MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 4

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 4

843 từ · ~5 phút đọc

Ánh nến trong tẩm điện chao đảo trước cơn gió lùa qua khe cửa, hắt những bóng đen dài ngoằng lên bức tường đá lạnh lẽo. Thẩm Nhược Hi ngồi bất động trên giường, bộ y phục rách nát đã được thay bằng một chiếc áo choàng bằng lụa mỏng manh, nhưng hơi lạnh từ tận xương tủy vẫn khiến nàng không ngừng run rẩy. Tiêu Dực ngồi ngay đối diện, thong thả rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt sắc sảo nhưng đầy âm khí của hắn.

Nàng vẫn đang thắc mắc tại sao Tạ Du không nhận ra nàng đúng không?

Tiêu Dực phá vỡ sự im lặng bằng một tông giọng trầm thấp, thản nhiên như đang kể một câu chuyện phiếm. Nhược Hi ngẩng đầu, đôi mắt sưng mọng vì khóc nhìn hắn trân trối. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, rồi lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy cũ nát, đẩy về phía nàng. Đó là một bản hồ sơ của hình bộ, bên trên có vẽ chân dung một nữ tử và dòng chữ đỏ chói: "Tử tù: Lưu Yến, tội danh: Sát nhân, hành hình: Mùa thu năm nay".

Nhược Hi nhìn vào bức vẽ, đồng tử nàng co rút lại. Nữ tử trong hình có khung xương mặt và những đường nét cơ bản giống nàng đến bảy, tám phần. Tiêu Dực nhìn thấy vẻ kinh hoàng của nàng, hắn khẽ cười, giọng nói vang lên đầy vẻ tự mãn của một kẻ điều khiển con rối.

Trẫm đã tìm được nàng ta trong ngục tối của tỉnh phía Nam. Một kẻ sắp chết nhưng lại có một khuôn mặt đáng giá. Trẫm cho nàng ta cuộc sống vinh hoa, cho nàng ta danh phận Thẩm tiểu thư, đổi lại, nàng ta phải học từng cử chỉ, giọng nói của nàng. Một kẻ đang ở bờ vực cái chết, chỉ cần được sống, nàng ta sẽ đóng vai Thẩm Nhược Hi giỏi hơn cả chính nàng.

Bàn tay Nhược Hi run lên bần bật, nàng vơ lấy tờ giấy, xé nát nó như muốn xé nát sự thật tàn độc này.

Ngài... ngài là đồ quỷ dữ! Ngài không sợ trời phạt sao? Cha mẹ ta, anh trai ta, họ làm sao có thể không nhận ra con gái mình?

Tiêu Dực nghe vậy thì cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian u tối khiến người ta sởn gai ốc. Hắn đứng dậy, tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào sự thật mà hắn đã sắp đặt.

Phủ Thẩm thị? Nhược Hi, nàng quá ngây thơ rồi. Trẫm đã ban cho cha nàng tước vị, ban cho anh trai nàng chức quan ở biên thùy xa xôi. Một "Thẩm Nhược Hi" ngoan ngoãn, biết nghe lời, mang lại vinh hiển cho gia tộc, và một kẻ điên loạn chạy ngoài đường với xiềng xích trên tay... nàng nghĩ họ sẽ chọn ai? Ngay cả khi họ nghi ngờ, thì dưới uy quyền của Thiên tử, họ cũng phải tin kẻ trong kiệu hoa kia mới là thật.

Nàng lắc đầu lia lịa, nước mắt lại trào ra. Hóa ra, hắn không chỉ bắt giam nàng, mà còn xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của nàng trên cõi đời này. Trong mắt mọi người, Thẩm Nhược Hi thật đã được gả cho Tạ Du, đang sống những ngày tháng ân ái. Còn nàng, kẻ đang đứng đây, chẳng là ai cả. Nàng không có gia đình, không có người yêu, không có quá khứ. Nàng chỉ là một bóng ma bị nhốt trong lồng vàng của hắn.

Tất cả hồ sơ, gia phả, ngay cả vết bớt sau gáy mà nàng tự hào... Trẫm đã cho người xóa sạch dấu vết của nàng trong phủ Thẩm thị. Bây giờ, nếu nàng có chết ở đây, cũng không ai biết nàng từng tồn tại.

Tiêu Dực ghé sát tai nàng, thì thầm những lời cay độc như nọc độc của rắn rừng. Hắn hài lòng khi thấy ánh sáng trong đôi mắt nàng dần tắt ngấm, chỉ còn lại một màu xám xịt của sự tuyệt vọng cùng cực. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng từng bước, dùng quyền lực tuyệt đối để bẻ gãy mọi sợi dây liên kết của nàng với thế giới bên ngoài, ép nàng phải hiểu rằng: trên thế gian này, hắn là chỗ dựa duy nhất, là chủ nhân duy nhất của nàng.

Nhược Hi ngã quỵ xuống sàn điện, tiếng xích vàng va chạm vào nhau nghe thật chát chúa. Nàng nhận ra mình đã bị hắn đẩy vào một vực thẳm không đáy, nơi mà ngay cả cái tên của mình cũng trở thành một điều xa xỉ. Tiêu Dực nhìn nàng tan vỡ dưới chân mình, hắn cúi xuống, ôm lấy bả vai đang run rẩy của nàng, vẻ mặt lại trở nên dịu dàng kỳ lạ.

Ngoan, ở lại đây với trẫm. Trẫm sẽ cho nàng tất cả, trừ tự do.