Sau một tuần đầy biến động, bầu không khí trong phòng truyền thống đã bớt đi mùi thuốc súng và thay bằng mùi mồ hôi của sự khổ luyện. Tuy nhiên, buổi tập hôm nay vắng bóng Gia Bách. Theo lời Linh Đan, "tên đại ca sợ gián" đó đã xin nghỉ sớm với lý do cực kỳ mập mờ là "đi làm việc đại sự".
"Việc đại sự của anh ta chắc lại là đi bảo kê quán net hay đòi nợ thuê cho mấy đứa lớp 10 rồi," Minh Anh bĩu môi, nhưng ánh mắt cô không giấu nổi sự tò mò.
Cảm giác thiếu vắng tiếng Guitar rè rè và những câu cà khịa của Bách khiến Minh Anh đứng ngồi không yên. Khi buổi tập kết thúc sớm, thay vì đi trà sữa với bạn bè như mọi khi, Minh Anh đã âm thầm bám theo bóng lưng to lớn của Bách đang rẽ vào một con hẻm nhỏ phía sau trường.
Càng đi sâu, không gian càng tĩnh lặng. Bách dừng lại trước một căn nhà cũ kỹ, lụp xụp nhưng đầy hoa giấy rực rỡ trước cổng. Minh Anh nấp sau một gốc cây, nín thở quan sát. Cô cứ ngỡ sẽ thấy cảnh Bách tụ tập cùng "đàn em" hay bàn chuyện giang hồ, nhưng không.
Gia Bách quăng chiếc bao đàn sang một bên, xắn tay áo đồng phục lên, rồi ngồi bệt xuống một chiếc ghế gỗ thấp. Trước mặt cậu là một bàn xoay thủ công và một khối đất sét lớn.
"Ôi trời đất ơi..." Minh Anh suýt chút nữa thì hét lên vì kinh ngạc.
Đôi bàn tay vốn chỉ biết nắm đấm và gảy những bản Rock hung hãn, giờ đây đang lướt trên khối đất sét với một sự mềm mại khó tin. Bách tập trung đến mức lông mày nhíu chặt lại, đầu ngón tay cậu khéo léo vuốt ve, nhào nặn. Chỉ trong mười phút, một hình hài nhỏ bé bắt đầu hiện ra: đó là một con mèo đang cuộn tròn ngủ ngon lành.
Minh Anh vô thức tiến lại gần hơn, và rắc — một cành củi khô gãy dưới chân cô.
Bách giật bắn mình, suýt nữa thì đè bẹp con mèo đất. Cậu quay phắt lại, gương mặt sát khí thường ngày hiện hữu: "Đứa nào?!"
Thấy Minh Anh đang đứng chôn chân với vẻ mặt ngơ ngác, sắc mặt Bách chuyển từ đỏ sang tái, rồi lại tím rịm như cà tím. Cậu cuống cuồng vơ lấy một tấm vải bạt cũ đắp lên đống tượng trên bàn.
"Cô... cô làm cái quái gì ở đây đấy hả Hot girl? Theo dõi tôi để tống tiền à?" Bách lắp bắp, cố giữ vẻ ngầu nhưng đôi tay dính đầy bùn đất lại đang run rẩy.
Minh Anh không sợ hãi, cô tiến thẳng vào sân, mắt dán chặt vào tấm bạt: "Anh... anh tự tay làm những thứ này sao? Gia Bách, đại ca trường Thanh Xuân mà lại đi nặn tượng đất sét à?"
"Im miệng! Cô mà nói ra ngoài là tôi... tôi cho ban nhạc tan rã luôn đấy!" Bách hăm dọa, nhưng giọng cậu chẳng có chút uy lực nào.
Minh Anh tò mò lật nhẹ tấm bạt. Bên dưới là cả một thế giới nhỏ bé: những bức tượng nhỏ xíu về các thành viên trong nhóm. Có một Linh Đan đang vung dùi trống với gương mặt cộc cằn, một Đức Huy cầm máy tính Casio với cái kính to đùng, và... một cô gái đang cầm micro, đôi mắt được nặn rất to và long lanh.
"Đây là em sao?" Minh Anh nhấc bức tượng Vocal lên, giọng cô bỗng trở nên dịu dàng. "Anh nặn em... đẹp quá."
Bách quay mặt đi chỗ khác, tai đỏ bừng lên như bị bỏng: "Thì... tại tay tôi nó quen làm đồ thủ công từ bé rồi. Đánh nhau chỉ là... phụ thôi. Cô đừng có mà mơ mộng, tôi nặn cho đủ bộ để cầu may cho ban nhạc thôi!"
Minh Anh nhìn những đường nét tinh tế trên bức tượng. Cô nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc thô lỗ và hung hăng, Gia Bách là một người cực kỳ kiên nhẫn và quan sát tinh tế. Cậu nhìn thấy sự cộc cằn của Đan, sự khô khan của Huy, và cả sự mong manh đằng sau vẻ hào nhoáng của cô.
"Này," Minh Anh bỗng nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, "anh có biết tại sao tiếng đàn của anh đôi khi nghe rất dịu dàng không? Em cứ tưởng là do anh đánh sai nốt, nhưng giờ em hiểu rồi. Anh không chơi nhạc bằng sức mạnh, anh chơi bằng đôi bàn tay biết kể chuyện này này."
Bách khựng lại, đôi mắt hổ báo thường ngày bỗng chốc trở nên xao động. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem của mình, rồi nhìn sang Minh Anh. Trong ánh hoàng hôn vàng vọt của buổi chiều tà, trông Minh Anh không còn giống một hot girl triệu view xa cách, mà giống như một nốt nhạc dịu êm vừa rơi trúng vào bản nhạc hỗn loạn của đời cậu.
"Cô... cô cũng đâu có tệ như tôi tưởng," Bách lẩm bẩm, âm lượng chỉ đủ cho mình cậu nghe.
"Anh nói gì cơ?"
"Tôi nói là cô cút về đi cho tôi làm việc! Muốn người ta khen thì hát cho chuẩn nhịp vào!" Bách quát lên để che giấu sự bối rối, nhưng lần này Minh Anh chỉ mỉm cười.
Cô đặt bức tượng nhỏ vào lòng bàn tay Bách: "Giữ bí mật này nhé, Trưởng nhóm. Nhưng bù lại, anh phải hứa sẽ giúp em tập đoạn điệp khúc bài mới. Em muốn giọng hát của mình cũng 'khéo' như đôi tay của anh vậy."
Bách nhìn Minh Anh rời đi, bóng cô đổ dài trên con hẻm nhỏ. Cậu cúi xuống nhìn bức tượng cô gái cầm mic, khẽ mỉm cười — một nụ cười hiền lành mà có lẽ ngoài Minh Anh ra, chưa một ai ở trường Thanh Xuân từng thấy.
Cậu không biết rằng, ở phía xa, ban nhạc The Perfect đã chụp lại được cảnh tượng này. Một âm mưu bêu rếu "Đại ca nặn tượng" nhằm hạ bệ danh tiếng của nhóm Báo đang bắt đầu rục rịch.