MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 5

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 5

883 từ · ~5 phút đọc

Trường Ninh Cung được đặt tên theo ý nghĩa của sự bình an trường cửu, nhưng đối với Thẩm Nhược Hi, nơi này lại là một nấm mồ lộng lẫy dành cho người sống. Mỗi buổi sáng, nàng thức dậy giữa những lớp lụa là quý giá nhất vùng Giang Nam, xung quanh là hàng chục cung nữ quỳ rạp chờ hầu hạ, nhưng không một ai dám nhìn thẳng vào mắt nàng, cũng không một ai dám mở miệng nói với nàng lấy nửa lời. Tất cả họ đều giống như những bức tượng gỗ vô hồn, di chuyển lặng lẽ dưới sự giám sát nghiêm ngặt của những ám vệ ẩn mình trong bóng tối.

Chiếc lồng vàng này không có song sắt, nhưng lại được bao vây bởi một quyền lực tuyệt đối. Nhược Hi không được phép bước ra khỏi cửa điện quá mười bước. Mỗi khi nàng chạm tay vào cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, những binh lính mặc giáp đen sẽ đồng loạt quỳ xuống, thanh âm va chạm của kim loại vang lên khô khốc thay cho một lời cảnh cáo thầm lặng. Ở nơi này, nàng có tất cả những gì một nữ nhân hằng mơ ước: trang sức từ ngọc thạch quý hiếm, những món cao lương mỹ vị chỉ dành cho bậc đế vương, nhưng nàng lại không có lấy một chút ánh sáng mặt trời tự do.

Sự chiếm hữu của Tiêu Dực không chỉ dừng lại ở việc giam cầm thể xác. Hắn điên cuồng đến mức muốn kiểm soát cả từng hơi thở, từng ý nghĩ của nàng. Mỗi tối, khi tiếng chuông từ tháp canh vang lên báo hiệu giờ hợi, bóng dáng cao lớn của hắn lại xuất hiện tại cửa cung. Tiêu Dực không cho phép bất kỳ cung nữ nào chạm vào người Nhược Hi sau khi hắn trở về. Đích thân vị hoàng đế cao quý ấy sẽ cầm lược chải mái tóc dài của nàng, đích thân hắn sẽ lau đi những vệt nước còn sót lại trên cánh tay nàng sau khi tắm gội.

Trong một lần Nhược Hi phản kháng, nàng đã dùng chiếc lược ngọc đâm vào mu bàn tay hắn, máu đỏ chảy xuống tấm thảm lông cừu trắng muốt. Thế nhưng, Tiêu Dực không hề tức giận, hắn chỉ nhìn vết thương đang chảy máu rồi bật cười đầy thỏa mãn. Hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng vào lòng, dùng chiếc khăn tay thêu hình uyên ương của nàng để băng bó vết thương cho mình, giọng nói chứa đầy sự si mê vặn vẹo.

Hi Nhi, nàng càng chống đối, trẫm lại càng cảm thấy nàng đang sống. Trẫm thích nhìn nàng hận trẫm, vì chỉ khi hận, trong mắt nàng mới chỉ có một mình trẫm mà thôi.

Sự điên phê của Tiêu Dực còn thể hiện ở việc hắn thay đổi toàn bộ kiến trúc của Trường Ninh Cung theo sở thích của hắn về nàng. Hắn cho người dỡ bỏ những bức bình phong cũ, thay vào đó là những tấm gương đồng lớn đặt khắp nơi. Hắn muốn dù đứng ở bất kỳ góc nào trong căn phòng, hắn cũng có thể nhìn thấy bóng dáng của nàng. Ngay cả sợi xích vàng trên cổ tay nàng cũng được hắn ra lệnh cho thợ kim hoàn chế tác lại thành một chiếc vòng tay tinh xảo, nối với một sợi dây vàng mảnh như sợi tóc nhưng cực kỳ chắc chắn, đầu kia của sợi dây luôn được hắn nắm trong tay mỗi khi hai người cùng nằm trên giường.

Đêm nọ, Nhược Hi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng thanh khiết đang chiếu rọi xuống những mái ngói cong vút của Tử Cấm Thành. Nàng bỗng nhớ về những đêm Trung thu cùng Tạ Du thả đèn hoa đăng trên dòng sông nhỏ, lòng đau như cắt. Ngay lập tức, một bàn tay lạnh lẽo phủ lên mắt nàng, che khuất ánh trăng duy nhất ấy. Tiêu Dực đã đứng sau lưng nàng từ lúc nào, hơi thở nồng mùi rượu của hắn phả vào cổ nàng.

Nàng lại đang nghĩ đến hắn sao? Nhược Hi, trẫm đã nói rồi, đừng để trẫm nhìn thấy nàng thương tiếc quá khứ. Nếu nàng còn nhìn về hướng phủ Thượng thư một lần nữa, trẫm sẽ cho người đốt trụi nơi đó, để nàng vĩnh viễn không còn nơi nào để ngoảnh lại.

Câu nói lạnh lùng của hắn khiến Nhược Hi rùng mình. Nàng nhận ra rằng, trong chiếc lồng vàng này, ngay cả việc mơ mộng cũng là một tội lỗi. Tiêu Dực muốn nàng phải biến thành một phần cơ thể của hắn, không có ý chí, không có tình cảm với bất kỳ ai khác. Hắn dùng sự sủng ái tột cùng để bao bọc nàng, nhưng thực chất là dùng một loại chất độc êm ái để bóp nghẹt linh hồn nàng mỗi ngày.

Nhược Hi ngồi sụp xuống, tiếng vòng vàng va vào nhau lanh lảnh. Nàng hiểu rằng, cuộc chiến giữa nàng và vị vua trẻ này chỉ mới bắt đầu, và trong ván cờ này, hắn nắm giữ mọi quân bài, còn nàng chỉ có một trái tim đã nát tan.