Cái nóng hầm hập của phòng truyền thống trường Thanh Xuân chẳng thấm tháp gì so với luồng hỏa khí đang bốc lên ngùn ngụt từ Linh Đan. Cô nàng nhỏ nhắn ngồi chễm chệ sau bộ trống cũ, đôi dùi trống xoay vòng điêu luyện giữa những kẽ tay.
"Nào, Trưởng nhóm quyền lực," Đan hất hàm, "Cầm cái Guitar lên. Tôi không cần ông đánh như Jimi Hendrix, chỉ cần ông không biến nó thành tiếng mài dao là được."
Gia Bách thở hắt ra một hơi, bực bội cầm lấy cây đàn điện trầy xước. Cậu nhìn Minh Anh – người đang đứng trước gương điều chỉnh lại nơ áo, và Huy – kẻ đang cầm máy tính Casio để... tính góc phản xạ âm thanh từ trần nhà.
"Tao đánh nhau chưa ngán ai," Bách lẩm bẩm, "Nhưng nốt Đồ và nốt Rê sao nhìn giống nhau thế?"
"Anh bấm vào dây thứ năm, ngăn thứ ba là Đồ," Huy không ngẩng đầu lên, "Xét về mặt sinh học, ngón tay anh to như vậy thì diện tích tiếp xúc sẽ lớn, dễ gây ra hiện tượng nhiễu âm nếu không bấm vuông góc 90 độ."
Bách nghiến răng: "Câm mồm, đồ mọt sách!"
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại một đoạn riff đơn giản mà cậu từng thấy trên mạng. Bách đặt tay lên cần đàn, vẻ mặt ngầu lòi, ánh mắt sắc lẹm đúng chất đại ca sắp sửa chinh phục cả thế giới. Cậu chuẩn bị quạt một hợp âm đầy uy lực để dằn mặt lũ đồng đội.
Thế nhưng, ngay lúc ngón tay cậu vừa chạm vào dây đàn, một sinh vật nhỏ bé, đen bóng và có hai cái râu dài rung rinh bỗng dưng bò ra từ lỗ thoát âm của cây đàn cổ lỗ sĩ.
Đó là một con gián đất. Và nó đang bò thẳng lên mu bàn tay của Gia Bách.
"ÁAAAAAA! CỨU TAO!!!"
Cái khí chất "đại ca khu Tây" bay sạch sành sanh chỉ trong một mili giây. Bách rú lên một tiếng quãng tám mà có lẽ chính Minh Anh cũng phải ghen tị. Cậu tung cây đàn lên trời như thể nó là một quả bom nổ chậm, rồi theo bản năng, cậu phóng vèo qua cái bàn, nhảy tót lên người Đức Huy đang ngồi gần đó.
Rầm!
Cả Huy, cả máy tính Casio lẫn Bách đều ngã nhào ra đất. Bách cuống cuồng bám chặt lấy cổ Huy, mặt cắt không còn giọt máu, miệng liên tục lảm nhảm: "Nó... nó đâu rồi? Đuổi nó đi! Đuổi nó đi không tao giết hết!!!"
Huy bị đè bẹp dí dưới thân hình hộ pháp của Bách, mặt mày tím tái: "Bách... anh nặng 75kg... đang ép... phổi tôi... nổ tung..."
Linh Đan và Minh Anh đứng hình mất năm giây. Cảnh tượng một gã cao một mét tám, xăm trổ đầy mình (thực ra là dán hình xăm giả) lại đang run bần bật, ôm chặt lấy một cậu học bá nhỏ con để trốn một con gián dài 3 centimet là thứ mà cả đời này hai cô gái không thể quên.
"Đại ca khu Tây đây hả?" Linh Đan ném cái dùi trống xuống sàn, cười đến mức không thở được. "Ông vừa mới hét nốt Si giáng đấy Bách ạ, rất chuẩn xác!"
Minh Anh thì vừa sợ vừa buồn cười, cô cầm cái chổi đứng từ xa vẫy vẫy: "Bách ơi, nó bay đi rồi... Hình như nó chui vào ống quần anh rồi ấy!"
"CÁI GÌ???" Bách nhảy dựng lên như bị trúng đạn, bắt đầu thực hiện một vũ điệu loạn xạ giữa phòng truyền thống để rũ quần, miệng không ngừng cầu khấn tổ tiên.
