Trong khi Gia Bách còn đang mải mê thực hiện những cú phủi quần đầy ám ảnh và Minh Anh thì cố gắng dặm lại lớp phấn nền sau cơn hốt hoảng, Đức Huy đã lẳng lặng lôi từ trong cặp ra một chiếc thước dây và một cuốn sổ tay dày cộp. Cậu đi quanh căn phòng truyền thống cũ kỹ, bắt đầu đo đạc khoảng cách từ bộ trống đến các góc tường với một vẻ mặt nghiêm trọng như đang chuẩn bị phóng tên lửa vào vũ trụ.
“Này mọt sách, chú làm cái quái gì đấy?” Bách nhíu mày nhìn Huy. “Chỗ này là phòng tập nhạc, không phải phòng thí nghiệm.”
Huy không thèm nhìn Bách, cậu dùng phấn đánh dấu một điểm trên sàn nhà, ngay sát chân chiếc Keyboard ngả vàng.
“Tôi đang tối ưu hóa không gian truyền âm,” Huy đẩy kính, giọng đều đều. “Về cơ bản, âm nhạc không phải là cảm xúc gì cả. Nó là sự dao động của các phân tử không khí ở một tần số nhất định. Nếu chúng ta đứng sai vị trí, sóng âm của tiếng Guitar điện rẻ tiền của anh sẽ triệt tiêu dải trung âm của giọng hát Minh Anh. Kết quả là chúng ta sẽ nghe như một bầy vịt đang cãi nhau trong một cái thùng tôn.”
Linh Đan khoanh tay trước ngực, hất cằm: “Ồ, thế ‘vật lý học đại sư’ định xử lý cái Keyboard hỏng phím này thế nào? Nó đang bị liệt nốt Mi, và theo nhạc lý thì không có nốt Mi, chúng ta không chơi được quá nửa các bài Pop hiện nay đâu.”
Huy thản nhiên ngồi xuống trước phím đàn. Cậu lôi ra một bộ tua-vít mini và bắt đầu tháo tung lớp vỏ nhựa của chiếc Keyboard ra trước sự kinh hãi của cả nhóm.
“Cái Keyboard này không hỏng,” Huy vừa nói vừa dùng tăm bông tẩm cồn lau sạch lớp mạch điện bên trong. “Chỉ là do bụi bẩn tích tụ làm tăng điện trở tiếp xúc tại nốt E4. Tôi đã tính toán, sau khi làm sạch, điện áp sẽ ổn định trở lại ở mức 3.3V. Còn về nhạc lý… tôi đã đọc xong cuốn ‘Cơ bản về hòa thanh’ trong giờ ra chơi vừa nãy. Nó đơn giản hơn nhiệt động lực học nhiều.”
Minh Anh tròn mắt: “Đọc xong trong… một giờ ra chơi?”
“Nó chỉ là các con số thôi mà,” Huy nhún vai. “Tần số của nốt La là 440Hz, nốt tiếp theo nhân với căn bậc 12 của 2. Một quy luật toán học lặp đi lặp lại một cách nhàm chán.”
Cậu lắp lại chiếc đàn, cắm điện và nhấn thử một phím. Một âm thanh trong vắt vang lên, nốt Mi đã “sống lại” một cách thần kỳ. Huy bắt đầu lướt tay trên phím đàn. Nhưng thay vì những giai điệu du dương, cậu lại đánh những nốt nhạc với một nhịp điệu đều chằn chặn, chính xác đến từng mili giây như một chiếc máy đánh nhịp.
“Đoạn này nhịp 4/4,” Huy quay sang Bách. “Anh cần nghỉ đúng 0.5 giây trước khi bắt đầu điệp khúc. Vừa nãy anh vào sớm 0.1 giây, làm hỏng mất cấu trúc sóng âm mà tôi đang duy trì. Sai số 20% là không thể chấp nhận được trong một hệ thống cần sự cộng hưởng.”
Bách tức phát điên, cậu vò đầu bứt tai: “Mày bị điên à Huy? Đây là nhạc Rock! Rock là phải cháy, là phải phá cách, chứ không phải ngồi đây đếm giây như đi thi đại học!”
“Anh muốn cháy hay muốn thắng?” Huy nhìn thẳng vào mắt Bách. “Nếu muốn thắng, anh phải kiểm soát được sự hỗn loạn của mình. Rock cũng có quy luật của nó.”
Linh Đan bật cười, cô gõ mạnh dùi trống vào nhau: “Thôi được rồi, tôi thích cái cách tính toán của cậu đấy Huy. Bách, ông không cãi được nó đâu. Minh Anh, đứng vào vị trí Huy đã đánh dấu trên sàn đi. Đó là điểm có độ phản xạ âm tốt nhất cho cái giọng ‘karaoke quẩy’ của cô đấy.”
