Manh mối về lông chim đã mở ra một con đường điều tra mới. Lục Phong và Mộ Viễn biết họ cần tìm hiểu sâu hơn về những bí mật đã bị chôn vùi tại Viện X mười năm trước, đặc biệt là những gì liên quan đến Dự án Gene Liệu pháp.
Họ tìm thấy một hồ sơ y tế cũ, được cất giữ bí mật. Hồ sơ này không phải về nạn nhân hay hung thủ, mà về một đứa trẻ.
Đứa trẻ, tên là Tiểu An, được đưa vào Viện X làm đối tượng thử nghiệm trong dự án. Do lỗi công thức mà Mộ Viễn đã phân tích, Tiểu An đã bị tổn thương nghiêm trọng về thể chất và tâm lý. Sau khi dự án bị đình chỉ, Tiểu An được đưa đi và không bao giờ xuất hiện trở lại.
"Đứa trẻ này. Đây là động cơ trả thù thực sự," Lục Phong nói, lòng anh ta dâng lên sự thương cảm. "Hung thủ đang trả thù cho Tiểu An, hoặc chính hung thủ là Tiểu An, người đã trưởng thành và trở lại để phơi bày tội ác."
"Vậy sự phức tạp và Logic của tội ác là do một nhà khoa học đã trưởng thành và bị tổn thương," Mộ Viễn kết luận. "Logic kết hợp với sự điên rồ của tổn thương."
Lục Phong quay sang Mộ Viễn. Anh ta biết rằng việc khám phá ra sự thật này có thể khiến Mộ Viễn phải đối diện với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình: Cảm xúc có thể phá hủy Logic, và sự thật có thể bị che giấu bởi những người anh tin tưởng.
Lục Phong nhẹ nhàng đặt tay lên má Mộ Viễn. "Mộ Viễn, tôi biết anh sợ hãi. Nhưng anh không đơn độc. Logic của anh là thanh kiếm. Trực giác của tôi là tấm khiên. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với kẻ đã hủy hoại cả đời anh và đứa trẻ này."
Lần đầu tiên, Mộ Viễn không thể nói gì ngoài sự im lặng. Anh ta nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ Lục Phong. Anh ta chấp nhận sự hỗn loạn của cảm xúc mà Lục Phong mang lại. Nó không làm anh yếu đi, mà ngược lại, nó mang lại cho anh sức mạnh để tiếp tục đào bới sự thật đau đớn.
Anh ta mở mắt, nhìn vào Lục Phong. "Tiếp tục. Chúng ta sẽ tìm ra nơi ở của Tiểu An. Dù bằng giá nào."