MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBand Nhạc Toàn "Báo"Chương 9: Show diễn "chuồng gà" đầu tiên tại đám cưới đầu làng

Band Nhạc Toàn "Báo"

Chương 9: Show diễn "chuồng gà" đầu tiên tại đám cưới đầu làng

1,135 từ · ~6 phút đọc

"Báo! Quá sức là báo luôn!"

Linh Đan rít qua kẽ răng khi chiếc xe lam chở cả nhóm cùng đống nhạc cụ lỉnh kỉnh vừa suýt lật nhào xuống một cái rãnh nước. Trước mặt họ là một khung rạp đám cưới màu xanh đỏ tím vàng rực rỡ, dựng ngay giữa sân kho của một nhà văn hóa xã. Tiếng loa kẹo kéo đang gào thét bản "Duyên phận" với âm lượng đủ để làm rung chuyển cả những hàng tre già xung quanh.

"Em không xuống đâu! Ở đây có phân bò, và đôi giày cao gót của em là hàng giới hạn!" Minh Anh mếu máo, bám chặt vào thành xe lam như bám vào phao cứu sinh.

Gia Bách, người đang phải ôm cây Guitar điện trầy xước và một chiếc loa tăng âm vừa được dán băng keo chằng chịt, nhìn xuống con đường đất đỏ đầy "mìn" của lũ gia súc địa phương. Mặt cậu tái mét không kém gì Minh Anh.

"Huy... mày có tính toán được lối đi nào mà không giẫm vào... 'vật thể lạ' không?" Bách run rẩy hỏi.

Đức Huy đẩy kính, lôi máy tính Casio ra bấm một cách chuyên nghiệp: "Dựa trên mật độ phân bố các bãi thải của bò và chó trên diện tích 20 mét vuông trước mắt, xác suất giẫm trúng là 85.4% nếu chúng ta đi theo đường thẳng. Khuyên anh nên đi theo hình zic-zac với biên độ 1.2 mét."

"Zic-zac cái đầu mày ấy!" Linh Đan nhảy phắt xuống, đôi giày thể thao giẫm cái rầm xuống đất đỏ, chẳng thèm quan tâm đến bẩn thỉu. "Xuống mau! Thầy Hiệu trưởng mà biết mình trốn là cả lũ đi bốc phân thật đấy!"

Cuối cùng, ban nhạc "Báo" cũng lê lết được lên sân khấu. Gọi là sân khấu cho oai, thực chất đó là vài tấm ván ghép lại, phủ một lớp thảm đỏ đã sờn rách và bốc mùi ẩm mốc. Bên dưới, khoảng mười bàn tiệc đầy những chú, những bác đã ngà ngà say, mặt đỏ gay gắt, đang nhìn họ bằng ánh mắt đầy hoài nghi.

"Này mấy đứa cháu," một bác bụng phệ, tay cầm ly rượu, gào lên. "Hát bài 'Vợ người ta' đi! Hay là 'Đắp mộ cuộc tình' ấy! Đừng có chơi mấy cái nhạc giật giật nhức đầu nhé!"

Gia Bách đổ mồ hôi hột. Cậu nhìn sang Linh Đan. Đan gật đầu đầy dứt khoát. Cậu nhìn sang Huy. Huy đang bận dùng thước dây đo khoảng cách từ loa đến bàn tiệc để tránh hiện tượng "dội âm". Cậu nhìn sang Minh Anh. Cô nàng đang run cầm cập, cố gắng không nhìn vào con chó mực đang gầm gừ ngay dưới chân sân khấu.

"Minh Anh... cố lên. Nhớ này, đây không phải là sân khấu trường, đây là... chuồng gà. Mà gà thì không biết phán xét," Bách an ủi bằng một câu nói không thể tệ hơn.

Buổi diễn bắt đầu.

Đức Huy nhấn một phím Keyboard tạo ra tiếng đàn tranh giả lập (vì theo Huy, tần số này dễ làm hài lòng các cụ ông nhất). Linh Đan gõ nhịp nhẹ nhàng bằng chổi gỗ (brushes) thay vì dùi trống để tránh làm vỡ cửa sổ nhà hàng xóm.

