Người lớn luôn có một niềm tin kỳ quặc rằng nếu họ giấu thứ gì đó lên thật cao, lũ trẻ chúng tôi sẽ không bao giờ chạm tới được. Nhưng họ quên mất rằng, trái ngược với đôi chân dài và tầm mắt luôn hướng về phía trước của họ, lũ trẻ chúng tôi lại sở hữu một khả năng quan sát chi tiết những thứ ở tầm thấp hoặc ẩn sâu trong những kẽ hở. Và bí mật lớn nhất mà tôi từng khám phá ra không nằm trong két sắt hay ngăn kéo có khóa, mà nó nằm trong một kẽ gạch hổng phía sau bức tường rêu phong ở cuối vườn.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều khi tôi đang chơi trò "đào bới tìm di tích cổ" cùng với thằng Cún. Trong khi thằng Cún đang mải mê dùng một mảnh sành để quắm lấy những con giun đất dưới gốc cây mít, thì tôi lại bị thu hút bởi một viên gạch bị lung lay trên bức tường bao cũ. Bức tường này vốn đã già nua, rêu xanh phủ kín như một lớp áo khoác bằng nhung, và ở những chỗ vữa đã bong tróc, những viên gạch nung đỏ hiện ra như những cái răng sún của một ông cụ.
Tôi tò mò thò tay vào kẽ hở đó, ban đầu chỉ mong tìm thấy một tổ thạch sùng hay vài viên bi ve bị bỏ quên. Nhưng ngón tay tôi lại chạm phải một vật gì đó dai dai, mỏng và dẹt. Tôi kẹp chặt nó và từ từ kéo ra. Đó là một bọc giấy nilon đã đục mờ vì hơi ẩm, bên trong chứa những tờ giấy mỏng dính, gấp nếp cẩn thận.
"Cái gì thế Tí? Kho báu à?" – Thằng Cún bỏ rơi con giun đất, lao tới với đôi mắt sáng quắc.
"Không biết, giống như thư tay," Tôi nói, tim đập thình thịch vì cảm giác như mình vừa mở ra một hộp đen của quá khứ.
Chúng tôi lén lút dắt nhau ra góc vườn kín đáo, nơi những tán lá dong che khuất mọi tầm mắt từ trong nhà. Tôi cẩn thận mở bọc nilon. Bên trong là ba lá thư. Nét mực đã nhòe đi ở những chỗ bị ẩm, nhưng những dòng chữ vẫn còn hiện rõ vẻ nắn nót, thanh mảnh. Đó là chữ của bố. Nhưng không phải là kiểu chữ vội vã, cứng nhắc khi bố viết báo cáo công trường bây giờ. Đó là nét chữ đầy rụt rè, mềm mại và có chút gì đó... run rẩy.
"Gửi Mơ của những mùa hè xanh ngắt..." – Tôi đánh vần từng chữ đầu tiên.
Thằng Cún suýt nữa thì ngã ngửa: "Mơ? Là mẹ mày đấy à? Bố mày viết thư cho mẹ mày từ thời nào thế này?".
Hai đứa tôi ngồi bó gối, nín thở đọc những dòng chữ từ mười lăm năm trước. Trong thư, bố không nói về giá điện, không nói về chuyện con Tí lười học hay chuyện cơm áo gạo tiền. Bố viết về mùi hương hoa bưởi trong tóc mẹ, viết về nỗi lo sợ khi thấy mẹ cười với một anh chàng nào đó ở làng bên, và viết về ước mơ xây một ngôi nhà có cửa sổ nhìn ra vườn khế để "mỗi ngày được ngắm em ngồi khâu áo".
Tôi bỗng thấy mặt mình nóng bừng. Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng bố mẹ tôi cũng từng có một cuộc đời khác – một cuộc đời đầy những rung động, những ngây ngô và những lời lẽ sướt mướt mà nếu bây giờ bảo bố nói ra, chắc chắn bố sẽ đỏ mặt tía tai vì xấu hổ.
Hóa ra, trước khi trở thành "người đàn ông thép" của gia đình, bố cũng từng là một chàng trai lãng mạn biết dùng những kẽ gạch để làm bưu điện bí mật. Bố đã giấu đi những lời yêu thương này, không phải vì bố không còn yêu mẹ, mà vì dòng chảy của cuộc đời đã cuốn bố vào những vai trò khác: vai người trụ cột, vai người cha, vai người kỹ sư lo toan mọi thứ. Bố cất những lá thư này vào tường, như thể cất giữ một phần tâm hồn mỏng manh nhất của mình để ra ngoài đối mặt với những cơn bão cuộc đời.
