MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Âm Trầm Nhưng Hắn Rất Tốt Mà!Chương 1: Hạt táo chua

Bạo Quân Âm Trầm Nhưng Hắn Rất Tốt Mà!

Chương 1: Hạt táo chua

1,942 từ · ~10 phút đọc

Mấy hôm trước, Tôn cô cô đã nhắc, tiết trời trở lạnh, năm nay hạt táo chua cũng đến kỳ, đến lúc đó mọi người sẽ bận rộn.

Chỉ là A Ninh không ngờ lại bận đến thế, bận đến mức đầu tắt mặt tối.

Sau khi vào cung, A Ninh được phân vào Ngự Dược Phòng, thuộc Thái Y Viện, chuyên quản việc dược liệu cung đình. Tất cả các loại cống dược dâng từ khắp nơi, hay sinh dược Thái Y Viện thu mua, đều phải đưa về Ngự Dược Phòng để chế luyện, dự trữ dùng.

Lần này đưa tới là một mẻ hạt táo chua – vị thuốc chuyên dùng cho Hoàng đế. Thái Y Viện từ trước tới nay chẳng dám sơ suất, đều đặc biệt phái người đến tận vách núi Thái Hành Sơn, canh chừng những cây cổ thụ, đợi hạt táo tự rụng xuống mới thu lại, rồi chọn lọc kỹ lưỡng nhất để dâng tiến.

Nếu là dược liệu khác thì còn đỡ, vốn đã được sàng lọc sơ bộ, y nữ như các nàng không phải tốn nhiều công sức. Nhưng riêng mấy vị thuốc Hoàng thượng thường dùng thì khác, phải giữ nguyên bản, để chính tay y nữ lựa chọn, chế biến.

Sáng sớm hôm nay, A Ninh cùng các tiểu y nữ vừa dùng xong bữa đã vội vàng tới Ngự Dược Khố. Nữ quan Tôn phụ trách dược liệu phát cho các nàng giấy tuyên mới tinh cùng găng sa đỏ, rồi tất cả bắt tay vào việc.

Những hạt táo này phải phân loại, đem phơi nắng. Mà phơi nắng phải chọn ngày trời quang nắng gắt, trong lúc phơi còn phải trở đều. Sau khi phơi xong, lại bóc bỏ vỏ thịt, rửa sạch hạt nhân… Công đoạn phiền phức, tinh tế, chẳng thể so với y quán thường.

A Ninh đang cắm cúi chọn lọc thì Thụy Hương ghé lại, hạ giọng nói:
“Ngày mai đến lượt ta trông nom phơi táo. Ngươi giúp ta thay một ngày được không?”

A Ninh bỏ hạt táo căng mẩy vào sọt tre bên cạnh, rồi mới ngẩng đầu, ngạc nhiên:
“Tại sao?”

Thụy Hương nhìn vào đôi mắt đen trong sáng của A Ninh, chỉ thấy ánh lên vẻ nghi hoặc ngây ngô, thầm nghĩ: Quả nhiên ngốc như lời đồn.

Trong cung có quy định: vào ngày mùng sáu mỗi tháng, nữ quan cung nữ được gặp người nhà ở cửa Đông. Nhưng nữ quan cung nữ trong cung đông đúc, ai nấy đều tranh đi, cửa Đông chật kín người.

Bởi vậy, mỗi phòng chỉ được phân vài suất hạn chế. Lần này đến lượt Ngự Dược Phòng thì chỉ có ba suất.

Theo thứ tự, suất đó vốn là của A Ninh, Thụy Hương không thể ra ngoài.

Nhưng hôm nay nàng vừa nhận được tin, người thân không tới, mà là Tín ca – người bạn thanh mai của nàng từ nhỏ đến. Nàng nhớ Tín ca, nhất định phải gặp một lần. Nếu lỡ mất cơ hội này, chưa chắc sau này còn có dịp.

Nàng tính toán xong, bèn nghĩ cách chiếm lấy suất của A Ninh.

Muốn chiếm, tất nhiên phải có lý do. Đúng lúc A Ninh sắp tới phiên trực, nếu nói khéo với Tôn cô cô, suất ấy tất sẽ nhường cho mình.

A Ninh vốn đầu óc chậm chạp, dễ bị dỗ dành. Thụy Hương tự nhủ, chỉ cần qua loa vài câu, chắc chắn gạt được.

Nàng giả vờ thở dài, làm vẻ khó xử:
“Đúng lúc ta tới kỳ nguyệt sự rồi…”

A Ninh lập tức hiểu ra:
“Vậy thì quả thật không tiện.”

Cung quy nhiều điều, Ngự Dược Phòng lại càng khắt khe. Y nữ trong kỳ nguyệt sự không được chạm thuốc, buộc phải tránh.

