MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBand Nhạc Toàn "Báo"Chương 6: Linh Đan - Cây dùi trống thép và chiều cao 1m50

Band Nhạc Toàn "Báo"

Chương 6: Linh Đan - Cây dùi trống thép và chiều cao 1m50

1,173 từ · ~6 phút đọc

Nếu có một bảng xếp hạng về những thứ đáng sợ nhất tại trường Thanh Xuân, thì vị trí quán quân không phải là gã đại ca Gia Bách, mà chính là cơn thịnh nộ của Linh Đan. Đặc biệt là khi cô nàng đang cầm trên tay hai chiếc dùi trống bằng gỗ sồi – thứ mà cô coi là vật bất ly thân, đồng thời cũng là công cụ "giáo dục" hiệu quả nhất dành cho ba thành viên còn lại.

Linh Đan đứng trên bục, đôi chân ngắn ngủn của cô lọt thỏm giữa dàn trống đồ sộ mà thầy Hiệu trưởng vừa "vứt" cho. Nhìn từ xa, người ta chỉ thấy một chỏm tóc đuôi ngựa cột cao lắc lư sau những chiếc lá cymbal vàng óng. Nhưng chỉ cần Đan vung tay, âm thanh phát ra có thể làm rung chuyển cả những bức tường đóng đầy rêu xanh của phòng truyền thống.

"Nhìn cái gì? Chưa thấy người lùn bao giờ à?" Đan gắt lên khi thấy Bách đang há hốc mồm nhìn cô lắp chân kick cho trống bass.

"Không... chỉ là tao đang thắc mắc sao một đứa nhìn như học sinh tiểu học như mày lại chọn cái môn bạo lực này?" Bách vừa hỏi vừa lùi ra xa, tay vẫn cảnh giác đề phòng con gián lúc nãy có đồng bọn.

Linh Đan không trả lời ngay. Cô siết chặt con ốc cuối cùng, rồi bất thần giáng một cú đập mạnh lên mặt trống snare.

Chát!

Tiếng nổ đanh gọn khiến Minh Anh đang mải soi gương phải giật bắn mình, làm rơi cả thỏi son Dior xuống đất. Đức Huy thì khẽ nhíu mày, đưa tay chỉnh lại gọng kính như thể sợ sóng âm của Đan sẽ làm vỡ tròng kính 4.0 của mình.

"Bố tôi muốn tôi đi học múa ballet," Đan nói, giọng bình thản đến lạ lùng trong khi tay vẫn bận rộn xoay dùi. "Ông ấy bảo con gái tiểu thư thì phải mềm mại, phải uyển chuyển, phải cao ráo như Minh Anh kìa. Nhưng cái cơ thể 1m50 này sinh ra không phải để múa lượn. Nó sinh ra để đập phá."

Cô lại giáng thêm một cú nữa, lần này là vào lá crash. Tiếng kim loại ngân dài, vang vọng như một lời tuyên chiến.

"Mỗi nhịp trống tôi đánh ra là một lần tôi tát vào cái định kiến 'con gái nhà giàu là phải thục nữ' của bố tôi. Gõ trống không khó," Đan quay sang nhìn thẳng vào mắt Bách, nở một nụ cười nửa miệng đầy hăm dọa, "Gõ vào đầu đứa hát sai nhịp hay đánh đàn lạc điệu mới khó. Liệu hồn mà đánh cho chuẩn, không thì cái dùi này không chỉ chạm vào mặt trống đâu."

Đức Huy đẩy kính, lẩm bẩm: "Dựa trên động năng và gia tốc cánh tay của Đan, lực tác động của dùi trống lên hộp sọ người có thể gây chấn động não nhẹ. Khuyên các anh chị nên tuân thủ nhịp độ."

"Huy! Cậu đừng có thêm dầu vào lửa nữa!" Minh Anh than vãn, cúi xuống nhặt thỏi son. "Nhưng mà Đan ơi, cậu đánh mạnh thế không đau tay à?"