Minh Anh cất tiếng hát. Lần này, cô không gào thét. Giữa không gian nồng nặc mùi rượu và tiếng nói cười ồn ã, giọng cô vang lên có chút lạc lõng nhưng lại trong trẻo lạ thường. Nhưng thảm họa chỉ thực sự bắt đầu khi một bác say xỉn trèo lên sân khấu, giật lấy cái mic dự phòng và đòi hát song ca bài "Nhẫn cỏ cho em".

"Này bác... tụi cháu đang diễn Rock mà..." Bách cố can ngăn.

"Rock cái gì! Nhạc này mới là nhạc!" Bác nọ đẩy Bách ra, bắt đầu rống lên lạc tông hoàn toàn.

Linh Đan điên tiết. Cô không chịu nổi cảnh nhịp điệu bị phá nát. Cô vứt đôi chổi gỗ, lôi cặp dùi trống "thép" ra.

Tùng! Tùng! Tùng! Chát!

Nhịp trống đột ngột chuyển sang Rock nhanh (Double bass). Bách hiểu ý, cậu dẫm pedal, tiếng Guitar điện gầm lên một quãng tám. Minh Anh nhìn thấy con chó mực dưới chân bỗng nhiên sủa váng lên và chồm lên sân khấu, cô hoảng sợ quá mức, lấy hơi thật sâu và tung ra một cú High Note (nốt cao) dài dằng dặc, xuyên thủng cả bầu không khí nồng mùi rượu.

Đám cưới bỗng chốc lặng ngắt.

Mọi người buông đũa, buông ly. Con chó mực cụp đuôi chạy mất dạng. Bác say rượu ngã ngửa ra sau vì giật mình. Trong giây phút đó, âm nhạc của nhóm "Báo" – sự pha trộn giữa tiếng gào thét của Guitar, sự chính xác lạnh lùng của Keyboard và nhịp trống cuồng loạn – đã át vía toàn bộ khán phòng.

"Hay quá!!!" Một đám thanh niên trong làng bỗng nhiên đứng dậy hú hét. "Nữa đi! Nhạc này mới chất!"

Thế là, từ một đám cưới quê, sân kho nhà văn hóa bỗng chốc biến thành một buổi Rock Show tự phát. Nhóm "Báo" chơi như chưa bao giờ được chơi. Bách quạt đàn đến đỏ cả tay, Đan gõ trống như muốn đập nát bộ gõ, Huy thì bắt đầu thử nghiệm những âm thanh quái chiêu trên bàn phím.

Họ kết thúc buổi diễn trong tiếng hò reo của đám thanh niên và sự ngơ ngác của các bậc phụ huynh. Chủ nhà đám cưới hồ hởi chạy lên, nhét vào tay Bách một sấp tiền lẻ và hai con gà luộc gói trong lá chuối.

"Mấy đứa giỏi lắm! Lần sau có đám cưới em trai chú, chú lại gọi!"

Cả nhóm lếch thếch đi ra xe lam khi trời đã về khuya. Mỗi đứa ôm một cái đùi gà, mặt mũi lấm lem đất đỏ nhưng ai cũng cười.

"Này Bách," Minh Anh vừa gặm gà vừa nói, "lúc nãy anh đánh đoạn Solo hay lắm đấy. Hình như anh không nhìn xuống chân nữa."

"Tại lúc nãy tao bận nhìn con chó," Bách đỏ mặt nói dối. "Cơ mà... tiếng hát của cô nghe cũng... không đến nỗi như tiếng còi báo cháy nữa."

Đức Huy đẩy kính, nhìn vào sấp tiền lẻ trên tay: "Trừ chi phí vận chuyển và khấu hao nhạc cụ, mỗi người chúng ta kiếm được 45.500 đồng. Đủ để mua hai cuộn băng gạc loại tốt cho Linh Đan và một hộp bẫy gián cho anh Bách."

Linh Đan cười khanh khách, tiếng cười vang vọng khắp con đường làng tối om. Lần đầu tiên, họ cảm nhận được âm nhạc không chỉ là những nốt nhạc khô khan hay những con số vật lý. Nó là sự kết nối của những kẻ lạc quẻ giữa một sân khấu "chuồng gà".