Mộ Viễn bắt đầu công việc. Trong phòng thí nghiệm của mình, anh ta đưa những mẫu sợi vải lên kính hiển vi điện tử. Anh ta làm việc suốt đêm, không nghỉ ngơi, chìm đắm trong thế giới của các tế bào và phân tử.
Trong khi đó, Lục Phong tiếp tục điều tra về cuốn sách. Anh ta tìm thấy cửa hàng cũ kỹ và nhận diện người mua: một người đàn ông trung niên, có ngoại hình bình thường, nhưng luôn đeo một chiếc mặt nạ khi giao tiếp với người bán. Điều này xác nhận sự cẩn trọng cực đoan của hung thủ.
Mãi đến gần sáng, Mộ Viễn mới gọi Lục Phong. Giọng anh ta vẫn đều đều, nhưng có một sự hài lòng ngầm.
"Anh đã đúng, Thanh tra Lục. Có bằng chứng," Mộ Viễn thông báo. "Những sợi vải đó không phải là vải. Đó là những sợi Polymer tổng hợp."
Lục Phong đến phòng thí nghiệm. Mộ Viễn chỉ vào một bức ảnh phóng đại trên màn hình. Đó là cấu trúc phân tử phức tạp của loại Polymer.
"Đây là một loại Polymer hiếm, thường được sử dụng trong các phòng thí nghiệm y học chuyên dụng. Nó có đặc tính chống khuẩn và chống tĩnh điện cao, rất đắt tiền," Mộ Viễn giải thích. "Điều quan trọng: nó không được bán rộng rãi. Nó được sản xuất theo yêu cầu của các tổ chức nghiên cứu."
"Vậy là hung thủ không chỉ là một người cẩn thận, mà còn là một nhà khoa học, hoặc có liên quan mật thiết đến giới y học," Lục Phong kết luận. Lời thách thức của anh ta đã được Mộ Viễn đáp lại bằng một bằng chứng khoa học không thể chối cãi.
"Tôi đã truy vết chuỗi cung ứng của Polymer này. Có năm phòng thí nghiệm và hai bệnh viện đã nhập khẩu số lượng lớn trong khu vực này. Nhưng chỉ một phòng thí nghiệm đã bị đóng cửa gần đây vì vi phạm đạo đức," Mộ Viễn nói.
"Phòng thí nghiệm nào?"
"Viện Nghiên cứu Sinh học X, bị đóng cửa mười năm trước," Mộ Viễn đáp. Mặc dù giọng anh ta vẫn bình tĩnh, Lục Phong nhận thấy một sự căng thẳng rất nhỏ trong vai anh ta.
Lục Phong nhìn Mộ Viễn, trực giác của anh ta mách bảo rằng cái tên "Viện Nghiên cứu Sinh học X" không chỉ là một địa điểm.
"Mộ chuyên gia, anh có ổn không?" Lục Phong hỏi.
"Dữ liệu là Logic. Tôi ổn. Chúng ta cần đột nhập vào Viện X," Mộ Viễn chuyển hướng.
Lục Phong tin vào sự thật. Nhưng anh ta cũng tin vào những dấu vết vô hình. Anh biết, Viện X chính là dấu vết vô hình của Mộ Viễn.