Hồ băng lấp lánh dưới ánh trăng, phản chiếu những vì sao như một tấm gương của định mệnh.
Bạch Tuyết Nhi đứng bên bờ hồ, Băng Phách Kiếm cắm xuống tuyết, ánh mắt sắc lạnh nhìn Băng Tuyết Thần Châu trong tay. Thánh vật tỏa ánh sáng xanh, như đang thì thầm về lời nguyền và cái giá phải trả. Hình ảnh Linh Nhi, với cái ôm ấm áp trong không gian huyền huyễn, khiến cô không thể phủ nhận tình cảm đang lớn dần trong tim.
Hỏa Linh Nhi đứng cạnh cô, roi lửa cuộn tròn, ánh mắt đỏ rực nhưng đầy mâu thuẫn. Cô biết nghi thức sắp tới có thể lấy đi mạng sống, nhưng cô không muốn Tuyết Nhi chịu đau. Ký ức về mối tình đầu tan vỡ khiến cô sợ, nhưng ánh mắt Tuyết Nhi lại là lý do cô tiếp tục chiến đấu.
“Ngươi có nghĩ chúng ta giống tổ tiên mình?” Tuyết Nhi hỏi, giọng trầm, tay siết chặt thánh vật.
Linh Nhi bước đến, hơi ấm từ cơ thể cô như xua tan cái lạnh. “Ta nghĩ chúng ta mạnh hơn họ, vì chúng ta có nhau,” cô đáp, ngón tay lướt qua tay Tuyết Nhi, mang theo cảm giác H+ khiến cả hai khựng lại.
Họ kiểm tra bí kíp, phát hiện rằng nghi thức cần được thực hiện trong hang động băng, nơi Băng Long mạnh nhất. Ý chí của họ sẽ được thử thách, và chỉ tình yêu chân thành mới có thể phá lời nguyền.
Đột nhiên, một luồng sát khí ập đến. Hắc Liên Nữ, cùng Vương Thanh Phong và Lãnh Hỏa Tôn Giả, xuất hiện, dẫn đội sát thủ. “Thánh vật sẽ thuộc về ta, và lời nguyền sẽ hoàn tất!” Hắc Liên Nữ gầm lên, tung ra tà thuật huyền huyễn.
Tuyết Nhi và Linh Nhi chiến đấu, kiếm pháp băng giá và roi lửa hòa quyện, nhưng kẻ thù quá mạnh. Vương Thanh Phong tấn công Tuyết Nhi, tiết lộ rằng ông đã biết về huyết mạch của cô từ lâu và muốn dùng máu cô để hồi sinh tà thần thông qua thánh vật.
Trong lúc nguy cấp, Linh Nhi lao đến, dùng roi lửa chặn một đòn chí mạng, máu cô nhỏ xuống hồ băng. Tuyết Nhi gầm lên, tung ra kiếm pháp mạnh nhất, hạ gục sát thủ, nhưng Hắc Liên Nữ và hai trưởng lão lại thoát thân.
Sau trận chiến, Tuyết Nhi ôm chặt Linh Nhi, kiểm tra vết thương mới trên cánh tay cô. Ngón tay cô lướt qua da thịt Linh Nhi, mang theo cảm giác H+ khiến cả hai im lặng. “Ngươi không được liều mạng nữa,” Tuyết Nhi thì thầm, ánh mắt đầy đau đớn.
Linh Nhi mỉm cười, ánh mắt yếu ớt. “Ta sẽ không chết, vì ngươi là hơi thở của ta.”
Dưới ánh trăng, họ nắm tay nhau, lòng rối bời. Hắc Liên Bang, với âm mưu huyền huyễn, như bóng ma bám theo, nhưng ánh mắt Linh Nhi đã trở thành ngọn lửa dẫn lối trái tim Tuyết Nhi.