Tiếng pháo nổ đanh gọn hòa cùng tiếng reo hò của đám đông tạo thành một bức tường âm thanh ngăn cách Thẩm Nhược Hi với thế giới mà nàng từng thuộc về. Nàng quỳ đó, giữa lòng đường đầy xác pháo đỏ tươi như máu, bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy vạt áo hồng bào của Tạ Du. Sợi xích sắt trên cổ tay nàng cọ xát xuống mặt đường đá tảng, tạo nên những âm thanh chói tai, lạc lõng giữa bản nhạc giao hưởng của ngày đại hỉ.
Lục lang, là em đây. Chàng nhìn kỹ đi, chúng ta đã cùng nhau thề nguyện dưới gốc ngô đồng, chàng nói đời này kiếp này chỉ cưới một mình Nhược Hi làm thê.
Giọng nàng khản đặc, hơi thở đứt quãng vì kiệt sức. Ánh mắt nàng thiết tha ngước nhìn người đàn ông đang ngồi cao cao tại thượng trên lưng ngựa. Thế nhưng, đáp lại nàng không phải là vòng tay ấm áp hay ánh mắt xót xa, mà là một cái nhìn đầy ghẻ lạnh và kinh tởm. Tạ Du cau mày, hắn lùi ngựa lại một bước như muốn tránh né một thứ uế tạp. Đối với hắn, nữ tử trước mặt này chẳng khác nào một kẻ điên trốn ra từ một hầm ngục tối tăm nào đó, với những lời nhảm nhí xúc phạm đến tôn nghiêm của vị hôn thê thanh khiết đang ngồi trong kiệu.
Người đâu, còn không mau lôi kẻ điên này đi? Để ả làm loạn thêm một khắc nào nữa, tất cả các ngươi liệu hồn với cái đầu trên vai!
Lời của Tạ Du vừa dứt, hai tên gia đinh lực lưỡng đã xông tới, thô bạo túm lấy bả vai mảnh dẻ của Nhược Hi. Nàng giãy giụa, tiếng chuông đồng nhỏ gắn trên sợi xích vang lên lanh lảnh như tiếng khóc than. Giữa lúc hỗn loạn ấy, bức rèm lụa đỏ của kiệu hoa khẽ lay động. Một bàn tay búp măng trắng nõn nà vén nhẹ rèm che, lộ ra nửa khuôn mặt kiều diễm đang trang điểm rực rỡ.
Nhược Hi chết lặng khi nhìn thấy khuôn mặt đó. Giống hệt. Từ đường nét chân mày đến nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, kẻ ngồi trong kiệu chính là một bản sao hoàn hảo của nàng. Nhưng khác với sự bàng hoàng của Nhược Hi, kẻ đóng thế kia khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười đắc thắng đầy ma mị. Ánh mắt ả nhìn nàng không có chút gì là sợ hãi, mà chỉ có sự giễu cợt của kẻ chiến thắng dành cho kẻ bại trận đã bị tước đoạt toàn bộ thân phận. ả khẽ tựa đầu vào thành kiệu, dáng vẻ yếu ớt nhu mì như một đóa hoa sen trắng cần được che chở, khiến Tạ Du càng thêm nôn nóng muốn bảo vệ.
Phu quân, thiếp sợ...
Tiếng gọi ngọt ngào ấy như một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua trái tim Nhược Hi. Tạ Du nghe vậy thì sắc mặt dịu lại ngay lập tức, hắn quay sang trấn an tân nương của mình bằng giọng điệu dịu dàng mà Nhược Hi vốn tưởng chỉ dành riêng cho nàng. Hắn không hề hay biết rằng, người mà hắn đang nâng niu chỉ là một quân cờ của vị hoàng đế thâm độc, còn người con gái thật lòng yêu hắn đang bị kéo lê trên đất như một con vật bị ruồng bỏ.
Đừng sợ, có ta ở đây rồi. Chỉ là một kẻ điên mất trí thôi, nàng đừng để ý.
Đoàn rước dâu lại tiếp tục chuyển động. Tiếng vó ngựa lọc cọc dẫm nát hy vọng cuối cùng của Nhược Hi. Nàng bị ném văng vào lề đường, cơ thể va chạm mạnh với những kiện hàng của tiểu thương, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa từ tận cùng tâm khảm. Nàng trân trối nhìn theo chiếc kiệu hoa dần đi xa, nhìn theo bóng lưng của Tạ Du – người thanh mai trúc mã từng hứa sẽ bảo vệ nàng cả đời, nay lại chính là kẻ hạ lệnh xua đuổi nàng vào cõi chết.
Trong đám đông hiếu kỳ đang xì xào bàn tán, không một ai nhận ra tiểu thư nhà họ Thẩm thật sự. Tất cả bọn họ đều tin rằng Thẩm Nhược Hi thật sự đang hạnh phúc ngồi trong kiệu hoa kia. Sự hiện diện của nàng lúc này trở thành một trò cười, một vết nhơ giữa ngày đại hỉ.
Khi bóng dáng đoàn rước dâu chỉ còn là một vệt hồng nhạt ở cuối phố, một bóng đen cao lớn từ trong góc tối bước ra. Tiếng bước chân của hắn chậm rãi nhưng nặng nề, mang theo áp lực của một bậc đế vương nắm quyền sinh tử. Tiêu Dực đứng trước mặt nàng, bóng của hắn che khuất cả ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà. Hắn nhìn nữ tử đang nằm co quắp dưới đất, trong đôi mắt sâu thẳm ấy không có lấy một chút thương xót, chỉ có một sự thỏa mãn đến cuồng dại.
Hắn cúi người, bàn tay thon dài lướt qua sợi xích lạnh lẽo trên cổ tay nàng, rồi siết chặt lấy.
Thấy rõ chưa? Ngoài trẫm ra, cả thế giới này đều đã bỏ rơi nàng rồi. Thẩm Nhược Hi, bây giờ nàng đã cam tâm trở về cái lồng của mình chưa?
Nàng run rẩy nhìn hắn, đôi môi trắng bệch không thốt nên lời. Tiêu Dực không đợi nàng trả lời, hắn thản nhiên bế thốc nàng lên, mặc cho những vết máu từ chân nàng thấm đỏ cả long bào vàng rực. Hắn mang nàng đi, mang theo cả linh hồn đã vỡ nát của nàng quay trở lại nơi vực thẳm mang tên sủng ái.