Sau màn "đấu khẩu vật lý" đầy kịch tính của Đức Huy, ban nhạc The Perfect đã hậm hực rút lui, nhưng không quên để lại những cái nhìn khinh miệt và lời thách thức về một buổi "tổng duyệt thử" vào tuần sau. Không gian phòng truyền thống trở lại vẻ tĩnh lặng đầy áp lực.
Gia Bách dựa lưng vào tường, tay vẫn ôm khư khư cây đàn Guitar như sợ con gián lúc nãy quay lại trả thù. Cậu hất hàm về phía Minh Anh – người vẫn đang đứng chết trân tại "điểm vàng vật lý" mà Huy đã đánh dấu trên sàn.
"Này Hot girl triệu view, đối thủ tuyên chiến rồi đấy. Giờ cô định hát kiểu gì để đè bẹp cái giọng oanh vàng của thằng Long tóc keo kia? Hay lại định dùng tuyệt kỹ 'tiếng hét tâm linh' như sáng nay?"
Minh Anh cắn môi, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Trên mạng xã hội, cô là một Minh Anh tự tin với những bản phối bắt tai, những video nghìn tim nhờ gương mặt không góc chết và khả năng "diễn" trước ống kính. Nhưng thực tế phũ phàng là cô thường dùng filter âm thanh và hát đè trên nền nhạc có sẵn. Đứng trước một ban nhạc sống, không có autotune, cô cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo vừa bị lột mặt nạ.
"Em... em vẫn hay hát karaoke đạt 100 điểm mà," Minh Anh lý nhí, giọng run run.
"Karaoke đạt 100 điểm là vì cái máy nó thương hại cô thôi!" Linh Đan nện một nhát dùi vào mặt trống, tiếng bộp vang lên đầy phũ phàng. "Hát karaoke là cô gào theo bản năng, còn hát với ban nhạc là cô phải thở. Mà tôi nhìn nãy giờ, cô chẳng biết lấy hơi bằng bụng là cái quái gì cả."
Đức Huy đẩy kính, lật sang một trang mới trong sổ tay: "Theo quan sát của tôi, khi cô lên nốt cao, thanh quản của cô co thắt quá mức, dẫn đến lưu lượng khí đi qua dây thanh âm bị nghẽn lại. Về mặt kỹ thuật, cô đang tự bóp cổ chính mình. Nếu cứ tiếp tục, xác suất cô bị đứt hơi giữa bài là 99%."
"Thế giờ phải làm sao?" Minh Anh mếu máo, đôi mắt to tròn bắt đầu hoe đỏ.
Linh Đan thở dài, cô bước xuống khỏi bục trống, tiến lại gần Minh Anh. Dù thấp hơn hot girl cả một cái đầu nhưng uy phong của Đan khiến Minh Anh phải rụt vai lại. Đan đặt bàn tay nhỏ nhắn nhưng cứng cáp lên bụng Minh Anh.
"Hít vào! Không phải bằng ngực, bằng bụng cơ mà! Thấy bụng phình ra không? Giữ lại... rồi thở ra từ từ như tiếng xì của lốp xe bị thủng ấy."
Cả phòng truyền thống bỗng chốc trở nên kỳ quặc. Minh Anh đứng đó hít ra thở vào như đang tập yoga, Gia Bách thì vừa gảy đàn vừa tủm tỉm cười trêu chọc, còn Huy thì bắt đầu dùng đồng hồ bấm giờ để đo "dung tích phổi" của Vocal chính.
"Hát thử xem," Bách bỗng nhiên gảy một đoạn nhạc nhẹ nhàng, không còn những tiếng rè chói tai của Rock nữa. Cậu nhìn Minh Anh, ánh mắt bớt đi vẻ cà khịa: "Hát bài nào cô thuộc nhất ấy. Đừng nghĩ mình là Hot girl, cứ nghĩ mình là đứa đang bị thất tình đi."