Minh Anh miễn cưỡng đứng vào điểm đánh dấu bằng phấn. Huy bắt đầu dạo nhạc. Những âm thanh của chiếc Keyboard giờ đây không còn rời rạc mà bắt đầu kết nối với tiếng trống của Đan. Huy đánh nhạc mà không cần nhìn phím đàn, mắt cậu dán chặt vào cái đồng hồ bấm giờ đặt trên nóc loa.
“Một, hai, ba… vào!” Huy ra lệnh.
Minh Anh bắt đầu hát. Lần này, nhờ vị trí đứng của Huy sắp xếp, giọng hát của cô không còn bị tiếng Guitar của Bách lấn át. Bách cũng bắt đầu tập trung hơn, cậu cố gắng điều chỉnh nhịp tay theo ánh mắt nghiêm khắc của Huy.
Bỗng nhiên, âm thanh trở nên… ổn. Nó không còn là một đống lộn xộn nữa. Tiếng Keyboard của Huy lạnh lùng nhưng vững chắc như một bộ khung thép, bao bọc lấy tiếng Guitar hoang dã của Bách và tiếng trống đầy lửa của Linh Đan.
“Này… nghe cũng không tệ lắm nhỉ?” Minh Anh hào hứng nói sau khi kết thúc một đoạn điệp khúc.
“Chỉ là sự phối hợp của các pha sóng thôi,” Huy lạnh nhạt đáp, nhưng tay cậu lại kín đáo chỉnh sửa một đoạn giai điệu để khớp với âm vực của Minh Anh hơn.
Đúng lúc đó, từ phía cửa ra vào vang lên tiếng vỗ tay lẹt bẹt đầy mỉa mai.
“Ồ, một lũ báo thủ đang chơi trò đóng giả nghệ sĩ à?”
Dẫn đầu nhóm người vừa bước vào là Hoàng Long – giọng ca chính của ban nhạc The Perfect. Long có mái tóc vuốt keo láng bóng, bộ đồng phục phẳng lì và trên vai là cây đàn Gibson trị giá bằng cả năm tiền lương của giáo viên. Đứng sau cậu ta là những thành viên khác với vẻ mặt khinh khỉnh như đang nhìn vào một đống rác.
“Phòng truyền thống là nơi chứa những thứ cũ kỹ, và có vẻ các bạn rất hợp với chỗ này,” Long cười nhạt, ánh mắt dừng lại ở cây đàn trầy xước của Bách. “Guitar của anh bạn mua ở tiệm đồ cũ giá 500 nghìn à? Coi chừng đứt dây vào mặt đấy.”
Gia Bách định lao tới “nói chuyện bằng tay chân” nhưng Linh Đan đã kịp thời giơ dùi trống chặn ngang ngực cậu.
Huy vẫn ngồi yên trước Keyboard, cậu đẩy kính, nhìn chằm chằm vào cây đàn Gibson của Long rồi phán một câu xanh rờn:
“Gỗ mahogany của cây đàn đó có độ ẩm vượt mức 12%, dẫn đến việc cộng hưởng âm không đều ở dải tần cao. Thêm vào đó, việc anh bạn đứng sai tư thế sẽ khiến trọng tâm cơ thể bị lệch, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát rung dây (vibrato) khoảng 15%. Nói tóm lại, anh bạn đang dùng một thứ đắt tiền để che đậy một kỹ năng trung bình.”
Cả nhóm The Perfect khựng lại. Nụ cười trên môi Hoàng Long cứng đờ. Cậu ta chưa bao giờ bị ai sỉ nhục bằng kiến thức vật lý khô khan như vậy.
“Mày nói cái gì?” Long nghiến răng.
“Tôi nói là,” Huy bình thản nhấn một phím đàn, phát ra một âm thanh chuẩn xác đến rợn người, “với cái hệ thống lỗi thời của chúng tôi, tôi vẫn có thể tính toán để đè bẹp sự hào nhoáng rỗng tuếch của các anh. Muốn thử không?”
Không gian trong phòng truyền thống bỗng chốc trở nên đặc quánh sát khí. Đại ca Bách nhe răng cười, siết chặt cần đàn. Linh Đan xoay dùi trống đầy thách thức. Minh Anh lần đầu tiên không nhìn vào gương mà nhìn thẳng vào đối thủ.
Band nhạc "Toàn Báo" đã chính thức nhận lời tuyên chiến.