"Cái gì? Thầy Hiệu trưởng cho cái đám 'tạp chí rác' này dùng phòng truyền thống làm phòng tập á? Có nhầm không đấy?"
Tiếng quát tháo vang lên ngay khi Gia Bách vừa định đẩy cửa bước vào cứ điểm của cả nhóm. Đứng trước cửa là Nam "Lãng Tử" – trưởng câu lạc bộ Guitar của trường, theo sau là năm sáu thành viên khác, tay lăm lăm bao đàn như sắp xông trận. Nam nổi tiếng là kẻ bảo thủ, luôn cho rằng chỉ có Guitar acoustic cổ điển mới là âm nhạc đích thực, còn mọi thứ khác đều là "tiếng ồn đô thị".
Gia Bách khoanh tay, nhếch mép cười, để lộ vẻ mặt đại ca thường ngày: "Này Nam, thầy Hiệu trưởng ký giấy rồi. Muốn thắc mắc thì lên gặp thầy mà khóc, đừng có đứng đây chắn đường đại gia."
"Tao không quan tâm giấy tờ!" Nam gằn giọng, bước tới sát ngực Bách. "Cái phòng này vốn là nơi CLB tao sinh hoạt mười năm nay. Bọn tao không thể để một thằng đánh đấm, một con bánh bèo sống ảo, một thằng mọt sách và một đứa lùn cục súc bôi nhọ nghệ thuật được."
Linh Đan đang đứng phía sau, nghe đến chữ "đứa lùn cục súc" thì mặt bỗng tối sầm lại. Cô lách qua người Bách, hai tay xoay nhẹ đôi dùi trống gỗ sồi: "Mày vừa nói ai lùn?"
"Nói mày đấy!" Nam cúi xuống nhìn Đan đầy khiêu khích. "Nhìn cái dàn trống của bọn mày kìa, trông như đống phế liệu. Muốn giữ phòng à? Được thôi, đấu nhạc. Bên nào thua thì tự giác xách đàn cút khỏi đây, vĩnh viễn không được bén mảng tới khu vực này nữa."
Minh Anh lo lắng kéo áo Bách: "Anh ơi, hay mình tìm chỗ khác? Bọn họ là dân chuyên nghiệp đấy..."
Đức Huy đẩy kính, lôi máy tính Casio ra bấm tạch tạch: "Theo dữ liệu quan sát, CLB Guitar có kỹ thuật ngón tay (fingering) nhanh hơn anh Bách 40%. Tuy nhiên, cấu trúc âm thanh của họ quá cứng nhắc. Nếu chúng ta dùng yếu tố bất ngờ, xác suất thắng là 32.7%."
"32% cũng chơi!" Bách gầm lên, máu đại ca nổi dậy. "Đấu thì đấu! Luật thế nào?"
"Mỗi bên chơi một đoạn tự chọn. Ai được đám đông đứng ngoài hành lang kia vỗ tay to hơn thì thắng," Nam chỉ tay ra phía ngoài, nơi hàng chục học sinh đang tò mò tụ tập.
Trận chiến bắt đầu. Nhóm CLB Guitar lên sàn trước. Nam lướt những ngón tay điêu luyện trên dây đàn acoustic, tạo nên một bản nhạc flamenco rộn ràng, hoa mỹ. Tiếng đàn thanh thoát, kỹ thuật tremolo cực kỳ điêu luyện khiến đám đông bên ngoài trầm trồ vỗ tay tán thưởng. Nam kết thúc bằng một cú quạt dây đầy nghệ thuật, nở nụ cười tự tin.
"Đến lượt lũ 'báo thủ' bọn mày đấy."
Gia Bách bước lên, mồ hôi rịn ra trên trán. Cậu biết mình không thể đấu lại Nam về kỹ thuật hàn lâm. Cậu nhìn sang Linh Đan, cô nàng gật đầu, ra hiệu cho cậu một ánh mắt sắc lạnh. Cậu nhìn sang Huy, cậu chàng đã bí mật nối dây Keyboard vào cái loa cũ bị cháy một nửa của phòng truyền thống.
"Chơi bài 'động đất' đi!" Đan hô vang.
Bùm!
Tiếng trống của Linh Đan vang lên như một quả lựu đạn vừa nổ tung trong không gian kín. Không hoa mỹ, không nhẹ nhàng, Đan giã vào mặt trống bass bằng một lực kinh hồn, làm rung chuyển cả cửa kính hành lang.
Gia Bách không đánh nhạc cổ điển. Cậu dẫm mạnh vào bàn đạp biến âm (distortion), rồi quạt một hợp âm Power Chord đầy uy lực. Tiếng đàn điện rè rè, gào thét như một con quái vật bị giam cầm bấy lâu vừa được tháo cũi.
Đức Huy không chơi nhạc cụ nữa, cậu dùng Keyboard để tạo ra những dải âm nhiễu (noise) kỳ quái, mô phỏng tiếng còi báo động và tiếng sấm sét.
Và rồi Minh Anh bước lên. Thay vì hát karaoke, cô nhớ lại lời Đan dạy, lấy hơi từ tận đáy bụng và gào lên một tiếng gầm đầy hoang dại trước khi vào điệp khúc. Giọng hát cô không ngọt ngào, nó khàn đặc, vụn vỡ nhưng đầy nội lực, hòa quyện với tiếng Guitar điện gào thét của Bách.
Đám đông bên ngoài ban đầu thì sững sờ, rồi sau đó họ bắt đầu nhún nhảy theo nhịp trống điên cuồng của Đan. Những học sinh vốn đã chán ngấy những bản nhạc nhẹ nhàng thường ngày giờ đây như bị "lên đồng" bởi thứ âm nhạc nổi loạn của nhóm "Báo".
"ROCK N ROLLLL!!!" Một học sinh lớp dưới hét lên.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò vang dội cả một góc trường, lấn át hoàn toàn sự tinh tế của CLB Guitar. Nam "Lãng Tử" đứng đơ ra, gương mặt tái nhợt. Cậu ta không hiểu tại sao một đống âm thanh hỗn loạn lại có thể thắng được kỹ thuật đỉnh cao của mình.
Đức Huy bình thản cất máy tính vào túi: "Kết quả: Biên độ sóng âm của chúng ta đã kích thích vùng dưới đồi của khán giả, tạo ra sự hưng phấn tức thời. Anh thua vì anh quá... buồn ngủ."
Linh Đan tiến tới trước mặt Nam, giơ dùi trống gõ nhẹ vào bao đàn của cậu ta: "Phòng này từ giờ là của bọn tao. Cút!"
Nhóm CLB Guitar lầm lũi xách đàn rời đi trong sự nhục nhã. Gia Bách thở phào, ngồi bệt xuống sàn, tay vẫn còn run vì vừa rồi quạt đàn quá sung. Cậu nhìn ba thành viên còn lại, lần đầu tiên thấy họ... trông cũng được việc đấy chứ.
"Thắng rồi nhé!" Minh Anh nhảy cẫng lên định ôm Bách, nhưng Bách bỗng nhiên hét lên một tiếng thất thanh rồi nhảy tót lên người Huy.
"ÁAAAAA! GIÁN! CON GIÁN LÚC NÃY NÓ QUAY LẠI TRẢ THÙ TAO!!!"
Cả phòng truyền thống lại một phen náo loạn. Chiến thắng hào hùng vừa rồi bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại cảnh đại ca trường đang bám chặt lấy cổ học bá, miệng mếu máo vì một sinh vật nhỏ bé đang bò lững lờ dưới chân.