Đoạn video "đại ca nặn tượng" bùng nổ trên diễn đàn trường như một quả bom xăng ném vào đống rơm khô. Trong khi Gia Bách đang bận đỏ mặt tía tai đòi đi "truy sát" kẻ quay lén, còn Minh Anh thì thút thít vì lo lắng cho hình tượng Hot girl triệu view, thì hai mảnh ghép còn lại của nhóm đang đối diện với một cuộc khủng hoảng... niềm tin trầm trọng.
"Bách, anh có biết là hành động thiếu kiểm soát của anh đã làm chệch quỹ đạo xác suất chiến thắng của chúng ta xuống còn 5.2% không?" Đức Huy vừa nói vừa đẩy gọng kính, ánh mắt lạnh lùng quét qua màn hình điện thoại.
"Mày thôi cái kiểu tính toán đó đi!" Linh Đan đập mạnh dùi trống xuống bàn gỗ, tiếng động chát chúa làm Minh Anh giật mình. "Bây giờ vấn đề không phải là nặn tượng hay nặn bánh trôi, mà là làm sao để dập cái scandal rẻ tiền này trước khi thầy Hiệu trưởng nhìn thấy!"
Linh Đan quay sang nhìn Huy, ánh mắt bỗng trở nên nheo lại đầy toan tính: "Này mọt sách, mày giỏi IT đúng không? Hack sập cái diễn đàn đó cho tao."
Huy thở dài, biểu cảm như đang nhìn một người tiền sử đòi dùng đá để tạo ra lửa: "Hack diễn đàn là vi phạm pháp luật và quy định của nhà trường. Hơn nữa, theo logic, việc xóa video chỉ càng làm tăng thêm sự tò mò của dư luận. Chúng ta cần một giải pháp... kỹ thuật hơn."
"Giải pháp gì? Nói nhanh không tao vụt dùi trống vào đầu bây giờ!"
Huy không thèm chớp mắt trước sự đe dọa của cô nàng 1m50. Cậu lôi từ trong cặp ra một xấp tài liệu dày cộm, tiêu đề ghi: “Phân tích hành vi đám đông và chiến lược tái định vị thương hiệu Ban nhạc Báo”.
"Nghệ thuật không phải là che giấu, mà là trình diễn," Huy nói giọng đều đều. "Chúng ta sẽ biến bức ảnh này từ 'scandal hẹn hò' thành 'chiến dịch quảng bá thủ công mỹ nghệ cho ban nhạc'. Đan, cô có biết may vá không?"
Linh Đan khựng lại, mặt đỏ bừng: "Hỏi thừa! Tao... tao giỏi đánh trống chứ không giỏi làm mấy việc bánh bèo đó."
"Vậy thì học đi. Vì tôi đã tính toán rồi, nếu chúng ta tung ra một bộ sản phẩm 'Thủ công mỹ nghệ từ Band Nhạc Báo' cùng lúc với video luyện tập, dư luận sẽ chuyển từ soi mói sang ngưỡng mộ sự đa tài của các thành viên. Đó gọi là đánh lạc hướng bằng giá trị thực."
Thế là, một cuộc "huấn luyện đặc biệt" diễn ra ngay trong phòng truyền thống. Cảnh tượng thật sự dở khóc dở cười: Học bá Huy đang cầm một cuốn sách hướng dẫn thêu thùa, cố gắng dùng thước kẻ để đo độ chính xác của từng mũi kim, trong khi Linh Đan cục súc đang vò đầu bứt tai với một tấm vải vụn.
"Mẹ kiếp! Cái kim này nhỏ quá, tao thà cầm dùi trống còn hơn!" Đan gào lên, đôi bàn tay bắt đầu run vì giận dữ.
"Bình tĩnh. Nhịp tim của cô đang tăng lên 120 nhịp/phút. Hãy coi việc thêu thùa giống như đánh một bản nhạc Blues, chậm rãi và có chiều sâu," Huy bình thản nói, tay vẫn thoăn thoắt bấm máy tính Casio để... tính toán khoảng cách tối ưu giữa các mũi thêu.
Linh Đan nhìn cái cách Huy tập trung, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm bỗng nhiên trở nên lạ lẫm. Cậu ta không mắng cô lùn, cũng không mắng cô dữ dằn, cậu ta chỉ đơn giản là kiên nhẫn sửa lại từng sợi chỉ rối cho cô.
"Này mọt sách," Đan bỗng hạ giọng, "sao mày lại giúp thằng Bách? Tao tưởng mày chỉ quan tâm đến điểm số thôi chứ?"
Huy dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua phía Gia Bách đang lóng ngóng giúp Minh Anh uống thuốc ở góc phòng. "Điểm số là một hằng số, nhưng ban nhạc này là một biến số thú vị. Theo lý thuyết hỗn loạn, đôi khi những mảnh ghép lỗi nhất lại tạo nên một hệ thống hoàn hảo nhất. Và... tôi không muốn biến số này bị xóa sổ bởi những kẻ như Nam 'Lãng Tử'."
Đan sững người. Cô không ngờ cái đầu toàn những con số khô khan kia lại có thể thốt ra những lời "có hồn" đến thế. Cô hắng giọng, cố xua đi cảm giác kỳ lạ trong lòng: "Hừ, nói chuyện nghe sến súa quá. Đưa tấm vải đây, tao thêu xong cái biểu tượng ban nhạc này thì mày phải cho tao mượn cái máy tính Casio của mày để tao thử gõ nhịp xem nó có bền không nhé!"
Huy không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi — một nụ cười hiếm hoi đến mức khiến Linh Đan suýt nữa đâm kim vào tay.
Hai ngày sau, khi ban nhạc The Perfect chuẩn bị mang đoạn video ra làm cái cớ để loại nhóm Báo trước mặt thầy Hiệu trưởng, thì một bất ngờ đã xảy ra. Toàn bộ diễn đàn trường tràn ngập những bức ảnh chụp các sản phẩm thủ công độc đáo: Tượng đất sét của Bách, móc khóa thêu tay của Đan, và những bản phối toán học của Huy.
Sự "báo thủ" đã biến thành sự "đa tài". Thầy Hiệu trưởng không những không giận mà còn gật gù khen ngợi sự sáng tạo của nhóm.
Tuy nhiên, trong lúc cả nhóm đang ăn mừng, Linh Đan vô tình thấy Huy lén cất một tấm băng gạc đặc biệt vào túi trống của cô. Trên đó có dán một tờ giấy ghi chú nhỏ: "Tần suất đánh trống của cô là 180 nhịp/phút, cổ tay sẽ bị quá tải nhiệt. Dùng loại này sẽ giảm ma sát xuống 30%."
Linh Đan nhìn theo bóng Huy đi về phía Keyboard, môi cô khẽ mấp máy: "Đồ mọt sách... biết quan tâm người khác từ bao giờ thế không biết."
Cơn bão scandal qua đi, nhưng những rung động ngầm giữa "Logic" và "Nghệ thuật" bắt đầu nảy mầm. Và đó cũng là lúc đối thủ thực sự của họ — ban nhạc The Perfect — quyết định dùng đến chiêu bài cuối cùng: Một lời thách thức trực tiếp ngay dưới cơn mưa tầm tã trước cổng trường.