MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBand Nhạc Toàn "Báo"Chương 2: Tối hậu thư của thầy Hiệu trưởng

Band Nhạc Toàn "Báo"

Chương 2: Tối hậu thư của thầy Hiệu trưởng

1,465 từ · ~8 phút đọc

Tiếng bước chân của bốn người nện xuống hành lang vắng lặng của dãy nhà hiệu bộ nghe nặng nề như thể họ đang kéo theo xiềng xích trên chân. Ánh nắng gắt gỏng của buổi sáng khai giảng chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên khuôn mặt thất thần của Minh Anh, vẻ cáu bẳn của Linh Đan, sự lơ đãng của Đức Huy và cái bộ dạng “đời là bể khổ” của Gia Bách.

Họ dừng lại trước phòng truyền thống – nơi được thầy Hiệu trưởng chỉ định làm “trụ sở tạm thời” cho ban nhạc. Thầy đứng đợi sẵn ở đó, tay cầm một xấp hồ sơ dày cộp, gương mặt vẫn chưa hết vẻ ám ảnh từ vụ nổ.

“Các em vào đi,” thầy nói, giọng trầm xuống đầy uy lực. “Đừng có đứng đó mà nhìn nhau như thể sắp đi ra pháp trường nữa.”

Gia Bách là người bước vào đầu tiên, cậu ta đá nhẹ cái chân ghế, định ngồi xuống kiểu đại ca thì bị cái lườm của Linh Đan làm cho khựng lại. Linh Đan nhỏ bé thật, nhưng cái sát khí tỏa ra từ hai cây dùi trống cô nàng đang cầm trên tay khiến ngay cả kẻ chuyên đi bảo kê khu phố như Bách cũng phải rén.

Thầy Hiệu trưởng đặt tập hồ sơ lên bàn, hắng giọng: “Đây là tối hậu thư. Tôi đã hoãn lệnh đình chỉ học tập của bốn em lại, nhưng với một điều kiện duy nhất: Cuộc thi ‘Giai điệu học đường’ toàn thành phố sẽ diễn ra sau ba tháng nữa. Ban nhạc của các em – tôi tạm gọi là cái nhóm ‘Phá hoại công trình công cộng’ này – phải mang về giải Nhất.”

“Giải Nhất?” Minh Anh thốt lên, giọng cô nàng run rẩy như nốt cao bị hụt hơi. “Thưa thầy, giải Nhất là dành cho những người như ban nhạc The Perfect của trường quốc tế bên cạnh. Họ có thầy ngoại quốc, có đàn xịn, còn chúng em... chúng em chỉ có kinh nghiệm làm nổ ổ điện!”

Đức Huy đẩy kính, lật lật tờ quy chế cuộc thi: “Về lý thuyết, xác suất để một nhóm tập hợp từ những biến số không có kỹ năng đạt giải Nhất là 0.001%. Thầy đang yêu cầu chúng em thực hiện một phép màu toán học không tưởng.”

Thầy Hiệu trưởng mỉm cười, một nụ cười mà Gia Bách sau này mô tả là “kinh tởm hơn cả nhìn thấy gián bay”. Thầy rút điện thoại ra, bật một đoạn video. Tiếng hét quãng tám méo mó của Minh Anh và cảnh Bách nhảy dựng lên như con tôm bị nướng hiện ra rõ nét.

“Nếu các em không thắng, đoạn video này sẽ được gửi kèm với thông báo đuổi học đến tận nhà từng em. Tôi tin là mẹ của Bách sẽ rất thích xem cảnh con trai mình thể hiện ‘bản lĩnh’ trước một con gián đất.”

Gia Bách nghiến răng, mặt đỏ lựng vì nhục nhã: “Thầy... thầy chơi xấu quá!”

“Đó gọi là chiến thuật, Bách ạ,” thầy thản nhiên tắt máy. “Giờ thì, đây là nhạc cụ của các em.”

Thầy chỉ tay vào góc phòng. Ở đó, nằm chỏng chơ là một bộ trống cũ kĩ đã sờn mặt, một cây đàn Guitar điện màu xanh trầy xước từ thập niên 90, và một chiếc Keyboard mà nhìn qua đã thấy các phím đàn ngả vàng vì thời gian.

Linh Đan tiến lại gần bộ trống, dùng dùi gõ nhẹ vào cái mặt snare. Tiếng pộp vang lên khô khốc và đầy bụi bặm. Cô nhíu mày: “Thầy muốn chúng em dùng đống phế liệu này để đi thi?”

“Nhà trường không còn ngân sách sau khi phải đền tiền dàn loa bị các em nướng chín,” thầy nhún vai. “Tự xoay xở đi. Bách làm Trưởng nhóm, lo mà quản lý quân của mình. Sáng tập văn hóa, chiều tập nhạc. Không có ngoại lệ.”

Khi thầy Hiệu trưởng rời đi, căn phòng rơi vào một bầu không khí im lặng đến rợn người. Gia Bách nhìn cây Guitar, rồi nhìn Minh Anh – người đang bận soi gương kiểm tra xem lớp makeup có bị trôi không sau cơn hoảng loạn. Cậu quay sang Huy – kẻ đang cầm bút chì vẽ sơ đồ mạch điện của cái Keyboard, rồi nhìn Linh Đan – cô nàng đang nhìn bộ trống với ánh mắt muốn đập nát mọi thứ.