"Này Tí, người lớn kỳ lạ thật nhỉ?" – Thằng Cún lẩm bẩm – "Tại sao họ không cứ nói thẳng ra là 'em ơi anh thích em' cho nhanh, lại cứ phải viết thư rồi giấu vào tường làm gì cho khổ?".
Tôi nhìn những lá thư, khẽ lắc đầu. Có lẽ thằng Cún chưa hiểu được rằng, có những điều nếu nói bằng lời sẽ bay đi mất, nhưng nếu viết lên giấy và giấu vào một nơi kín đáo, nó sẽ trở nên vĩnh cửu. Kẽ gạch kia không chỉ là một cái hốc đá, nó là một khoang chứa bí mật, nơi mà thời gian không thể chạm tới.
Đúng lúc đó, tiếng mẹ gọi vang lên từ gian bếp: "Tí ơi! Vào tắm rửa rồi ăn cơm!".
Tôi và thằng Cún giật bắn mình. Tôi vội vàng nhét lại những lá thư vào bọc nilon, rồi cẩn thận nhét nó trở lại kẽ gạch cũ. Tôi không muốn phá vỡ sự yên tĩnh của quá khứ. Những lá thư đó thuộc về nơi ấy, thuộc về một góc tường rêu phong, nơi bố mẹ tôi vẫn mãi là những chàng trai, cô gái mười tám đôi mươi đầy mộng tưởng.
Trong bữa cơm tối hôm ấy, tôi cứ lén nhìn bố mẹ mãi. Bố đang cặm cụi gặm một khúc cá kho, còn mẹ thì đang mắng tôi vì tội để móng tay dài.
"Bố này," Tôi đột nhiên hỏi, "Lúc trẻ bố có bao giờ viết thư tay không?".
Bố hơi khựng lại, một hạt cơm dính trên môi. Bố liếc mắt sang mẹ, rồi lại nhìn tôi, hắng giọng một cái rõ to: "Thư từ gì! Hồi đó bố bận học, bận làm, thời gian đâu mà viết lách ba cái thứ vớ vẩn ấy. Chỉ có lũ trẻ con bây giờ mới lắm trò!".
Mẹ tôi cũng cười, tay vẫn không ngừng gắp thức ăn cho tôi: "Đúng đấy, bố con khô như khúc gỗ ấy, có bao giờ biết lãng mạn là gì đâu. Hồi mới quen, tặng mẹ được bó hoa huệ mà mặt cứ như đi đưa đám."
Tôi nhìn hai người, rồi lại nghĩ đến những dòng chữ "Gửi Mơ của những mùa hè xanh ngắt". Tôi muốn bật cười nhưng lại thấy lòng mình trào dâng một cảm xúc kỳ lạ. Bố mẹ tôi đang nói dối. Họ nói dối để giữ lấy vẻ ngoài nghiêm túc trước mặt con cái, hoặc có lẽ họ đã thực sự quên mất mình từng lãng mạn đến thế nào. Nhưng kẽ gạch sau vườn thì không biết nói dối. Nó vẫn đang giữ hộ họ một phần trái tim nồng cháy nhất.
Tôi chợt nhận ra, thế giới của người lớn là một mê cung của những sự che giấu. Họ giấu những nỗi buồn vào trong tiếng thở dài, giấu những vất vả vào trong những nụ cười gượng gạo, và giấu cả những tình cảm sâu đậm nhất vào trong những kẽ gạch thời gian. Họ tưởng rằng chúng tôi không biết, nhưng thực ra chúng tôi cảm nhận được hết. Chúng tôi thấy tình yêu của bố trong bát phở mua về mỗi khi tôi ốm, thấy tình yêu của mẹ trong chiếc áo được là phẳng phiu mỗi sáng đi học.
Tối hôm đó, tôi ra vườn khi trăng đã lên cao. Ánh trăng soi sáng bức tường rêu, làm cho kẽ gạch bí mật ấy trông như một con mắt đang nhắm nghiền. Tôi đứng đó, đưa tay chạm vào viên gạch lạnh ngắt. Tôi không lấy thư ra nữa. Tôi chỉ muốn nói thầm với kẽ gạch một lời cảm ơn. Cảm ơn vì đã bảo vệ những điều ngọt ngào ấy, để tôi biết rằng gia đình mình không chỉ được xây bằng gạch đá và xi măng, mà còn được xây bằng những lời yêu thương âm thầm nhất.
Thế giới của tôi sau khám phá này bỗng trở nên đa tầng hơn. Mỗi khi đi qua một bức tường cũ, một hốc cây hay một mái ngói xô lệch, tôi lại tự hỏi: "Ở đó có đang giấu một lá thư nào không? Có một giấc mơ nào của người lớn đang nằm im lờ mờ dưới lớp bụi thời gian không?".
