Việc khám phá ra hồ sơ của Tiểu An và mối liên hệ sâu sắc với vụ án oan của cha Mộ Viễn đã đẩy Mộ Viễn vào một trạng thái tâm lý cực kỳ dễ tổn thương. Anh ta trở nên lạnh lùng hơn, tập trung vào Logic đến mức gần như ám ảnh, như một cơ chế tự vệ chống lại sự thật đau đớn.
Trong phòng thí nghiệm, Mộ Viễn đang phân tích lại các mẫu vật cũ, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào cha anh đã bỏ sót. Lục Phong đến, mang theo một phần thức ăn nhẹ và sự kiên nhẫn vô hạn.
"Anh đã làm việc liên tục 36 giờ. Phân tích Logic cho thấy hiệu suất của anh đã giảm 15%. Anh cần nghỉ ngơi, Mộ Viễn," Lục Phong nói, đặt đồ ăn xuống bàn.
Mộ Viễn thậm chí không nhìn Lục Phong. "Tôi không cần. Tôi cần tìm ra bằng chứng. Tôi không thể mắc sai lầm như cha tôi đã mắc."
"Cha anh không mắc sai lầm. Ông ấy bị phản bội," Lục Phong khẳng định. "Và anh đang phản bội chính mình khi cố gắng trốn tránh cảm xúc. Mộ Viễn, tôi biết anh sợ rằng nếu anh buông bỏ Logic, anh sẽ bị nhấn chìm bởi sự dối trá."
Lục Phong nhẹ nhàng kéo Mộ Viễn ra khỏi chiếc ghế phân tích, buộc anh ta phải đối diện với mình.
"Hãy nhìn tôi. Anh chỉ tin vào Logic của chính mình. Nhưng tôi tin vào anh, vào sự chính trực của anh. Lòng tin của tôi là bằng chứng duy nhất anh cần để biết rằng tôi sẽ không bao giờ lừa dối anh," Lục Phong nói.
Sự chân thành của Lục Phong đã làm nứt vỡ lớp vỏ bảo vệ kiên cố của Mộ Viễn. Lần đầu tiên, Mộ Viễn không thể kiểm soát phản ứng của mình. Anh ta ôm chặt lấy Lục Phong, sự lạnh lẽo của cơ thể anh ta đối lập với sự ấm áp của Lục Phong.
"Tôi không thể... tôi không thể chịu đựng được sự dối trá nữa," Mộ Viễn thì thầm, giọng anh ta run rẩy.
"Sự thật không chỉ có trong dữ liệu, Mộ Viễn. Nó còn ở trong trái tim anh," Lục Phong xoa lưng anh ta, an ủi. "Hãy cho tôi thấy vết thương của anh. Chúng ta sẽ chữa lành nó cùng nhau."
Khoảnh khắc đó, Mộ Viễn đã chấp nhận sự hỗn loạn của cảm xúc và lòng tin. Lục Phong đã thành công trong việc kéo anh ra khỏi vực sâu của sự cô độc khoa học. Họ không chỉ là cộng sự, mà là chỗ dựa.