Sáng hôm sau, tại phòng giám định pháp y, mùi hóa chất và chất khử trùng bao trùm không khí. Mộ Viễn đang tiến hành khám nghiệm tử thi. Ánh sáng chiếu thẳng vào bàn mổ, làm nổi bật sự tập trung cao độ của anh ta. Anh ta làm việc với sự chính xác gần như siêu phàm.
"Không có độc tố. Không có dấu hiệu tự vệ. Vết thương chí mạng duy nhất ở đỉnh đầu. Kích thước vết thương gợi ý một vật tròn, rỗng, đường kính khoảng 5 centimet," Mộ Viễn đọc báo cáo vào máy ghi âm, giọng nói đơn điệu như một cỗ máy.
Lục Phong bước vào, mang theo kết quả điều tra về cuốn sách. "Nạn nhân không hề mua cuốn sách đó. Nó là một ấn bản hiếm, được xuất bản 10 năm trước và chỉ bán giới hạn tại một cửa hàng cũ kỹ."
Mộ Viễn thậm chí không ngước lên. "Điều đó có giúp chúng ta tìm thấy DNA của hung thủ không, Thanh tra Lục?"
"Nó giúp tôi hiểu về tâm trí hung thủ. Hắn ta có gu thẩm mỹ cao, có sự hoài niệm và là một người cẩn trọng đến cực đoan. Hắn ta đã để lại cuốn sách vì đó là một thứ phi vật chất," Lục Phong nói, tiến đến gần Mộ Viễn. "Anh chỉ tin vào dấu vết sinh học. Tôi tin vào dấu vết của linh hồn."
Mộ Viễn cuối cùng cũng tháo kính và quay lại. Đôi mắt anh ta lạnh lẽo, chứa đựng sự mệt mỏi mà Lục Phong chưa từng thấy.
"Tôi chỉ tin vào những gì tôi có thể chứng minh được, Thanh tra Lục. Tôi đã từng thấy sự thật bị bóp méo như thế nào khi người ta tin vào lời nói hay cảm xúc. Tử thi không biết nói dối," Mộ Viễn nhấn mạnh, giọng anh ta mang một sự kiên quyết sâu sắc, dường như ẩn chứa một câu chuyện quá khứ.
"Và tôi đã từng thấy bằng chứng khoa học bị xóa sạch như thế nào. Nếu anh không tin vào dấu vết vô hình, anh sẽ không bao giờ tìm ra hung thủ. Anh sẽ bị trói buộc bởi những bằng chứng đã bị xóa sạch này," Lục Phong thách thức.
Lục Phong đưa ra một tập mẫu vật mà đội của anh ta đã thu thập được từ phòng khách: những mẫu sợi vải cực nhỏ. "Đây là tất cả những gì chúng tôi có. Chúng không đủ lớn để làm xét nghiệm DNA. Mộ chuyên gia, tôi thách thức anh: Hãy tìm ra bằng chứng khi không có gì."
Mộ Viễn nhìn những mẫu sợi vải. Chúng gần như vô hình bằng mắt thường, nhưng đối với anh ta, chúng là những manh mối chưa được giải mã. Anh ta chấp nhận lời thách thức.
"Tôi sẽ tìm ra, Thanh tra Lục. Nhưng bằng khoa học, không phải bằng sự suy đoán đầy cảm tính của anh."