Không khí trong Trường Ninh Cung đông đặc như vũng nước đọng. Thẩm Nhược Hi nằm trên chiếc giường chạm trổ cầu kỳ, gương mặt vốn dĩ thanh tú giờ đây nhợt nhạt như tờ giấy trắng, đôi môi khô khốc nứt nẻ vì nhiều ngày không một giọt nước, một hạt cơm. Nàng chọn cách cực đoan nhất để phản kháng: dùng chính mạng sống của mình làm vũ khí. Nàng muốn dùng cái chết để thoát khỏi sợi xích vàng này, để linh hồn được bay về phía những con phố cũ nơi nàng từng thuộc về.
Cửa tẩm điện bị đẩy mạnh ra, tiếng bước chân nặng nề của Tiêu Dực khiến những cung nữ đang quỳ bên ngoài run rẩy như lá rụng trước gió. Hắn bước đến bên giường, nhìn bát canh yến còn nguyên vẹn trên bàn, rồi nhìn đến thân hình gầy mòn của Nhược Hi. Ánh mắt hắn vốn đã u tối nay lại càng thêm bão tố. Hắn ngồi xuống, thô bạo nắm lấy vai nàng, ép nàng phải đối mặt với mình.
Nhược Hi, nàng muốn dùng cái chết để trừng phạt trẫm? Nàng nghĩ chết rồi là hết sao?
Nhược Hi mệt mỏi mở mắt, ánh nhìn đờ đẫn không chút tiêu cự. Nàng thều thào, giọng nói mỏng manh như gió thoảng: "Cứ để ta chết đi... Ngài thắng rồi, nhưng ngài sẽ không bao giờ có được... một cái xác không hồn."
Tiêu Dực bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo vang dội khắp căn phòng. Hắn buông vai nàng ra, thong thả lấy từ trong ngực áo ra một xấp công văn, ném thẳng xuống mặt đệm lụa.
Tốt lắm, nàng cứ chết đi. Nhưng trẫm muốn nàng biết, trước khi nàng tắt thở, trẫm sẽ cho nàng chứng kiến một màn kịch hay. Đây là mật chỉ gửi tới biên thùy, phụ thân và huynh trưởng nàng sẽ bị khép vào tội thông đồng với địch, tru di tam tộc. Còn Tạ Du, trẫm đã chuẩn bị cho hắn một chén rượu độc. Nghe nói hôm nay hắn vừa mới đón thê tử (giả) về phủ, nếu hắn chết vào lúc này, có lẽ hai người họ sẽ được chôn cùng một huyệt, vĩnh viễn là một đôi phu thê ân ái.
Nhược Hi nghe như có tiếng sấm nổ ngang tai. Nàng dùng hết chút sức tàn cuối cùng để ngồi bật dậy, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy cánh tay Tiêu Dực.
Ngài không thể... họ vô tội! Ngài là bậc quân vương, sao có thể bỉ ổi đến mức này?
Tiêu Dực nắm lấy cằm nàng, ép nàng nhìn sâu vào đôi mắt đầy s/át khí của hắn. Hắn không hề che giấu sự điên cuồng của mình.
Trẫm đã nói rồi, trên thế gian này, trẫm không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ nàng không thuộc về trẫm. Nếu nàng dám rời bỏ trẫm bằng cách này, trẫm sẽ khiến cho tất cả những kẻ nàng yêu thương phải xuống hoàng tuyền để mở đường cho nàng. Nhược Hi, mạng của hàng trăm người phủ Thẩm thị và phủ Thượng thư đều nằm trong tay nàng. Nàng chết một giây, trẫm ch/et một mạng. Nàng dám thử không?
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má gầy guộc của Nhược Hi. Nàng hận mình yếu đuối, hận mình không thể bảo vệ ai, lại càng hận sự tàn độc của người đàn ông trước mặt. Hắn biết rõ điểm yếu của nàng, biết rõ nàng thà để bản thân chịu khổ chứ không nỡ nhìn người thân gặp nạn. Sự phản kháng bằng cái chết của nàng nay đã trở thành một trò cười trước quyền lực tối thượng của vị vua trẻ.
Đừng... đừng hại họ... ta ăn... ta sẽ ăn...
Nàng nấc lên nghẹn ngào. Tiêu Dực hài lòng nở một nụ cười thắng thế. Hắn đích thân bưng bát canh yến đã nguội, múc một thìa đưa đến tận môi nàng. Động tác của hắn bỗng trở nên vô cùng dịu dàng, như thể hắn là một vị phu quân mực thước đang chăm sóc người thê tử ốm đau, chứ không phải kẻ vừa dùng mạng sống của hàng trăm người để uy hiếp nàng.
Ngoan lắm. Chỉ cần nàng biết điều, họ sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Còn nếu nàng còn nảy sinh ý định bỏ rơi trẫm... Nhược Hi, trẫm sẽ cho nàng thấy thế nào là địa ngục thực sự.
Nhược Hi nuốt từng thìa canh trong nước mắt đắng chát. Mỗi một miếng thức ăn đi vào cổ họng giống như một tầng xiềng xích mới khóa chặt lấy linh hồn nàng. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, nàng không còn tư cách để chết nữa. Nàng phải sống, sống để làm món đồ chơi trong lòng bàn tay Tiêu Dực, để giữ lại mạng sống cho gia tộc và cho người đàn ông mà nàng hằng yêu thương nhưng giờ đã trở thành người dưng nước lã.
Tiêu Dực ôm nàng vào lòng, bàn tay lướt nhẹ trên mái tóc nàng, ánh mắt hiện lên vẻ si mê và chiếm hữu điên dại. Hắn đã thắng, một lần nữa.