Nhưng nàng lại nghiêng đầu, vẻ mặt ngờ vực:
“Thụy Hương, chẳng phải kỳ nguyệt sự của ngươi mới vừa hết bảy, tám ngày trước thôi sao?”

Giọng nàng nhẹ nhàng, mềm mại như bánh nếp, ngọt ngào dễ nghe. Thế mà lời thốt ra lại chẳng chút nể nang.

Thụy Hương trong bụng rủa thầm: Lúc cần ngốc thì không ngốc, đến khi cần khôn lại rành rẽ thế này!

Nàng giả bộ thở dài, mặt mày khổ sở:
“Đúng vậy, mới bảy tám ngày đã lại đến. Chắc là nguyệt sự không đều, ta biết làm sao bây giờ?”

A Ninh chau mày, đầy cảm thông:
“Hèn gì ta thấy sắc diện ngươi ảm đạm, sống mũi hiện gân xanh, môi cũng tối sẫm… Thì ra là nguyệt sự không đều!”

Thụy Hương: “…”

Nàng lặng lẽ sờ mặt: Ta trông đến nỗi ấy sao?

A Ninh nghiêm túc gật đầu:
“Đúng vậy, khí sắc u tối, còn có đốm xám. Ngươi không thấy sao? Ngay chỗ này này.”

Nói rồi nàng còn chỉ vào má nàng ta.

Thụy Hương nghiến răng, suýt phát tác! Ta xấu đến vậy ư?!

Nhưng nghĩ đến kế hoạch, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn, khẩn khoản:
“A Ninh, giúp ta đi, nếu không ta bị phát hiện, đến tai Hồ công công, lỡ bị đánh thì còn sống nổi sao?”

Ngự Dược Phòng đặt dưới quyền một vị Đề đốc thái giám, bên dưới còn có nữ quan, y quan và thái giám quản sự. Hồ công công chính là Đề đốc thái giám, chưởng quản toàn bộ Ngự Dược Phòng.

Hắn vốn nghiêm khắc cay nghiệt, chẳng bao giờ nể tình. Nếu có bệnh tật, tự mình chịu còn đỡ, bằng không truyền đến tai hắn, hậu quả khó lường.

A Ninh nghiêng đầu, chậm rãi nghĩ ngợi.

Thụy Hương hít sâu, cố giữ kiên nhẫn.

A Ninh nói chuyện chậm chạp, làm gì cũng chậm chạp, ăn uống thì thong thả, mọi việc đều chậm nửa nhịp. Nói một câu với nàng, đủ để người khác nói xong trăm câu.

Thụy Hương bực muốn phát điên, nhưng lúc này chỉ có thể chịu đựng, mong nàng đồng ý thay ca.

Một lúc lâu sau, A Ninh mới chậm rãi nói:
“Ta không muốn.”

“Hả?!”

Thụy Hương kinh ngạc:
“Tại sao?”

Trong mắt nàng, A Ninh là người hiền lành dễ nắn, ai nói gì nghe nấy. Nàng vốn chắc mẩm lần này không sai, ai ngờ lại bị từ chối.

Thụy Hương hậm hực:
“Ngươi sao vậy? Chúng ta chung phòng, là tỷ muội, chẳng lẽ chút việc nhỏ này cũng không giúp?”

A Ninh đáp:
“Ngày mai phụ thân ta sẽ đến gặp, ta phải gặp cha, đưa đồ cho cha.”

Từ khi vào Ngự Dược Phòng làm y nữ, mỗi tháng nàng nhận sáu trăm đồng tiền lương, ngày thường cần kiệm dành dụm, nay đã tích được hơn ba ngàn. Nàng muốn trao tất cả cho phụ thân.

Thụy Hương nghe vậy, suýt dậm chân:
“Có gì đâu! Ngươi muốn đưa cha cái gì, ta giúp ngươi chuyển là được! Mai ta ra ngoài thay ngươi, chắc chắn sẽ giao tận tay. Được chưa?”

A Ninh vẫn ngần ngừ:
“Nhưng mà…”

Thụy Hương chắp tay cầu khẩn:
“A Ninh, xin ngươi, giúp ta lần này thôi. Nếu ta trực ban, bị phát hiện, có khi sẽ bị đánh, thậm chí đuổi khỏi cung. Ngươi nỡ lòng sao?”

A Ninh nghĩ đến cảnh Thụy Hương bị đánh, khẽ thở dài:
“Ta không nỡ.”

“Vậy thì đúng rồi! Ngươi nhất định phải giúp ta, nếu không chẳng phải ngươi thấy chết không cứu sao?”

A Ninh vẫn băn khoăn, nhưng lại nghĩ: nhà mình ở ngay trấn gần kinh thành, còn nhà Thụy Hương tận xa, đi lại mất nguyên ngày.