Tôi nhận ra rằng, người lớn thật đáng thương. Họ phải học cách đóng kín lòng mình để trưởng thành. Họ phải học cách "khô như khúc gỗ" để trở thành một điểm tựa vững chãi. Nhưng may mắn thay, tuổi thơ của chúng tôi lại chính là những kẽ gạch nhỏ, nơi mà đôi khi sự chân thành và lãng mạn của họ có thể tìm thấy một chỗ để nương náu.
Thằng Cún sau hôm đó cũng bỗng nhiên trở nên "văn sỹ" lạ thường. Nó xin tôi một tờ giấy trắng, rồi lụi cụi ngồi góc lớp viết cái gì đó.
"Mày viết gì thế?" – Tôi tò mò hỏi.
"Tao viết thư cho con Mơ. Tao giấu dưới gầm bàn nó rồi. Tao muốn xem mười lăm năm nữa nó có giống như bố mẹ mày không," Thằng Cún thì thầm, mặt đỏ như gấc chín.
Tôi cười ngặt nghẽo. Hóa ra, vòng quay của những bí mật lại bắt đầu. Chúng tôi đang lặp lại những gì bố mẹ đã làm, một cách vô thức nhưng đầy bản năng. Chúng tôi đang học cách yêu, học cách giấu kín và học cách hy vọng rằng những gì mình viết ra sẽ không bị thời gian xóa nhòa.
Mùa hè trôi đi, rêu trên tường ngày càng xanh hơn. Tôi bắt đầu có thói quen viết những suy nghĩ nhỏ của mình vào những mảnh giấy rồi nhét vào các kẽ hở khắp nơi trong nhà. Một mảnh dưới chân bàn học, một mảnh trong hũ gạo, một mảnh trong lót giày cũ của bố. Tôi muốn thế giới này đầy rẫy những bí mật nhỏ bé. Để một lúc nào đó, khi ai đó vô tình tìm thấy, họ sẽ mỉm cười và nhận ra rằng cuộc sống này, dù có khô khan đến đâu, vẫn luôn có những mạch ngầm của cảm xúc chảy trôi.
Người lớn hay nói về việc "sống thực tế". Nhưng đối với tôi, thực tế nhất chính là những lá thư trong kẽ gạch kia. Chúng thật hơn cả những hóa đơn, thật hơn cả những bảng điểm và thật hơn cả những lời răn đe của người lớn. Vì chúng đại diện cho phần con người nhất trong mỗi chúng ta: phần biết hy vọng và biết yêu thương vô điều kiện.
Đêm nay, gió thổi qua vườn khế, mang theo mùi hương của đất và rêu. Tôi nằm nghe tiếng bố mẹ trò chuyện rì rầm ở phòng bên cạnh. Tiếng bố vẫn trầm đục, tiếng mẹ vẫn lanh lảnh bàn chuyện mua sắm cho mùa khai trường. Nhưng trong tâm trí tôi, họ không còn là những người lớn khô khan nữa. Họ là chàng trai gầy nhom và cô gái tóc dài của mười lăm năm trước, vẫn đang dắt tay nhau đi giữa những mùa hè xanh ngắt, trong một kẽ gạch bí mật mà tôi may mắn được nhìn thấy.
Tôi nhắm mắt lại, lòng tràn ngập một sự yên tâm tuyệt đối. Hóa ra, chỉ cần chúng ta biết giữ gìn những kẽ gạch của tâm hồn, thì tuổi thơ – hay tình yêu – sẽ không bao giờ thực sự mất đi. Nó chỉ đứng đó, lặng lẽ và kiên nhẫn, chờ đợi một ngày được phát hiện ra để sưởi ấm lại trái tim của những người đã trót quên mất cách mơ mộng.
Và tôi biết chắc một điều, sau này khi tôi đã là một người lớn đứng cao lênh khênh, tôi cũng sẽ tìm cho mình một kẽ gạch. Để giấu vào đó một mẩu giấy nhỏ, ghi rằng: "Gửi tôi của những ngày sún răng, đừng bao giờ quên nụ cười trong kẽ gạch nhé!".
Tiếng tắc kè kêu vang phía sau tường rêu như một lời khẳng định cho bí mật của tôi. Tôi mỉm cười, chìm vào giấc ngủ xanh ngắt như những lá thư của bố, giữa một thế giới đầy những điều ẩn giấu tuyệt vời.
Bí mật trong kẽ gạch đã mở ra một góc nhìn mới về sự lãng mạn bị lãng quên của người lớn. Bạn có nghĩ rằng trong ngôi nhà mình đang ở, cũng có một "bưu điện bí mật" nào đó đang chờ được khám phá không?