Tiếng trống đại hỉ vang dội khắp các phố lớn ngõ nhỏ của kinh thành, làm rung động cả những tán lá ngô đồng chớm thu. Hôm nay, phủ Thượng thư và phủ Hàn Lâm kết thông gia, tạo nên một cảnh tượng mười dặm hồng trang chói mắt, khiến dân chúng nô nức đổ ra đường xem hội. Người ta kháo nhau rằng, đích thân Hoàng thượng đã hạ chỉ ban hôn cho đôi trẻ. Tân lang Tạ Du là vị quan thanh liêm, tài mạo song toàn, còn tân nương Thẩm Nhược Hi lại là đệ nhất mỹ nhân nổi danh với tài thêu thùa và lòng nhân hậu. Một đôi thanh mai trúc mã, mười hai năm tình thâm ý trọng, cuối cùng cũng chờ được ngày kết tóc se tơ.
Giữa dòng người đông đúc ấy, một bóng hình rách rưới, nhỏ bé đang liều mạng lách qua những kẽ hở để tiến về phía đoàn rước dâu. Thẩm Nhược Hi thở dốc, lồng ngực nàng đau buốt như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào. Đôi chân trần rớm máu vì chạy trên mặt đường sỏi đá, nhưng nàng không dám dừng lại. Trên cổ tay mảnh khảnh của nàng, một vòng xích sắt đen ngòm vẫn còn treo lẳng lặng, mỗi bước chạy lại phát ra tiếng va chạm lạnh lẽo, ghê người. Nàng đã dùng chính chiếc trâm cài tóc từng được Tạ Du tặng để đâm bị thương tên lính canh, đánh đổi bằng cả mạng sống để trốn khỏi mật thất u tối trong cung cấm kia.
Lục lang, chàng nhất định phải đợi ta. Nhược Hi thầm gọi trong lòng, nước mắt nhạt nhòa làm mờ đi tầm mắt. Nàng không hiểu vì sao mình bị bắt cóc, không hiểu vì sao kẻ quyền lực nhất thiên hạ lại giam cầm nàng, và càng không hiểu tại sao ngoài kia người ta lại đang tung hô đám cưới của chính nàng với người nàng yêu nhất.
Tiếng nhạc hỉ mỗi lúc một gần. Kiệu hoa dát vàng lộng lẫy hiện ra giữa làn khói pháo mịt mù. Tạ Du cưỡi trên lưng tuấn mã, vận hồng y thêu chỉ vàng, khuôn mặt anh tuấn thường ngày vốn lãnh đạm nay tràn đầy ý cười hạnh phúc. Nhìn thấy người thương, Nhược Hi như tìm thấy chút sức tàn cuối cùng. Nàng lao thẳng ra giữa đường, chặn đứng đầu ngựa, tiếng xích sắt va đập loảng xoảng xuống mặt đất.
Lục lang, Lục lang, chàng nhìn ta đi! Ta mới là Nhược Hi của chàng đây!
Tiếng kêu xé lòng của nàng khiến đoàn rước dâu khựng lại. Cả khu phố bỗng chốc im bặt. Tạ Du nhíu mày, nhìn nữ tử tóc tai rối bời, áo quần lấm lem bùn đất và máu đang quỳ sụp dưới chân ngựa của mình. Ánh mắt hắn lướt qua sợi xích trên tay nàng, trong lòng thoáng qua một tia kinh tởm và nghi hoặc. Ngay lúc đó, bức rèm kiệu hoa khẽ vén lên, một tân nương với diện mạo y hệt Nhược Hi lộ diện. Nàng ta che miệng thảng thốt, đôi mắt rưng rưng đầy vẻ sợ hãi và vô tội, khẽ cất giọng nghẹn ngào gọi tên phu quân.
Tạ Du nhìn tân nương trong kiệu, rồi lại nhìn kẻ "điên" dưới đất. Trong ký ức của hắn, Nhược Hi là tiểu thư khuê các đoan trang, chưa bao giờ nhếch nhác và hành xử mất kiểm soát như thế này. Huống hồ, hôn sự này là do Hoàng thượng ban cho, ai dám tráo đổi tân nương dưới mắt thiên tử?
Đồ điên ở đâu ra thế này? Ngươi dám mạo danh thê tử ta, làm loạn đại hỉ của phủ Thượng thư sao? Người đâu, lôi ả ra chỗ khác, đừng để uế khí ám vào kiệu hoa!
Tạ Du lạnh lùng ra lệnh, giọng nói của hắn như gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang rỉ máu của Nhược Hi. Nàng bàng hoàng ngẩng đầu, không tin vào tai mình. Những người lính gác bắt đầu tiến lên, thô bạo túm lấy vai nàng kéo đi. Nhược Hi gào thét, bàn tay nàng cố gắng vươn về phía vạt áo đỏ của hắn, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo.
Không, Lục lang! Chàng nhìn kỹ ta đi, ta có vết bớt ở sau gáy, ta biết bài thơ chàng viết đêm Trung thu năm ấy... Lục lang!
Tiếng kêu khóc của nàng bị nhấn chìm bởi tiếng kèn trống lại vang lên dồn dập. Tạ Du không quay đầu lại lấy một lần, đoàn rước dâu tiếp tục tiến bước về phía trước, dẫm đạp lên niềm hy vọng cuối cùng của nàng. Nhược Hi bị ném vào một con hẻm tối, nàng nằm đó, trân trối nhìn bóng lưng người mình yêu biến mất sau khúc quanh phố. Cơn đau từ thể xác không thấm tháp gì so với sự phản bội của định mệnh.
Giữa bóng chiều tà đang dần buông, một bóng đen cao lớn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của nàng. Tiếng hài thêu rồng dẫm trên lá khô nghe giòn tan mà tàn nhẫn. Một bàn tay thon dài, lạnh lẽo nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu cuồng dại của Tiêu Dực. Hắn cầm lấy đầu dây xích còn lại, khẽ cười, một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
Nàng xem, trẫm đã nói rồi, hắn sẽ không nhận ra nàng đâu. Trên đời này, chỉ có trẫm là biết rõ từng tấc da thịt, từng hơi thở của nàng nhất.
Tiêu Dực cúi xuống, dịu dàng lau đi giọt lệ trên khóe mắt nàng, nhưng động tác ấy lại mang theo sự áp chế ngạt thở. Nhược Hi run rẩy, cả thế giới của nàng sụp đổ hoàn toàn dưới chân vị đế vương này. Hắn không chỉ muốn giam cầm thân thể nàng, mà còn muốn tận diệt mọi con đường lui, khiến nàng chỉ có thể bám víu lấy hắn mà tồn tại.
Về thôi, Hi Nhi của trẫm. Trò chơi này, đến lúc kết thúc rồi.
Hắn bế thốc nàng lên, đưa nàng trở lại chiếc lồng son lộng lẫy mang tên Trường Ninh Cung, nơi mà từ nay về sau, tiếng xích sắt sẽ trở thành âm thanh duy nhất bầu bạn cùng nàng mỗi đêm trường.