Minh Anh nhắm mắt lại. Cô cố gắng nhớ về cảm giác mỗi khi đứng trước ống kính điện thoại – cảm giác cô độc giữa hàng nghìn bình luận ảo. Cô bắt đầu hát một bản ballad cũ.
"Thanh xuân là những trang giấy trắng... ta viết lên đó những vụng về..."
Giọng của cô lúc đầu vẫn còn mỏng và run, nhưng nhờ cách lấy hơi của Đan và sự hỗ trợ âm thầm từ tiếng keyboard êm ái của Huy, âm thanh bắt đầu có sức nặng hơn. Tuy nhiên, khi đến đoạn điệp khúc cần nội lực, thói quen "karaoke quẩy" lại trỗi dậy. Minh Anh gồng mình, cổ nổi đầy gân, và rồi...
Étttttt!
Tiếng hát đi chệch khỏi quỹ đạo, đâm sầm vào nốt nhạc kế bên tạo thành một âm thanh chói lọi như tiếng phanh gấp của xe bus.
Bách dừng đàn, ôm đầu: "Trời ơi! Thiên đường và chuồng lợn chỉ cách nhau có một nốt nhạc thôi sao?"
"Tôi đã nói rồi," Huy ghi chép, "tần số dao động của cô đang bị nhiễu loạn bởi sự lo lắng. Cô đang hát để người khác khen, chứ không phải hát để rung động không khí."
Minh Anh khuỵu xuống sàn, nước mắt bắt đầu rơi lã chã: "Em không làm được đâu... Em chỉ là một đứa 'báo thủ' biết trang phục đẹp thôi. Hay là em rút lui để các anh chị tìm người khác?"
Không gian im lặng. Linh Đan nhìn Bách, Bách nhìn Huy.
"Rút lui?" Linh Đan gằn giọng, tiến lại gần, nhấc bổng Minh Anh dậy bằng một sức mạnh đáng kinh ngạc. "Cô nghe cho kỹ đây, Minh Anh. Thầy Hiệu trưởng đã chốt danh sách rồi. Một đứa rút là cả lũ đi tong. Cô nghĩ tôi thích ngồi đây gõ trống với một tên đại ca sợ gián và một thằng mọt sách chỉ biết con số à? Chúng ta đều là những kẻ thừa thãi, nhưng ít nhất chúng ta đang thừa thãi cùng nhau."
Gia Bách đứng dậy, cậu lóng ngóng đưa cho Minh Anh một chiếc khăn giấy (thực ra là một cái khăn lau đàn hơi bẩn một tí).
"Này, lau mặt đi. Xấu kinh khủng," Bách vụng về nói. "Tôi hát còn tệ hơn cô, nhưng tôi còn chưa bỏ cuộc. Đôi bàn tay tôi dùng để đánh lộn còn cầm được đàn, thì cái họng triệu view của cô chắc chắn phải làm được trò trống gì đó."
Minh Anh ngước nhìn ba người họ. Lần đầu tiên, cô không thấy họ là những kẻ phiền phức mang lại rắc rối cho mình nữa. Cô thấy những mảnh ghép cũng "lỗi" như mình, nhưng họ đang cố gắng vá víu lại để tạo nên một cái gì đó.
"Lại lần nữa nhé?" Minh Anh quẹt nước mắt, giọng đã kiên định hơn.
"Lần này tập trung vào nhịp trống của tôi," Đan quay về vị trí. "Huy, giảm tone xuống nửa cung cho nó dễ thở. Bách, đánh nhẹ thôi đừng có mà 'đua xe' trên dây đàn nữa!"
Buổi tập kéo dài đến tận lúc mặt trời lặn hẳn. Tiếng hát của Minh Anh vẫn còn phô, tiếng đàn của Bách vẫn thỉnh thoảng lỗi nhịp, và Huy vẫn không ngừng cằn nhằn về sai số. Nhưng trong căn phòng truyền thống tối om, chỉ còn ánh đèn pin từ điện thoại, có một thứ âm thanh mới đang nảy mầm.
Đó không phải là âm nhạc hoàn hảo, đó là âm thanh của những kẻ "báo" đang học cách sống sót.