Trường Trung học Phổ thông Thanh Xuân vốn nổi tiếng với sự thanh lịch và kỷ luật thép. Nhưng sáng hôm nay, kỷ luật thép đó đã bị nướng chín, theo đúng nghĩa đen, trên sân khấu lễ khai giảng.
“Gia Bách! Cẩn thận cái dây điện!”
Tiếng hét của Linh Đan – cô nàng lớp trưởng cao vỏn vẹn mét rưỡi nhưng tiếng thét có sức công phá ngang một quả lựu đạn – vang lên quá muộn.
Gia Bách, kẻ được mệnh danh là “Đại ca khu Tây” với quả đầu layer rối bời và gương mặt lúc nào cũng như đang thiếu nợ cả thế giới, đang loay hoay lùi lại. Cậu ta vừa bị một con gián đất bay sượt qua mũi. Và như một bản năng sinh tồn mãnh liệt của một kẻ sợ côn trùng cấp độ cuối, Bách nhảy phắt lên, gót giày Converse nện thẳng vào ổ cắm điện trung tâm của dàn loa công suất lớn.
Xẹt! Đoàng!
Một luồng tia lửa điện xanh lè bắn ra, kèm theo tiếng nổ lục cục từ trong bụng những chiếc loa thùng. Khói đen bắt đầu bốc lên nghi ngút ngay giữa lúc thầy Hiệu trưởng đang chuẩn bị bước lên bục phát biểu bài diễn văn dài mười trang giấy.
“Cái gì thế này? Đứa nào? Đứa nào vừa ám sát cái loa của nhà trường?” Thầy Hiệu trưởng run rẩy chỉ tay, hàm râu kẽm của thầy giật giật liên hồi.
Ở góc bên kia sân khấu, Đức Huy – học bá đứng đầu khối với cặp kính dày cộp – vẫn đang thản nhiên bấm máy tính Casio nhoay nhoáy. Cậu ta đẩy kính, giọng đều đều như robot: “Thưa thầy, xét về mặt vật lý, nổ là hệ quả tất yếu khi cường độ dòng điện vượt quá ngưỡng chịu tải của dây dẫn rẻ tiền mà nhà trường mới nhập về. Em đã tính toán rồi, xác suất cháy cả sân khấu là 85%.”
“Câm miệng ngay thằng quỷ nhỏ!” Thầy Hiệu trưởng gầm lên.
Chưa dừng lại ở đó, Minh Anh – hot girl “triệu view” của trường, người đang cầm mic chờ sẵn để biểu diễn tiết mục văn nghệ đinh – bỗng nhiên hốt hoảng. Theo phản xạ, cô nàng hét lên một quãng tám cao chót vót. Khổ nỗi, mic chưa tắt hẳn nhưng loa lại đang bị chập, tiếng hét của cô qua bộ lọc hỏng hóc biến thành một tràng âm thanh méo mó, rùng rợn như tiếng lợn bị chọc tiết giữa đêm khuya. Cả nghìn học sinh bên dưới đồng loạt bịt tai, có đứa còn ngã lăn ra khỏi ghế vì sốc phản vệ âm thanh.
Trong cơn hỗn loạn, Linh Đan là người duy nhất còn hành động. Cô cầm hai cái dùi trống – thứ duy nhất cô mang theo từ phòng nhạc – lao tới đập bùm bụp vào cái ổ điện đang cháy để dập lửa.
“Tránh ra hết! Một lũ báo thủ!” Đan quát lên, nhưng vì chân ngắn nên cô vấp phải dây cáp, lao thẳng vào người Gia Bách.
Bách hoảng hốt lùi lại, tay quờ quạng vớ được cái rèm sân khấu. Kết quả là toàn bộ hệ thống phông màn đỏ rực, cùng băng rôn “Lễ Khai Giảng Năm Học Mới” đổ ụp xuống, trùm kín cả bốn con người đang đứng đó như một chiếc lưới đánh cá khổng lồ.
Sân khấu Thanh Xuân chính thức thất thủ.
Mười phút sau, trong phòng hội đồng sực nức mùi nhang trầm và tiếng điều hòa chạy rầm rì, bốn “ngôi sao” của vụ nổ đang đứng thành một hàng ngang.