Đan đưa đôi bàn tay ra. Khác hẳn với đôi tay mịn màng của Minh Anh, lòng bàn tay của Đan đầy những vết chai cứng – dấu vết của hàng nghìn giờ luyện tập điên cuồng trong tầng hầm nhà mình để giải tỏa áp lực từ những kỳ vọng của gia đình.

"Đau chứ. Nhưng đau tay vẫn tốt hơn đau đầu vì phải nghe mấy lời giáo huấn về việc 'làm thế nào để trở thành một quý cô'," Đan nhún vai. "Giờ thì, dẹp mấy chuyện tâm sự mỏng này đi. Chúng ta đang trễ kế hoạch 10 phút. Huy, bắt đầu tạo nhịp đi."

Huy nhấn phím Keyboard, một âm thanh điện tử đều đặn vang lên: Tít... tít... tít...

Linh Đan bắt nhịp. Đôi tay cô di chuyển nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ trong không khí. Tiếng kick trống của Đan không chỉ vang bên tai, nó nện thẳng vào lồng ngực Bách, ép tim cậu phải đập theo nhịp 4/4 của bài Rock mà cả nhóm đang tập. Mỗi nhát dùi giáng xuống như một lời tuyên chiến với cả thế giới, mạnh mẽ và quyết liệt đến mức khiến người ta quên bẵng đi chiều cao khiêm tốn của cô.

Gia Bách cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dưới sức ép từ nhịp trống của Đan, cậu không thể hời hợt được nữa. Cậu ôm lấy cây Guitar, ngón tay nhấn chặt vào phím đàn, bắt đầu hòa vào dòng chảy âm thanh hung hãn đó.

Minh Anh cũng không còn thời gian để lo lắng về lớp makeup. Cô hít một hơi thật sâu bằng bụng như Đan đã dạy, cảm nhận nhịp trống đang thúc giục trong huyết quản, và bắt đầu cất giọng.

Căn phòng truyền thống nhỏ bé bỗng chốc trở nên chật chội bởi năng lượng của bốn kẻ "báo thủ". Họ giống như những nguyên tố hóa học không ổn định, khi đứng riêng lẻ thì là thảm họa, nhưng khi bị nén lại dưới áp lực từ nhịp trống của Linh Đan, họ bắt đầu tạo ra một phản ứng dây chuyền đầy bùng nổ.

"Nhanh hơn một chút!" Đan hét lên giữa tiếng nhạc chát chúa. "Bách! Đừng có nhìn xuống đất tìm gián nữa, nhìn vào tay tôi đây này!"

Buổi tập hôm đó kết thúc khi cả bốn người đều mồ hôi đầm đìa, tóc tai rũ rượi. Linh Đan là người mệt nhất, nhưng mắt cô lại sáng nhất. Cô quệt mồ hôi trên trán, hất hàm nhìn ba người kia.

"Tạm được. Ít nhất là hôm nay chưa có ai phải đi cấp cứu."

Bách thở hổn hển, dựa lưng vào bộ trống của Đan: "Mày là quỷ chứ không phải người, Đan ạ. Tao thà đi đánh nhau với mười thằng còn hơn phải chạy theo cái nhịp trống tử thần của mày."

"Cám ơn lời khen," Đan lạnh lùng đáp, rồi quay sang Huy. "Này mọt sách, nãy cậu đánh đoạn cuối hơi bị chậm 0.05 giây đấy nhé. Đừng tưởng tôi không biết."

Huy khựng lại, lần đầu tiên trong đời cậu thấy một người có khả năng cảm nhận thời gian chính xác hơn cả máy tính Casio của mình. Cậu nhìn cô gái nhỏ bé đang bận rộn lau dùi trống, thầm nghĩ: Biến số mang tên Linh Đan này... thực sự rất khó lường.

Họ rời khỏi phòng truyền thống khi trời đã sập tối. Ngoài cổng trường, một chiếc xe hơi sang trọng đang chờ sẵn để đón "tiểu thư" Linh Đan về với thế giới ballet và những bữa tối quý tộc. Nhưng trước khi bước vào xe, Đan ngoái lại, giơ hai chiếc dùi trống lên như một lời nhắc nhở.

"Mai đúng giờ. Đứa nào đến muộn... chuẩn bị sẵn tiền mua băng gạc đi!"