Cơn mưa chiều nay không còn là những hạt bụi phùn lãng mạn, nó trút xuống sân trường Thanh Xuân như thể muốn gột rửa sạch bách cái vẻ hào nhoáng mà ban nhạc The Perfect vừa để lại.
Cả nhóm Báo đứng dưới hiên sảnh chính, nhìn ra màn nước trắng xóa. Gia Bách đang loay hoay bọc cây Guitar vào một lớp túi nilon dày, miệng lầm bầm chửi rủa thời tiết. Minh Anh thì lặng lẽ nhìn vào màn hình điện thoại, nơi những bình luận so sánh cô với Thùy Chi đang tăng lên theo cấp số nhân.
"Đừng có xem nữa," Bách giật lấy điện thoại của cô, nhét vào túi quần mình. "Cô nhìn vào mấy cái con số ảo đó thì giọng cô có hay lên được nốt nào không?"
"Nhưng họ nói đúng..." Minh Anh thào thào, đôi mắt đỏ hoe. "Em chỉ là một đứa hát karaoke."
"Sai rồi," Đức Huy bỗng lên tiếng, mắt vẫn dán vào biểu đồ tần số âm thanh trên máy tính Casio. "Dựa trên dữ liệu âm học, Thùy Chi có kỹ thuật 10/10 nhưng độ biến thiên cảm xúc chỉ đạt 2%. Cô hát phô, lấy hơi sai, nhưng độ rung của dây thanh quản khi cô sợ hãi hoặc xúc động có biên độ rất lớn. Đó là thứ mà máy móc hay đào tạo bài bản không mô phỏng được."
Linh Đan vỗ bành bạch vào vai Minh Anh: "Nghe mọt sách nói chưa? Mày là hàng độc bản, còn con nhỏ kia là hàng sản xuất hàng loạt. Bây giờ, việc của mày là lấy lại cái giọng 'hét' để chuẩn bị cho buổi tập điên rồ nhất đời mình."
Đúng lúc đó, chiếc xe hơi của Thiên Bảo lướt qua sân trường, tạt một cú nước cực mạnh về phía hiên sảnh. Kính xe hạ xuống, Thiên Bảo thò đầu ra, nở một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích.
"Mưa to thế này, hay là về nhà nặn tượng đi cho ấm, Bách ạ. Sân khấu tổng duyệt ngày mai không dành cho những kẻ bị ướt chuột lột đâu."
Chiếc xe lao đi, để lại một vệt nước bẩn bắn tung tóe lên đôi giày của Bách. Sự im lặng bao trùm lấy cả nhóm, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.
Gia Bách từ từ gỡ bao nilon khỏi cây đàn. Cậu bước thẳng ra giữa sân trường, ngay dưới màn mưa tầm tã.
"Bách! Anh điên à? Hỏng đàn bây giờ!" Minh Anh hốt hoảng hét lên.
Bách quay lại, nước mưa chảy ròng ròng trên mặt, làm chiếc áo sơ mi dán chặt vào lồng ngực vững chãi. Cậu cắm dây cáp vào chiếc loa di động cũ kỹ mà cậu vừa gia cố bằng băng keo chống nước đêm qua.
"The Perfect nói tụi mình không xứng đáng đứng trên sân khấu?" Bách gào lên trong tiếng mưa. "Vậy thì tụi mình sẽ biến cái sân trường này thành sân khấu. Ngay bây giờ!"
Cậu dẫm mạnh vào bàn đạp hiệu ứng (pedal). Một tiếng rít xé lòng vang lên, âm thanh Guitar điện méo mó nhưng đầy quyền lực xuyên thủng màn mưa. Bách bắt đầu quạt những hợp âm Power Chord dồn dập. Tiếng đàn không còn "mềm mại dỗ dành" như lúc nặn tượng, nó sắc lẹm, gắt gỏng như một lời tuyên chiến.
Linh Đan là người phản ứng đầu tiên. Cô lôi bộ trống điện tử mini ra sân, mặc kệ nước mưa làm ướt sũng mái tóc ngắn.
Bùm! Chát! Tùng Tùng Tùng!
Tiếng kick trống của Linh Đan nện thẳng vào lồng ngực những người đang đứng nấp mưa ở hành lang. Mỗi nhát dùi giáng xuống là một cú phản đòn vào sự khinh miệt của Thiên Bảo.
Đức Huy không nói một lời, cậu tháo chiếc Keyboard khỏi giá đỡ, ôm nó trước ngực như một cây Guitar điện và bước ra sân. Cậu không dùng những âm thanh piano mẫu mực, cậu chọn âm synth rè đặc, tạo nên một dải tần số hỗn loạn nhưng đầy logic để bao bọc lấy tiếng Guitar của Bách.
Chỉ còn Minh Anh. Cô đứng run rẩy dưới hiên. Nhìn ba người bạn đang điên cuồng chơi nhạc dưới cơn mưa như trút nước, nhìn những ngón tay của Bách bắt đầu rướm máu vì quạt đàn trên dây ướt, một luồng nhiệt bỗng bùng lên từ đáy lòng cô.
Minh Anh chạy vụt ra. Cô giật lấy chiếc micro, hít một hơi thật sâu — một hơi thở không phải để lấy giọng "quẩy" karaoke, mà là để tống hết mọi nỗi uất ức, mọi định kiến đang đè nặng lên vai mình.
Cô không hát bài hát dự thi. Cô gào lên theo giai điệu bản năng của Bách.
"Chúng tôi là những kẻ báo thủ! Nhưng chúng tôi có nhau!"
Giọng của Minh Anh vút lên, không còn trong trẻo giả tạo, nó khàn đặc, vụn vỡ nhưng đầy ám ảnh như tiếng hét của một con chim sơn ca bị nhốt trong lồng vừa tìm thấy tự do. Những học sinh đang trú mưa bắt đầu ùa ra hành lang, có người còn chạy hẳn ra sân để quay phim.
Tiếng nhạc của họ không hoàn hảo. Nó bị méo vì nước mưa, bị lệch nhịp vì gió mạnh, nhưng nó sống động đến mức khiến thầy Hiệu trưởng đang đứng trên tầng hai cũng phải dừng bút, lặng đi nhìn đám học trò "bất hảo" của mình đang rực cháy giữa màn mưa xám xịt.
Bách nhìn sang Minh Anh. Dưới làn nước, đôi mắt cô rực sáng hơn bao giờ hết. Cậu vô thức đánh Guitar to hơn một chút, mỗi nốt nhạc như một bước đệm để nâng đỡ giọng hát đang bay bổng của cô.
Cơn mưa vẫn không dứt, nhưng lời thách thức đã được gửi đi bằng âm nhạc. Họ không cần sự công nhận của Thiên Bảo. Họ chỉ cần biết rằng, khi cùng nhau đứng dưới mưa, họ là một ban nhạc thực thụ.