Nàng gật đầu:
“Được, ta thay ngươi. Nhưng ngươi phải nhớ giúp ta nhắn lời, đưa đồ cho cha ta.”

Thụy Hương lập tức mừng rỡ:
“Được, được, ngươi yên tâm!”

Đúng lúc ấy, Tôn cô cô bước vào Ngự Dược Khố, vừa thấy hai tiểu y nữ đang ríu rít liền sầm mặt:
“Thụy Hương, ngươi làm gì đó? Không sợ bị trị phạt à?”

Thụy Hương giật mình, vội đáp:
“Cô cô, ta đang phân loại dược liệu, chỉ là A Ninh không hiểu rõ hạt táo chua, ta đang giảng giải cho nàng.”

Nói rồi cúi đầu vội vàng thu dọn, trong lòng lại thấy ấm ức.

Nàng không hiểu, rõ ràng dung mạo không bằng A Ninh, nhưng so lanh lợi thì mình hơn hẳn, biết nhìn sắc mặt, biết ăn nói, giỏi xã giao. Vậy mà sao Tôn cô cô lúc nào cũng thiên vị A Ninh?

Ngay cả lần này, rõ ràng cả hai cùng nói chuyện, nhưng Tôn cô cô chỉ gọi mỗi mình ra trách phạt, chẳng phải quá bất công sao?

Bên cạnh, A Ninh nghe thế cũng khẽ nhướng mày, ngạc nhiên.

Thụy Hương… sao lại đổ hết trách nhiệm cho ta như vậy?

Mà Tôn cô cô nhìn hai tiểu y nữ, tự nhiên đã hiểu cả.

Từ lúc các nàng vào cung, đều là bà một tay mang dạy, tính nết tâm tư thế nào, bà còn lạ gì nữa.

Bà nhìn dáng vẻ A Ninh vừa ấm ức vừa mờ mịt, trong lòng không khỏi thở dài, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể nói gì thêm.

Chốn cung đình sóng sâu nước hiểm, ngày tháng còn dài, nếu bản thân không tự rèn luyện đôi phần tâm trí, thì dẫu người khác có khuyên răn bao nhiêu cũng vô ích.

Đến lúc hoàng hôn, mẻ hạt táo này rốt cuộc cũng đã được phân loại xong. Tôn cô cô dẫn dược đồng đến kiểm lại, các y nữ đều có thể trở về nơi ở.

A Ninh vốn cũng định rời đi, song thấy Tôn cô cô vẫn còn bận rộn, bèn tháo găng sa đỏ, cẩn thận gỡ tờ tuyên chỉ bảo hộ nơi cổ áo, rồi bước tới phụ giúp.

Tôn cô cô liếc mắt thấy A Ninh, liền gật đầu bảo nàng giúp chép lại danh mục dược liệu cùng chứng từ, sau đó lập thành sổ sách. Việc này trước kia A Ninh từng học qua với Tôn cô cô, nên liền nhận bút mà viết.

Đang lúc viết, Hồ công công chắp tay sau lưng bước vào, bên cạnh là một thanh niên mặc áo dài gấm xanh.

Tôn cô cô vội vàng đón chào:
“Mạnh đại phu, Hồ công công, sao giờ này lại tới?”

Hồ công công có vẻ ưu sầu:
“Thái Y Viện vẫn đang chờ mẻ hạt táo chua này, đã giục mấy lần rồi. Nô gia nào dám sơ suất, phải đến trông chừng thêm mới yên tâm.”

Rồi lại quay sang vị thanh niên kia:
“Mạnh đại nhân kiến thức uyên thâm, vẫn cần nhờ ngài soi xét, kẻo lỡ xảy ra sai sót.”

Mạnh đại phu khẽ gật đầu, bước tới, từ sọt thuốc đã phân loại nhặt lấy một hạt, đưa vào miệng chậm rãi nếm thử.

Hồ công công cũng bốc một hạt nhai kỹ. Dược liệu dâng dùng cho Hoàng thượng, trước khi nhập khố đều phải qua bước kiểm nghiệm lần cuối, ai dám lơ là? Một sơ sẩy thôi, chính là rơi đầu.

Khi ấy, Tôn cô cô đã kiểm kê gần xong, Hồ công công bèn rút ấn quan phòng của Ngự Dược Khố, chuẩn bị đóng dấu vào sổ sách, sau đó chuyển sang Lễ bộ lưu trữ.

A Ninh không dám chậm trễ, hai tay dâng bản danh mục vừa chép xong cho Hồ công công xem qua.

Ngay lúc đó, nàng thoáng ngửi thấy hương thuốc nhè nhẹ, rồi một giọng nói thanh thoát vang bên tai:
“Những thứ này đều do ngươi chép?”