MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBand Nhạc Toàn "Báo"Chương 10: Khi lời khen đầu tiên không đến từ âm nhạc

Band Nhạc Toàn "Báo"

Chương 10: Khi lời khen đầu tiên không đến từ âm nhạc

957 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, ban nhạc "Báo" vác bộ mặt bơ phờ đến trường. Dư âm của buổi diễn "chuồng gà" vẫn còn in đậm trên cơ thể mỗi người: Bách bị mỏi nhừ bắp tay vì quạt đàn, Linh Đan xuất hiện với đôi cổ tay dán đầy băng dính, còn Minh Anh thì đeo kính râm to sụ để che đi đôi mắt thiếu ngủ.

Ngay khi cả nhóm vừa bước chân vào cổng trường, những tiếng xì xào đã bắt đầu rộ lên.

"Kìa, ban nhạc 'đám cưới' đến rồi kìa!"

Nam "Lãng Tử" cùng nhóm CLB Guitar đứng ngay gốc phượng, cười cợt nhả: "Nghe nói hôm qua các ngôi sao Rock n Roll nhà ta vừa có một đêm diễn rực rỡ bên cạnh chuồng lợn à? Có kiếm đủ tiền mua bát cháo lòng không?"

Gia Bách định xông lên "tác động vật lý" như thói quen, nhưng Linh Đan đã nhanh tay túm lấy cổ áo sau của cậu kéo lại. Cô nàng 1m50 lạnh lùng nói: "Đừng chấp lũ gảy đàn bằng miệng. Đợi tuần sau tổng duyệt, tao sẽ cho tụi nó biết thế nào là 'động đất'."

Tuy miệng nói cứng, nhưng cả nhóm đều cảm thấy một nỗi lo lắng vô hình. Sự công nhận từ đám thanh niên làng trong cơn say xỉn có vẻ thật mong manh khi đứng trước môi trường học đường đầy định kiến. Họ lầm lũi đi về phía phòng truyền thống để cất nhạc cụ, chuẩn bị vào tiết học đầu tiên.

Thế nhưng, vừa mở cửa phòng, cả bốn đứa đều khựng lại.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ giữa phòng, không còn là những mẩu bánh mì khô khốc hay những tờ giấy nháp toán học của Huy. Thay vào đó là bốn hộp sữa tươi còn lạnh, kèm theo một gói bánh quy và một tờ giấy nhớ màu xanh lá cây.

Nét chữ trên giấy cực kỳ ngay ngắn, cứng cáp nhưng chứa đựng sự chân thành:

"Cảm ơn các em vì đã giúp đám cưới của con trai bác diễn ra sôi nổi. Dân làng vẫn nhắc mãi về cô ca sĩ xinh đẹp và cậu đánh đàn bốc lửa. Thầy rất tự hào vì các em không bỏ cuộc giữa chừng. Ăn sáng đi rồi vào lớp nhé. - Thầy Hiệu trưởng."

Minh Anh là người đầu tiên cầm hộp sữa lên, đôi mắt cô hơi nhòe đi sau lớp kính râm. Lần đầu tiên trong đời, lời khen cô nhận được không phải là "Xinh quá", "Triệu view nhé", mà là "Thầy tự hào vì các em".

"Thầy Hiệu trưởng bị... hack nick à?" Bách gãi đầu, cố giấu đi sự xúc động bằng một câu đùa nhạt nhẽo. "Mà sao thầy biết mình không bỏ cuộc? Tao tưởng lúc con chó đuổi, thầy phải thấy cảnh tao leo lên cây rồi chứ?"

"Số liệu thống kê cho thấy," Đức Huy vừa bóc vỏ hộp sữa vừa nói, "vùng dưới đồi của thầy Hiệu trưởng có nồng độ dopamine cao khi thấy chúng ta hoàn thành tối hậu thư. Điều này đồng nghĩa với việc xác suất bị đuổi học đã giảm xuống còn 12%."

Linh Đan im lặng gặm miếng bánh quy, nhưng đôi mắt cộc cằn thường ngày bỗng trở nên dịu lại. Cô nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai của mình, rồi nhìn sang Bách và Minh Anh. Một sự kết nối lạ lùng đang thành hình.

Nhưng bất ngờ nhất là khi họ chuẩn bị rời phòng để lên lớp, một bóng dáng nhỏ bé đứng lấp ló ở cửa. Đó là một cô bé lớp 10, trông có vẻ rất nhút nhát. Cô bé run rẩy đưa cho Minh Anh một cuốn sổ nhỏ.

"Chị... chị Minh Anh ơi... Hôm qua em có xem livestream của một người ở làng đó. Chị hát hay lắm, không giống như mấy cái video trên mạng đâu. Chị hát như thể... chị đang kể câu chuyện của chính mình vậy. Chị cho em xin chữ ký được không?"

Minh Anh đứng hình. Cô ca sĩ "quẩy" karaoke ngày nào giờ đây lần đầu tiên cảm nhận được sức nặng của hai chữ "nghệ sĩ". Cô không ký tên bằng nghệ danh "Sweetie Girl" triệu view như mọi khi, mà nắn nót viết từng chữ: Minh Anh - Band Nhạc Báo.

Khi cô bé chạy đi, Gia Bách huých vai Minh Anh, cười trêu: "Ghê nhỉ, có fan thực lực rồi cơ đấy!"

"Anh im đi!" Minh Anh đỏ mặt, nhưng nụ cười của cô rạng rỡ hơn bất kỳ filter chỉnh ảnh nào.

Cả nhóm bước ra hành lang để lên lớp. Lần này, họ không còn cúi đầu lầm lũi trước những lời mỉa mai của nhóm Nam "Lãng Tử". Gia Bách đi đầu, vai vác bao đàn như vác một thanh bảo kiếm. Linh Đan xoay xoay dùi trống trong túi quần, ánh mắt sắc lẹm. Huy vẫn ôm chồng sách lý luận vật lý, nhưng bước chân đã nhịp nhàng hơn theo nhịp 4/4.

Lời khen đầu tiên không đến từ những nốt nhạc hoàn hảo, cũng chẳng phải từ một sân khấu rực rỡ ánh đèn. Nó đến từ một hộp sữa của người thầy nghiêm khắc và một cuốn sổ nhỏ của một cô bé lớp 10. Nhưng chính điều đó đã vá lại những mảnh vỡ tự ti trong lòng bốn kẻ "báo thủ".

Hồi 1 khép lại khi những nốt nhạc thảm họa bắt đầu tìm thấy tiếng nói chung. Nhưng sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu khi đối thủ lớn nhất của họ — ban nhạc "The Perfect" — chính thức xuất hiện với một bản kế hoạch nhằm quét sạch nhóm "Báo" khỏi cuộc thi "Giai điệu học đường".