Sự lạnh lẽo của căn nhà cao cấp bị niêm phong không thể sánh bằng sự lạnh lẽo toát ra từ người đàn ông đứng giữa phòng khách. Mộ Viễn, chuyên gia pháp y cấp cao, cúi xuống chiếc xác trên sàn nhà, đeo găng tay và mặt nạ một cách tỉ mỉ. Toàn bộ căn phòng được chiếu sáng bằng đèn huỳnh quang đặc biệt, để lộ ra những hạt bụi lơ lửng trong không khí.
Nạn nhân là một nhà thiết kế nội thất nổi tiếng, chết do chấn thương đầu mạnh. Nhưng điều khiến vụ án trở nên bất thường là sự vắng mặt đáng kinh ngạc của bất kỳ bằng chứng vật chất nào. Không có dấu vân tay, không có máu văng, không có dấu chân rõ ràng. Hung thủ đã dọn dẹp hiện trường với sự chính xác gần như phẫu thuật.
"Nhiệt độ cơ thể tử thi: 28,5∘
C. Thời gian tử vong ước tính: từ 8 đến 10 giờ trước," Mộ Viễn nói, giọng anh ta khô khan và không chút cảm xúc, như đang đọc một báo cáo kỹ thuật. "Vết thương ở đầu được gây ra bởi vật tày không xác định. Không có dấu hiệu vật lộn trên cơ thể. Đây là một cuộc tấn công bất ngờ."
Đội điều tra hình sự đang làm việc trong im lặng. Cánh cửa mở ra, và một người đàn ông bước vào, mang theo sự sắc sảo và năng lượng đối lập hoàn toàn với bầu không khí tĩnh lặng của pháp y. Đó là Lục Phong, Thanh tra hình sự trẻ tuổi nhưng đã có tiếng về trực giác nhạy bén.
Lục Phong không vội đến gần tử thi. Anh ta lướt mắt qua căn phòng, quan sát cách các đồ vật được sắp xếp, bức tranh nghệ thuật treo lệch một chút, và một cuốn sách bị lật úp trên bàn.
"Hắn ta không chỉ dọn dẹp bằng chứng, Mộ Viễn. Hắn ta còn muốn chúng ta biết rằng hắn ta đã làm sạch," Lục Phong nhận định, ánh mắt anh ta tập trung vào cuốn sách. "Hung thủ muốn kiểm soát hiện trường. Hắn ta là một kẻ yêu cầu sự hoàn hảo, hoặc một kẻ muốn thách thức chúng ta."
Mộ Viễn quay lại, đôi mắt sắc lạnh như kính hiển vi quét qua Lục Phong. "Đây là khoa học hình sự, Thanh tra Lục. Chúng ta chỉ làm việc với những gì có thể đo lường được. 'Muốn' hay 'thách thức' không phải là bằng chứng. Tử thi không nói dối, nhưng phán đoán cảm tính thì có."
Lục Phong mỉm cười, một nụ cười khiến khuôn mặt anh ta bớt đi sự căng thẳng. "Tôi không dựa vào cảm tính, tôi dựa vào tâm lý học. Mộ chuyên gia, tôi có thể không tìm thấy dấu vân tay, nhưng tôi tìm thấy dấu vết vô hình của sự kiêu ngạo. Hung thủ đã phạm một lỗi nhỏ: cuốn sách này."
Anh ta chỉ vào cuốn sách. Đó là một tập thơ cổ điển. Nạn nhân được biết là một người không hề quan tâm đến thơ ca.
"Nạn nhân không đọc nó. Hung thủ đã đọc, và quên đặt lại đúng vị trí," Lục Phong kết luận.
"Phi Logic," Mộ Viễn đáp gọn lỏn, quay lại với chiếc túi đựng mẫu vật. "Cuốn sách không phải là bằng chứng sinh học."
Cuộc đối đầu đầu tiên kết thúc. Lục Phong mang theo cuốn sách. Mộ Viễn mang theo tử thi và sự kiên định vào những bằng chứng có thể cân đo đong đếm.