ra khỏi giá đỡ và dùng khăn tay bọc kín nó lại. Gustave Eiffel chạy lên ngay sau đó, gương mặt tái xanh khi thấy cảnh tượng đổ nát.

"Mọi chuyện kết thúc rồi, Ngài Eiffel," Sterling nói, hơi thở ông vẫn giữ được sự nhịp nhàng. "Công trình của ngài vẫn an toàn, nhưng nó vừa chứng kiến một sự lạm dụng khoa học khủng khiếp nhất mà tôi từng thấy. Kẻ sát nhân không phải là Maurice; anh ta chỉ là một kẻ tâm thần bị lợi dụng bởi một tổ chức có kiến thức vượt xa chúng ta."

Sterling nhìn xuống thành phố Paris đang dần hiện ra dưới ánh nắng sau cơn mưa. Những mái nhà đá phiến lấp lánh như vảy cá.

"Thưa Ngài Eiffel, thế kỷ 20 đang đến gần với những hứa hẹn vĩ đại, nhưng nó cũng mang theo những bóng ma mà pháp luật hiện tại chưa sẵn sàng đối phó. Tôi cần phải tới London. Đầu dây của mạng nhện này không nằm ở Alps hay Paris. Nó nằm ở nơi bắt đầu của cuộc Cách mạng Công nghiệp."

Eiffel nhìn vị thám tử với một sự kính trọng pha lẫn e sợ. "Ngài Sterling, ngài là ai? Một thẩm phán, một nhà khoa học, hay một thợ săn?"

"Tôi chỉ là một người cố gắng giữ cho cán cân logic không bị nghiêng bởi tham vọng của con người," Sterling đáp. Ông cầm lấy gậy chống, bước về phía thang máy. "Hãy phá hủy toàn bộ hệ thống dây dẫn không thuộc về bản thiết kế của ngài. Đôi khi, sự tiến bộ cần được kìm hãm lại cho đến khi nhân loại đủ trưởng thành để hiểu về nó."

Chương 5 kết thúc với hình ảnh Arthur Sterling đứng trên ban công ga tàu, ánh mắt ông đăm đắm nhìn về phía eo biển Manche. Paris đã bình yên, nhưng những tiếng lạch cạch của bánh răng và những tia sét nhân tạo vẫn đang thôi thúc ông đi tìm kẻ đứng sau "Hội Những Người Quan Sát Bầu Trời" – thực thể đang âm mưu biến cả châu Âu thành một phòng thí nghiệm tử thần.