Sau mười phút hỗn loạn, khi con gián tội nghiệp đã hy sinh dưới gót giày lạnh lùng của Linh Đan, Gia Bách mới chịu ngồi xuống, gương mặt đỏ lựng vì nhục nhã. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt ai, tay run run cầm lại cây đàn.
"Ông sợ gián đến thế à?" Đan hỏi, giọng có chút mỉa mai nhưng cũng bắt đầu thấy... tội tội.
"Tại... tại nó chạy nhanh quá," Bách lý nhí biện minh, "Với lại nó bẩn. Tao không sợ ma, tao chỉ sợ những thứ không có logic như gián thôi."
Huy chỉnh lại gọng kính bị lệch, lạnh lùng phán: "Gián có logic sinh học rất rõ ràng, chỉ có phản xạ của anh là phi logic."
"Thôi, dẹp vụ gián đi," Đan vỗ mạnh vào trống để lấy lại sự tập trung, "Bách, đưa tay đây tôi xem."
Bách ngơ ngác đưa đôi bàn tay thô ráp ra. Linh Đan cầm lấy, quan sát kỹ những vết chai sạn và độ dài của các ngón tay. Cô hơi ngạc nhiên. Những ngón tay của Bách tuy to nhưng rất dài và linh hoạt, đặc biệt là phần khớp tay rất dẻo.
"Bàn tay này mà đi đánh nhau thì đúng là phí," Đan lẩm bẩm, "Ông có làm gì thủ công không?"
Bách giật tay lại, vẻ mặt bỗng dưng lúng túng lạ thường: "Không... làm gì đâu. Chỉ là... thi thoảng tao hay nặn tượng đất sét với mẹ thôi. Mẹ tao dạy nặn bánh trôi nữa."
"Ối giời ơi!" Minh Anh bật cười thích thú. "Đại ca khu Tây mà đi nặn bánh trôi với mẹ? Tin này mà lên fanpage trường là nổ bài luôn đấy!"
"Đứa nào dám đăng tao đập nát điện thoại!" Bách gầm lên, nhưng cái tai đỏ bừng đã tố cáo sự ngượng ngùng của cậu.
Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài bặm trợ trợn, Bách có một đôi tay cực kỳ khéo léo. Chính những buổi chiều ngồi nặn bánh, tỉ mẩn làm những món đồ thủ công nhỏ xíu để nịnh mẹ đã vô tình rèn luyện cho cậu sự dẻo dai của các ngón tay – thứ mà một tay Guitar thực thụ rất cần.
"Nghe này," Linh Đan chỉ vào cần đàn, "Tôi sẽ dạy ông cách bấm hợp âm chặn. Với đôi tay của ông, chỉ cần học được cách điều phối lực, ông sẽ chơi tốt hơn bất kỳ ai trong cái trường này."
Buổi tập tiếp tục trong bầu không khí "bớt" căng thẳng hơn một chút, dù thỉnh thoảng Bách vẫn giật mình mỗi khi có tiếng động lạ dưới gầm ghế. Dưới sự hướng dẫn "thô bạo" của Đan, Bách bắt đầu bấm được những nốt nhạc đầu tiên không còn bị rè. Tiếng đàn Guitar vang lên, tuy vẫn còn vụng về, nhưng bắt đầu có nhịp điệu.
"Nốt Đồ... dây năm..." Bách lẩm bẩm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Cậu đang tập trung đến mức quên cả giữ hình tượng ngầu lòi.
Đức Huy ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại chỉnh nốt trên Keyboard để hỗ trợ, trong khi Minh Anh bắt đầu tập hít thở theo nhịp trống của Đan.
Mọi chuyện đang dần đi vào quỹ đạo, cho đến khi cánh cửa phòng truyền thống bật mở. Một nhóm học sinh mặc đồng phục sang trọng, vai đeo những bao đàn đắt tiền đứng đó. Dẫn đầu là một chàng trai với nụ cười hoàn hảo nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh.
"Nghe nói có một đám 'báo thủ' đang định đi thi 'Giai điệu học đường' à?"
The Perfect – ban nhạc "con nhà người ta" của trường – đã xuất hiện. Và cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu.