Nếu có ai đó nói rằng âm nhạc có khả năng xoa dịu tâm hồn, thì chắc chắn người đó chưa bao giờ bước chân vào phòng truyền thống của trường Thanh Xuân vào chiều thứ Tư định mệnh ấy.
“Chuẩn bị! Nhịp 4/4, tốc độ 120 bpm. Một, hai, ba… Tấn công!” Linh Đan hét lên, hai chiếc dùi trống vung lên tạo thành một chữ X đầy sát khí trước khi giáng thẳng xuống mặt trống.
Đoàng! Tùng! Xoảng!
Căn phòng rung chuyển. Những mảnh vôi vữa trên trần nhà già nua rơi lả tả như tuyết phủ lên đầu Đức Huy. Ngay lập tức, Gia Bách gồng mình, đôi bàn tay chuyên nặn đất sét và đấm lộn giờ đây siết chặt lấy cần đàn Guitar điện. Cậu quạt một hợp âm Mi thứ với tất cả sự thù hận dành cho con gián sáng nay.
Rèèèèèèèèè—Oẹ!
Tiếng Guitar không vút lên như Rock star, mà nó rè đặc như tiếng một chiếc máy cưa đang bị kẹt xích vào một khối kim loại rỉ sét. Cùng lúc đó, Đức Huy nhấn phím Keyboard. Thay vì hòa âm, cậu lại chơi những nốt nhạc lạnh lùng, dứt khoát và đều chằn chặn như tiếng máy đo nhịp tim trong phòng cấp cứu.
Và rồi, “vũ khí hạng nặng” xuất hiện. Minh Anh cầm mic, hít một hơi thật sâu bằng bụng theo đúng giáo trình của Linh Đan. Cô nhắm mắt, dồn hết nội lực triệu view vào câu hát đầu tiên.
“THANH XUÂN NHƯ MỘT CƠN MƯA RÀOOOOO!”
Âm thanh đó không phải là một cơn mưa rào. Nó là một cơn bão cấp 12 kèm theo sạt lở đất. Giọng Minh Anh vút lên cao, nhưng thay vì chạm tới thiên đường, nó bẻ lái cực gắt sang một tông nhạc mà nhân loại chưa từng nghe tới. Nó chói đến mức bác bảo vệ đang nằm ngủ gật ở cổng trường phải bật dậy, đánh rơi cả điếu thuốc vì tưởng tiếng còi báo cháy nổ ra trong hầm gửi xe.
“DỪNG LẠI! DỪNG NGAY LẬP TỨC!” Linh Đan hét lên, cầm dùi trống ném thẳng vào cái loa đang rú rít.
Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng ù ù vang vọng trong màng nhĩ của mỗi người. Gia Bách bàng hoàng nhìn dây đàn vừa đứt của mình, Minh Anh thì đứng hình với khuôn mặt đỏ bừng vì thiếu oxy, còn Huy thì bình thản lôi máy tính Casio ra bấm tạch tạch.
“Kết luận: Thảm họa,” Huy lạnh lùng phán. “Tần số giọng hát của Minh Anh lệch so với tone chủ của Bách khoảng 3.5 semitone. Tiếng trống của Đan tạo ra áp suất âm thanh 110 decibel, làm bão hòa khả năng thu nhận của micro. Chúng ta không phải đang chơi nhạc, chúng ta đang thực hiện một vụ khủng bố thính giác quy mô nhỏ.”
“Mày bảo ai khủng bố?” Bách quẳng cây đàn xuống ghế sofa. “Tại thằng mọt sách nhà mày đánh nhạc như tiếng robot ấy! Nhạc Rock phải có tâm hồn, phải có sự bùng nổ, chứ không phải gõ 'tít tít' như máy tính lỗi Windows!”
“Tâm hồn của anh là một mớ hỗn độn không có quy luật vật lý,” Huy đẩy kính. “Nếu tôi không giữ nhịp, tiếng Guitar của anh đã biến buổi tập này thành một bãi rác âm thanh từ phút thứ nhất.”
Linh Đan nhảy phắt xuống khỏi bục trống, khuôn mặt 1m50 bừng bừng sát khí: “Tất cả câm mồm! Lỗi là tại con bánh bèo kia kìa! Minh Anh, tôi bảo cô lấy hơi bằng bụng, chứ không bảo cô dồn hết công lực vào họng để hét vào mặt đồng đội như thế! Cô định giết chúng tôi bằng sóng âm à?”
Minh Anh mếu máo, thỏi son trên tay cô run rẩy: “Nhưng… nhưng lúc nãy em thấy mình hát rất có cảm xúc mà. Em đã nghĩ về cảnh mình bị mẹ mắng để lấy cảm hứng…”
“Cảm hứng của cô làm tôi tưởng mình đang xem phim kinh dị!” Bách gào lên. “Nghe này, nếu tuần sau chúng ta phải tổng duyệt thử với bọn The Perfect bằng cái đống tạp âm này, thầy Hiệu trưởng sẽ không đợi chúng ta thắng giải đâu. Thầy sẽ đích thân tiễn chúng ta ra khỏi cổng trường bằng một cú đá thần chưởng!”
Đúng lúc đó, cửa phòng truyền thống từ từ mở ra. Thầy Hiệu trưởng đứng đó, mặt tái mét, tay ôm ngực, hơi thở hổn hển.
“Thưa thầy…” Cả bốn đứa đồng thanh, đứa giấu dùi trống, đứa giấu micro sau lưng.
Thầy Hiệu trưởng nhìn một vòng quanh căn phòng đầy khói bụi (do máy tăng âm của Bách vừa cháy cầu chì), rồi nhìn lên trần nhà vừa rụng mất một mảng vôi. Thầy thều thào:
“Thầy vừa đi ngang qua… và thầy cứ ngỡ… các em đang dùng búa tạ để đập nát cái phòng truyền thống này. Các em có biết là giáo viên văn phòng tầng dưới tưởng có động đất nên đã sơ tán hết rồi không?”
Bách gãi đầu: “Dạ… tụi em đang tìm… phong cách riêng ạ.”
Thầy Hiệu trưởng thở dài, rút khăn tay lau mồ hôi trên trán: “Phong cách của các em là phong cách 'hủy diệt lỗ tai'. Nghe này, thầy vừa nhận được một lời đề nghị. Có một đám cưới ở đầu làng của một cựu học sinh trường mình. Họ thiếu ban nhạc vì nhóm cũ bị ngộ độc thực phẩm. Thầy đã tiến cử các em.”
“Hả? Đám cưới quê?” Minh Anh thốt lên, vẻ mặt kinh hoàng như thể vừa nghe tin mình phải đi cày ruộng. “Chúng em là Rock band cơ mà!”
“Hoặc là đi diễn đám cưới để lấy kinh nghiệm thực tế và kiếm tiền mua cái tăng âm mới cho tử tế,” thầy Hiệu trưởng nheo mắt đầy đe dọa, “hoặc là chiều nay thầy ký lệnh đình chỉ học tập. Chọn đi?”
Bốn đôi mắt nhìn nhau. Một gã đại ca, một học bá, một tiểu thư cục súc và một hot girl triệu view. Viễn cảnh đi hát ở một đám cưới quê với những tiếng loa kẹo kéo, mùi rượu nồng nặc và những con chó hung dữ hiện ra rõ mồn một.
“Đi thì đi!” Linh Đan đập mạnh dùi trống vào lòng bàn tay. “Báo thì báo cho tới cùng luôn!”
Đức Huy lẳng lặng ghi vào sổ tay: “Dự án mới: Tối ưu hóa âm nhạc cho không gian ngoài trời và đối phó với tiếng ồn từ quan khách say xỉn.”
Gia Bách nhìn Minh Anh, khẽ thở dài nhưng đôi bàn tay khéo léo của cậu đã bắt đầu cầm lấy dây đàn đứt để nối lại. Cậu biết, thảm họa âm thanh ngày hôm nay chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những sự cố “báo thủ” kinh thiên động địa hơn nữa ở phía trước.