MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBand Nhạc Toàn "Báo"Chương 12: Khi Minh Anh mất giọng: Sự lo lắng của Bách

Band Nhạc Toàn "Báo"

Chương 12: Khi Minh Anh mất giọng: Sự lo lắng của Bách

948 từ · ~5 phút đọc

Thời tiết chuyển mùa kéo theo những cơn mưa phùn ẩm ướt, và hệ quả tất yếu là "vũ khí tối thượng" của ban nhạc Báo đã chính thức đình công. Minh Anh xuất hiện tại phòng tập với một chiếc khăn len quấn kín cổ, gương mặt nhợt nhạt và tệ nhất là cô không thể phát ra bất cứ âm thanh nào ngoài những tiếng thào thào như gió rít qua khe cửa.

"Chào... mọi... người..." Minh Anh cố gắng thốt lên, nhưng âm thanh vừa ra khỏi cổ họng đã vỡ vụn, biến thành một cú ho khan dữ dội.

Linh Đan đang xoay dùi trống bỗng khựng lại, đôi mắt mở to: "Thôi xong! Ngày kia là buổi diễn thử để thầy Hiệu trưởng duyệt danh sách đi thi rồi. Cô định lên sân khấu diễn kịch câm à?"

Đức Huy đẩy gọng kính, lôi nhiệt kế và máy tính ra: "Dựa trên âm tần vừa rồi, dây thanh quản của Minh Anh đang bị viêm cấp độ 2. Nếu tiếp tục ép giọng, xác suất cô ấy mất giọng vĩnh viễn là 15.3%. Khuyên cô nên im lặng trong vòng 48 giờ tới."

Gia Bách đang đứng chỉnh dây đàn, nãy giờ vẫn im lặng một cách lạ thường. Cậu không hề buông lời trêu chọc hay mỉa mai như mọi khi. Cậu nhìn đôi mắt rưng rưng vì lo lắng của Minh Anh, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình — đôi bàn tay hôm qua vừa nặn một bức tượng nhỏ xinh để tặng cô, giờ đây đang siết chặt lấy cần đàn gỗ.

"Nghỉ tập. Tất cả về đi," Bách nói cộc lốc, quăng bao đàn lên vai.

"Này! Về là về thế nào? Phải tìm phương án thay thế chứ!" Linh Đan gắt lên.

Bách không trả lời, cậu tiến lại gần Minh Anh, thô bạo ấn cô ngồi xuống ghế sofa cũ: "Đã bảo là im lặng cơ mà? Huy, đưa máy tính đây, canh chừng không cho nó nói chuyện. Đan, đi lấy nước ấm. Tao đi có việc."

Bách lao ra khỏi phòng tập, chạy bán sống bán chết dưới cơn mưa phùn. Cậu không đi đòi nợ, cũng chẳng đi đánh nhau. Cậu tìm đến tiệm thuốc đông y của một ông cụ ở cuối phố — nơi mẹ cậu thường mua thuốc trị ho mỗi khi cậu bị phạt đứng dưới mưa hồi nhỏ.

Mười lăm phút sau, Bách quay lại, hơi thở hỗn hển, tóc bết lại vì nước mưa. Cậu lôi ra một túi giấy đựng đầy những lá thảo dược lạ hoắc và một hũ mật ong rừng.

"Cái gì đây? Anh định đầu độc em à?" Minh Anh viết vội vào tờ giấy nháp của Huy.

"Uống đi, đừng có lằng nhằn. Thuốc gia truyền của nhà tôi đấy," Bách gắt gỏng để che giấu sự bối rối, nhưng đôi bàn tay khéo léo của cậu lại đang cực kỳ cẩn thận pha trà, chắt lọc từng chút mật ong một cách tỉ mỉ.

Khi đưa ly nước cho Minh Anh, ngón tay Bách vô tình chạm vào tay cô. Một luồng điện nhẹ khiến cả hai giật mình. Bách vội vàng rụt tay lại, gãi đầu: "Thì... tại cô mà nghỉ diễn là thầy Hiệu trưởng đuổi học cả lũ. Tôi lo cho cái mạng của tôi thôi nhé!"

Minh Anh nhìn ly trà bốc khói nghi ngút, rồi nhìn sang Bách. Cô thấy vệt bùn đất sét vẫn còn dính trên kẽ móng tay cậu — minh chứng cho việc đêm qua cậu đã thức khuya để hoàn thành "bí mật" mà cô vừa khám phá ra. Cô khẽ mỉm cười, cầm bút viết thêm một dòng chữ nhỏ xuống dưới tờ giấy: "Cảm ơn anh, đồ gấu sứt tai."

Bách liếc thấy dòng chữ, mặt bỗng đỏ bừng lên. Cậu quay sang chỗ khác, vờ như đang kiểm tra dây đàn nhưng thực chất là để che đi nụ cười ngớ ngẩn của mình.

"Huy, Đan! Hai đứa nhìn cái gì? Tập không nhạc công đi! Tao sẽ đánh Guitar to hơn để lấp khoảng trống. Nhịp 4/4, bắt đầu!"

Buổi tập hôm đó diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ. Minh Anh ngồi yên lặng trên sofa, nhấp từng ngụm trà ấm của Bách. Tiếng trống của Đan bớt đi phần hung hãn, tiếng Keyboard của Huy bớt đi phần máy móc. Và đặc biệt là tiếng Guitar của Bách — nó không còn gào thét như một con thú dữ, mà trở nên trầm bổng, nâng đỡ và bao bọc lấy không gian tĩnh lặng nơi Minh Anh đang ngồi.

Cậu không nhìn cô, nhưng mỗi khi cô định mở miệng ho, tiếng Guitar lại bùng lên mạnh mẽ như để che chở, để cô không cảm thấy lạc lõng khi không thể hòa giọng.

Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi, nhưng bên trong phòng truyền thống, những nốt nhạc bắt đầu hòa quyện theo một cách mà chưa một giáo trình nhạc lý nào có thể giải thích được. Đó là âm hưởng của sự quan tâm thầm lặng, là nhịp đập của những trái tim đang dần xích lại gần nhau giữa những ngày giông bão của tuổi trẻ.

Tuy nhiên, niềm vui chẳng tày gang. Ngay khi buổi tập kết thúc, một tin nhắn gửi đến nhóm chung khiến tất cả sững sờ: Một đoạn video quay lén cảnh Gia Bách tỉ mẩn nặn tượng và Minh Anh cười đùa thân thiết trong hẻm nhỏ đã bị tung lên diễn đàn trường với dòng tiêu đề: "Đại ca giang hồ và Hot girl triệu view: Diễn kịch hay đang hẹn hò bí mật để phá hoại ban nhạc?"