MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBand Nhạc Toàn "Báo"Chương 14: Đối thủ xuất hiện: Ban nhạc "The Perfect"

Band Nhạc Toàn "Báo"

Chương 14: Đối thủ xuất hiện: Ban nhạc "The Perfect"

1,059 từ · ~6 phút đọc

Sau khi màn kịch "scandal nặn tượng" bị bẻ lái thành công rực rỡ, ban nhạc Báo bắt đầu có chút ảo tưởng về sức mạnh của mình. Minh Anh đã có thể nói lại được (dù giọng vẫn còn hơi giống vịt đực), Gia Bách thì đi lại nghênh ngang hơn với biệt danh mới "Đại ca nghệ thuật", còn Linh Đan và Huy thì... vẫn lườm nhau mỗi khi thêu thừa hay thiếu một mũi chỉ.

Nhưng hào quang của những kẻ nghiệp dư vốn dĩ rất mỏng manh. Nó bị xé toạc ngay vào giờ ra chơi sáng thứ Tư, khi một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cổng trường — điều cực kỳ hiếm thấy ở ngôi trường cấp 3 công lập này.

Bước xuống xe là bốn gương mặt khiến cả sân trường đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Họ mặc bộ đồng phục được may đo riêng, phẳng lì, trên ngực thêu dòng chữ cách điệu: The Perfect.

Dẫn đầu là Thiên Bảo, con trai của một nhà tài trợ lớn cho cuộc thi "Giai điệu học đường". Hắn ta sở hữu gương mặt đẹp không góc chết, mái tóc vuốt keo bóng lộn và cây Guitar hiệu Fender trị giá bằng cả năm năm học phí của Bách. Đi bên cạnh là Thùy Chi – một Vocal chuyên nghiệp được đào tạo tại nhạc viện từ năm 5 tuổi, cùng một tay trống và một tay Keyboard trông có vẻ như vừa bước ra từ một ban nhạc K-pop.

"Nào, xem chúng ta có ai đây?" Thiên Bảo dừng lại trước phòng truyền thống, nơi nhóm Báo đang vừa gặm bánh mì vừa chuẩn bị tập. Hắn lấy khăn tay che mũi, nhìn đống loa cũ kỹ của nhóm bằng ánh mắt ghê tởm. "Mùi dầu mỡ của bánh mì hòa quyện với mùi bụi bặm... đúng là không gian lý tưởng để tạo ra 'tiếng ồn'."

Gia Bách quẳng mẩu bánh mì xuống đất, đứng dậy, chiều cao của cậu nhỉnh hơn Bảo một chút nhưng vẻ phong trần của chiếc áo đồng phục bạc màu trông thật đối lập với sự bóng bẩy của đối phương. "Thiên Bảo? Tao nhớ là ban nhạc 'nhà giàu' tụi mày có phòng tập riêng dát vàng ở trung tâm thành phố mà? Lết xác đến cái lỗ nà này làm gì?"

Thiên Bảo không giận, hắn chỉ cười nhạt, tay mân mê phím đàn bằng đồi mồi: "Đến để xem đối thủ của mình là ai. Nhưng có vẻ tôi hơi thất vọng. Một đại ca thích nặn đất, một hot girl chỉ biết hát giọng giả thanh, một mọt sách dùng Casio làm nhạc và... một cô bé loắt choắt đánh trống."

"Mày nói ai loắt choắt?!" Linh Đan định vung dùi trống thì bị Huy chặn lại. Cậu mọt sách đẩy kính, nhìn thẳng vào Thiên Bảo: "Theo quan sát, cây Guitar của anh có 22 phím đàn, nhưng với kỹ thuật của anh, tôi đồ rằng anh chỉ dùng được tối đa 12 phím. 10 phím còn lại là lãng phí tài nguyên."

Nụ cười trên môi Thiên Bảo cứng lại. Thùy Chi, cô nàng Vocal của The Perfect, bước lên trước, nhìn Minh Anh từ đầu đến chân: "Nghe nói cậu mất giọng? Tiếc thật đấy. Nhưng dù cậu có khỏe mạnh, thì giọng hát karaoke của cậu cũng không bao giờ có thể chạm tới tần số của những người có kỹ thuật. Đừng cố quá, kẻo lại làm hỏng tai người nghe."

Minh Anh siết chặt vạt áo, môi cô run run nhưng không thốt ra được lời nào. Sự chênh lệch là quá rõ ràng. The Perfect mang theo một luồng khí thế của sự chuyên nghiệp tuyệt đối, của những kẻ được sinh ra trong nhung lụa và âm nhạc hàn lâm.

"Nghe này nhóm 'Báo'," Thiên Bảo tiến sát lại gần Bách, giọng thì thầm nhưng đầy sự khinh bỉ, "cuộc thi này không dành cho những kẻ dùng rác để làm âm nhạc. Thầy Hiệu trưởng có thể thương hại tụi mày, nhưng khán giả thì không. Nếu biết điều, hãy rút lui sớm để giữ chút mặt mũi cuối cùng."

Hắn búng tay một cái, cả nhóm The Perfect quay lưng bước đi, để lại một làn hương nước hoa đắt tiền đối lập hoàn toàn với mùi mồ hôi và bụi gỗ trong phòng truyền thống.

"Đứng lại!" Gia Bách gầm lên.

Thiên Bảo dừng bước, hơi nghiêng đầu.

"Mày nói đúng, tụi tao dùng rác làm âm nhạc," Bách chỉ tay vào đống loa cũ, mắt rực lửa, "nhưng rác của tụi tao có tiếng nói của tụi tao. Còn tụi mày... tụi mày chỉ là những con búp bê biết đánh nhạc theo lập trình thôi. Đợi đến buổi tổng duyệt đi, tao sẽ cho mày thấy 'rác' nổ tung vào mặt tụi mày như thế nào!"

Thiên Bảo chỉ nhếch mép cười khinh bỉ rồi bước thẳng ra xe.

Khi chiếc xe hơi biến mất, bầu không khí trong phòng truyền thống trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Minh Anh cúi gục mặt, Linh Đan đá mạnh vào chân ghế, còn Huy thì im lặng lạ thường, tay vẫn bấm máy tính nhưng tốc độ chậm hẳn đi.

"Chúng ta... thua chắc rồi đúng không?" Minh Anh thều thào bằng giọng nói vẫn còn chưa hồi phục hẳn.

Gia Bách không trả lời ngay. Cậu cầm cây Guitar điện sứt sẹo của mình lên, vuốt ve những vết xước trên thân đàn. Đôi bàn tay khéo léo vốn để nặn tượng của cậu bỗng siết chặt lấy cần đàn đến mức nổi gân xanh.

"Thua? Trong từ điển của tao không có từ đó," Bách quay lại, nhìn thẳng vào ba thành viên còn lại. "Đan, chiều nay đi mượn cho tao thêm hai cái thùng sơn lớn. Huy, tìm cách kết nối cái máy tính của mày với bộ khuếch đại cũ. Minh Anh... cô không cần phải hát như Thùy Chi. Cô chỉ cần hát như lúc cô sợ con chó ở đám cưới ấy. To nhất, thật nhất, và 'báo' nhất cho tao!"

Lời tuyên chiến đã được gửi đi. Sự khinh bỉ của The Perfect không làm họ sụp đổ, mà ngược lại, nó vừa đổ thêm dầu vào ngọn lửa nổi loạn của những mảnh ghép lạc quẻ.