“Thế giờ sao?” Bách hỏi, giọng nghe đầy bất lực.

“Sao trăng gì nữa?” Linh Đan gắt lên. “Cầm đàn lên! Thử xem cái ‘đôi bàn tay vàng’ chuyên đánh lộn của ông có làm được trò trống gì không.”

Bách hậm hực đeo dây đàn vào cổ. Cậu cố gắng nhớ lại vài hợp âm cơ bản mà hồi nhỏ từng bị mẹ ép học trước khi cậu kịp trốn đi làm đại ca. Cậu quạt mạnh một cái.

Rẹt... rẹt... oaaaaaannnnnnn!

Âm thanh phát ra xé toạc màng nhĩ, chói tai đến mức Minh Anh phải bịt tai hét lên.

“Gia Bách! Anh định giết người bằng âm thanh à?”

“Tại cái đàn này nó lởm chứ bộ!” Bách gào lại.

“Không phải tại đàn,” Huy lên tiếng mà không ngẩng đầu lên. “Anh đang bấm sai hợp âm Đô trưởng khoảng 2 centimet, và lực nhấn của anh quá mạnh làm dây đàn biến dạng tần số. Nói cách khác, anh đang ‘đánh’ đàn theo đúng nghĩa đen của từ đó.”

Bách ném cây đàn xuống ghế sofa: “Thế chú giỏi thì vào mà làm! Đừng có ngồi đó mà dùng mấy cái con số vật lý để khè anh!”

“Tôi không biết chơi nhạc, nhưng tôi biết logic,” Huy bình thản đáp. “Và logic hiện tại cho thấy ban nhạc này sẽ tan rã trong vòng 15 phút nữa nếu các người không chịu bình tĩnh lại.”

Linh Đan cầm dùi trống nện một phát thật mạnh vào cái Cymbal. Tiếng xoảng vang lên chát chúa làm cả ba người còn lại đứng hình.

“Tất cả câm mồm!” Đan gầm lên, dù lùn nhất nhưng uy lực lớn nhất. “Thầy Hiệu trưởng nói đúng, chúng ta là một lũ báo thủ. Nhưng tôi không muốn bị đuổi học chỉ vì một lũ dốt nhạc như các người. Giờ, Minh Anh, hát thử một câu xem nào. Hát cái bài triệu view trên Tiktok của cô ấy!”

Minh Anh lúng túng cầm mic. Cô hắng giọng, cố gắng nhớ lại cách lấy hơi mà cô từng xem trên mạng.

“Thanh xuân như một cơn mưa rào... dẫu biết... dẫu biết...”

Đến chữ “biết”, giọng cô bỗng vút lên một cách không kiểm soát, rồi đột ngột... gãy cái rụp, tạo thành một tiếng nấc cụt đầy khó coi.

Cả phòng lặng ngắt. Gia Bách nén cười đến mức mặt tím tái, còn Đức Huy thì ghi nhanh vào sổ tay: “Khả năng kiểm soát âm thanh: 0. Cần nâng cấp hệ thống hô hấp.”

“Hát như thế mà cũng có triệu view hả?” Linh Đan ôm mặt thở dài. “Đúng là xã hội này chỉ cần đẹp là được đúng không?”

“Thì... thì tại em đang run mà!” Minh Anh mếu máo.

Bách thở dài, cầm lại cây đàn Guitar. Cậu ngồi xuống chiếc ghế cũ, đôi bàn tay thô ráp lướt qua những sợi dây thép cứng nhắc. Cậu bắt đầu thử bấm lại nốt Đồ. Rồi nốt Rê.

“Này,” Bách ngẩng lên nhìn ba mảnh ghép còn lại. “Tôi biết là chúng ta ghét nhau, và chúng ta cũng chẳng có tí năng khiếu nào. Nhưng nếu không thắng, tôi sẽ bị mẹ nướng chín bằng cái cán lăn bột. Nên là... làm ơn, mỗi người nhịn một tí đi.”

Đức Huy ngừng viết, nhìn Bách. Linh Đan cũng thôi không gõ dùi trống nữa. Minh Anh lau nước mắt, gật đầu nhẹ.

“Buổi tập đầu tiên bắt đầu từ đây,” Linh Đan tuyên bố, giọng có chút gì đó nghiêm túc hơn. “Gia Bách, đánh lại cái hợp âm vừa nãy xem. Huy, tìm cách chỉnh cái Keyboard cho nó ra tiếng người đi. Còn Minh Anh... ngậm miệng lại và đi tập lấy hơi đi!”

Trong căn phòng truyền thống cũ kỹ, âm thanh đầu tiên của Band Nhạc Toàn Báo vang lên. Nó không hề hay, nó lệch tông, nó ồn ào và nó khiến bác bảo vệ bên ngoài phải lẩm bẩm cầu nguyện. Nhưng đó là lần đầu tiên, bốn kẻ lạc quẻ này cùng nhìn về một hướng.

Họ không biết rằng, ở ngoài cửa, thầy Hiệu trưởng vẫn đang đứng đó, khẽ mỉm cười khi nghe tiếng guitar rè rè của Bách bắt đầu bắt nhịp với tiếng trống cọc cạch của Linh Đan.

“Cứ báo đi các em,” thầy thầm nghĩ. “Báo càng to, âm nhạc càng có lửa.”