Thầy Hiệu trưởng đập bàn cái rầm, làm tách trà trên tay thầy suýt đổ: “Gia Bách! Em đánh nhau chưa đủ, giờ còn muốn đốt trường?” “Minh Anh! Em là gương mặt đại diện của trường, mà em hét cái kiểu gì làm ba em học sinh lớp mười ngất xỉu vì tưởng có biến cố tâm linh?” “Đức Huy! Em biết nó sắp cháy sao không can?” “Và Linh Đan! Em dùng dùi trống dập điện hay em muốn thiêu sống bạn học?”
Bách lầm bầm, tay vân vê vết rách trên áo: “Em chỉ tránh con gián thôi…” “Con gián? Một đại ca đi bảo kê khu phố mà sợ một con gián đến mức phá sập sân khấu của tôi?” Thầy Hiệu trưởng cười ra nước mắt.
Đức Huy vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc: “Thưa thầy, nếu thầy xét lỗi theo hệ quy chiếu…” “Im ngay cái hệ quy chiếu của em đi!” Thầy cắt ngang, hơi thở dồn dập vì tức giận. “Tôi đã xem học bạ và lỗi vi phạm của các em. Bách, em đang đứng trước ngưỡng cửa bị đuổi học vì gây gổ. Minh Anh, em nợ nhà trường một lời giải thích cho số tiết nghỉ học để đi chụp ảnh mẫu. Huy và Đan, hai đứa cũng không vừa đâu.”
Thầy dừng lại một chút, nhìn đống đổ nát qua cửa sổ, rồi ánh mắt lóe lên một tia sáng quỷ quyệt mà sau này bốn đứa gọi là “ánh mắt của tử thần”.
“Nhà trường đang cần tham gia cuộc thi ‘Giai điệu học đường’ toàn thành phố để lấy lại uy tín sau vụ này. Các em, bốn kẻ vừa phá nát âm nhạc của tôi, sẽ phải lập thành một ban nhạc.”
Cả bốn đồng thanh hét lên: “CÁI GÌ?”
“Thầy đùa à?” Bách nhảy dựng lên. “Em chỉ biết cầm gạch, không biết cầm đàn!” “Em chỉ hát karaoke khi đi sinh nhật thôi, lên sân khấu thật em... em phô lắm!” Minh Anh lí nhí, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng vì xấu hổ. “Em coi âm nhạc là tiếng ồn tạp chất.” Huy đẩy kính. “Và em không muốn chơi chung với lũ ngốc này!” Linh Đan giơ dùi trống lên đe dọa.
Thầy Hiệu trưởng nhấp một ngụm trà, ung dung nói: “Một là lập band và giành giải Nhất để lấy công chuộc tội. Hai là mỗi đứa cầm một tờ giấy đuổi học về cho phụ huynh ký tên. Các em chọn đi.”
Trong phòng hội đồng bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. Gia Bách nghĩ về gương mặt của mẹ khi thấy tờ giấy đuổi học – một viễn cảnh còn kinh khủng hơn cả gặp ma. Minh Anh nghĩ về hợp đồng làm mẫu ảnh sẽ tan tành. Huy và Đan nhìn nhau, một kẻ vì điểm số, một kẻ vì cái tôi, cuối cùng đều cúi đầu.
“Chúng em... đồng ý.”
Thế là, một ban nhạc thảm họa nhất lịch sử trường Thanh Xuân đã ra đời. Một ban nhạc mà sau này, mỗi khi nhắc đến, người ta không biết nên vỗ tay hay nên chạy trốn.
Nốt nhạc đầu tiên của họ không phải là một giai điệu du dương, mà là tiếng hét xé lòng của Bách khi thấy một con nhện trên phím đàn Guitar cũ mà thầy Hiệu trưởng vừa quăng ra.
“Báo! Toàn một lũ báo!” Linh Đan thở dài, nhìn ba người đồng đội còn lại một cách tuyệt vọng.
Cuộc hành trình của “Band Nhạc Toàn Báo” chính thức bắt đầu, theo cái cách không thể nào “lệch tông” hơn.