Cơn bão tuyết gào thét trên đỉnh núi, như tiếng kêu gào của những linh hồn bị lời nguyền trói buộc.
Bạch Tuyết Nhi dẫn Hỏa Linh Nhi quay lại hang động băng, Băng Phách Kiếm trong tay tỏa ra luồng khí lạnh, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy quyết tâm. Đêm trăng rằm đã đến, thời điểm duy nhất để hoàn tất nghi thức phá lời nguyền. Nhưng sự phản bội của Vương Thanh Phong và Lãnh Hỏa Tôn Giả, cùng âm mưu hồi sinh tà thần của Hắc Liên Nữ, khiến cô biết rằng đây sẽ là trận chiến cuối cùng.
Linh Nhi đi sau, roi lửa rung nhẹ, ánh mắt đỏ rực nhưng mang một tia đau đớn. Cô sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tuyết Nhi, nhưng ý nghĩ mất cô khiến trái tim cô như bị xé toạc.
“Ngươi có sợ Băng Long sẽ nuốt chửng một trong hai?” Linh Nhi hỏi, giọng trầm, bước sát bên Tuyết Nhi.
Tuyết Nhi dừng lại, ánh mắt khóa chặt vào cô. “Ta sợ, nhưng ta sẽ không để ngươi ra đi một mình.”
Linh Nhi mỉm cười, tay chạm vào má Tuyết Nhi, ngón tay lướt qua, mang theo cảm giác H+ khiến cả hai khựng lại. “Ta cũng vậy,” cô thì thầm, hơi thở nóng rực hòa vào cơn bão.
Họ bước vào hang động, nơi bàn thờ băng phát sáng dữ dội. Họ đặt Băng Tuyết Thần Châu lên bàn thờ, máu từ tay họ nhỏ xuống, kích hoạt trận pháp. Băng Long hiện ra, thân phủ vảy băng, gầm lên như muốn nuốt chửng cả hai.
Đột nhiên, Hắc Liên Nữ, Vương Thanh Phong, và Lãnh Hỏa Tôn Giả xâm nhập, dẫn đội sát thủ. “Thánh vật sẽ hồi sinh tà thần!” Hắc Liên Nữ gầm lên, tung ra tà thuật huyền huyễn, khiến hang động rung chuyển.
Tuyết Nhi và Linh Nhi chiến đấu, kiếm pháp băng giá và roi lửa hòa quyện, nhưng Băng Long tấn công cả hai bên. Trong lúc nguy cấp, Linh Nhi đẩy Tuyết Nhi tránh một đòn, máu cô nhỏ xuống bàn thờ, khiến trận pháp sáng rực.
Tuyết Nhi gầm lên, ánh mắt đầy đau đớn. “Ngươi không được hy sinh!” cô hét, tung ra kiếm pháp mạnh nhất, phối hợp với Linh Nhi để hạ gục sát thủ.
Hắc Liên Nữ kích hoạt tà thuật cuối cùng, khiến Băng Long nổi điên. Nhưng Tuyết Nhi và Linh Nhi hòa quyện ý chí, máu của họ hoàn tất nghi thức. Băng Long gầm lên lần cuối, tan biến, và lời nguyền được phá.
Hắc Liên Nữ, Vương Thanh Phong, và Lãnh Hỏa Tôn Giả bị trận pháp nuốt chửng, biến mất trong ánh sáng. Tuyết Nhi và Linh Nhi ngã xuống, kiệt sức, nhưng nắm chặt tay nhau.
Dưới cơn bão, Linh Nhi ôm chặt Tuyết Nhi, ánh mắt chân thành. “Chúng ta đã làm được,” cô thì thầm, đôi môi gần sát môi Tuyết Nhi, mang theo cảm giác H+ khiến tim cả hai đập mạnh.
Tuyết Nhi siết chặt tay cô, nước mắt lăn dài. “Ngươi là ánh sáng của ta.”
Hang động băng, với những bí mật huyền huyễn, đã khép lại, nhưng tình yêu của họ, như ngọn lửa trong tuyết, sẽ mãi bất diệt.