MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 3

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 3

910 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời kinh thành vốn đang rực rỡ nắng vàng bỗng chốc sụp tối, những tầng mây đen kịt từ phương Bắc tràn về, nuốt chửng chút ánh sáng cuối ngày. Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, gột rửa đi những xác pháo đỏ tươi trên mặt đất, nhưng lại chẳng thể làm dịu đi sự thê lương trong lòng Thẩm Nhược Hi. Nàng nằm đó, mặc cho nước mưa xối xả vào mặt, thấm đẫm vào lớp áo rách rưới. Tiếng kèn hỉ của đoàn rước dâu phía xa xa bị tiếng sấm át đi, mờ nhạt rồi mất hút, giống như mười hai năm tình nghĩa của nàng và Tạ Du, cứ thế tan vào hư không.

Giữa màn mưa trắng xóa, một bóng người cao lớn ung dung bước tới. Tiêu Dực không để ai che ô, hắn cứ thế bước đi trong mưa, long bào màu vàng rực rỡ bị nước thấm thẫm lại, trở nên tối màu và nặng nề. Tiếng xích sắt vàng ròng mà hắn đang cầm trong tay kéo lê trên mặt đường đá, phát ra những tiếng ken két khô khốc, sắc lạnh, át cả tiếng mưa rơi. Mỗi bước chân của hắn tiến lại gần là một lần sợi xích ấy thu ngắn lại, như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ họng Nhược Hi.

Hắn dừng lại trước mặt nàng, đôi ủng thêu rồng cao quý dừng ngay sát bàn tay đang rướm máu của nàng. Tiêu Dực cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước lạnh, chứa đựng một sự hưng phấn tột cùng khi thấy con mồi của mình đã hoàn toàn gãy cánh. Hắn quỳ một chân xuống bùn lầy, mặc cho thân phận cửu ngũ chí tôn bị vấy bẩn, bàn tay to lớn vươn ra, thô bạo túm lấy tóc nàng, buộc nàng phải ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn hắn.

Chạy đi đâu? Nàng xem, chẳng phải cuối cùng nàng vẫn nằm dưới chân trẫm đó sao?

Nhược Hi run rẩy, đôi môi tím tái vì lạnh không thốt nên lời. Nàng cố gắng đẩy bàn tay hắn ra nhưng sức lực đã cạn kiệt. Tiêu Dực khẽ cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa tàn độc. Hắn buông tóc nàng ra, thay vào đó là vuốt ve gò má nhợt nhạt, đầu ngón tay hắn lướt qua vết sẹo nhỏ nơi cổ tay nàng – dấu vết của sự phản kháng vô vọng trước đó. Hắn móc từ trong tay áo ra một sợi xích vàng nhỏ nhắn hơn, tinh xảo hơn, rồi thản nhiên khóa chặt vào tay kia của nàng. Hai cổ tay nàng giờ đây bị nối liền bởi một đoạn xích vàng lấp lánh, một xiềng xích vương giả mang danh nghĩa sủng ái.

Tiêu Dực đứng dậy, dứt khoát bế ngang thân hình mảnh mai của nàng lên. Nhược Hi theo bản năng bấu chặt lấy vai hắn, hơi ấm từ cơ thể hắn truyền qua lớp vải ướt át khiến nàng rùng mình. Hắn bước lên cỗ kiệu rồng tráng lệ đang chờ sẵn ở đầu hẻm. Khi tấm rèm dày nặng buông xuống, thế giới bên ngoài với tiếng pháo, tiếng cười và hình bóng của Tạ Du hoàn toàn bị ngăn cách. Trong không gian chật hẹp của kiệu, chỉ còn lại mùi hương long diên hương nồng đậm trộn lẫn với mùi máu và hơi nước lành lạnh.

Cỗ kiệu chuyển động, đưa nàng rời xa phố thị nhộn nhịp, tiến thẳng về phía Tử Cấm Thành – nơi có chiếc lồng son mang tên Trường Ninh Cung đang chờ đón. Suốt dọc đường đi, Tiêu Dực không nói một lời nào, hắn chỉ im lặng ôm nàng vào lòng, bàn tay không ngừng mơn trớn những lọn tóc ướt của nàng. Sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa, nó giống như sự yên bình trước một cơn bão lớn.

Khi kiệu dừng lại trước cửa điện, Tiêu Dực lại bế nàng xuống. Hắn đi qua những dãy hành lang dài hun hút, nơi những thái giám và cung nữ quỳ rạp hai bên, không một ai dám ngẩng đầu nhìn vị Thần phi "bí mật" mà hoàng đế đang ôm trên tay. Cánh cửa gỗ nặng nề của Trường Ninh Cung mở ra rồi đóng sập lại, vang lên một tiếng "rầm" khô khốc. Bên trong điện, nến đỏ đã được thắp sáng trưng, nhưng không khí lại u ám đến rợn người.

Hắn đặt nàng xuống chiếc giường rộng lớn thêu rồng phượng, rồi dùng bàn tay lạnh ngắt nâng cằm nàng lên, ép nàng đối diện với sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt mình.

Đừng khóc nữa. Từ nay về sau, mắt nàng chỉ được phép chứa đựng hình bóng của trẫm. Kẻ nào tên Tạ Du, kẻ nào tên Nhược Hi của phủ Thẩm thị... tất cả đều đã chết vào ngày hôm nay rồi. Nàng bây giờ, chỉ là Thần phi của Tiêu Dực trẫm mà thôi.

Nhược Hi nhắm nghiền mắt, nước mắt trào ra qua kẽ mi. Nàng biết, cánh cửa dẫn về quá khứ đã vĩnh viễn khép lại. Trong bóng tối của "thâm cung u tối" này, nàng chỉ còn là một món đồ chơi nằm trong lòng bàn tay của vị đế vương tâm cơ này, vĩnh viễn không có ngày thoát khỏ