MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 7

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 7

831 từ · ~5 phút đọc

Trong tẩm điện Trường Ninh Cung im lìm, mùi hương trầm lảng bảng cháy như muốn ru ngủ những nỗi đau. Thẩm Nhược Hi đã ngủ thiếp đi sau trận kiệt sức, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt đầy bất an. Tiêu Dực ngồi bên mép giường, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên hàng mi còn vương lệ của nàng. Nhìn khuôn mặt thanh thuần này, tâm trí hắn bỗng ngược dòng thời gian trở về cái đêm định mệnh ba năm trước tại Ngự uyển.

Năm đó, Tiêu Dực vừa mới đăng cơ, quyền lực chưa vững, lòng người còn ly tán. Đêm hội Thượng Nguyên, hắn rảo bước giữa những tán đào rực rỡ, lòng nặng trĩu những toan tính chính trị. Bỗng nhiên, từ phía sau rừng trúc, một tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên, phá tan bầu không khí u uất của hoàng cung. Hắn nấp sau một gốc cây đại thụ, nhìn thấy một thiếu nữ mặc y phục màu xanh nhạt, tay cầm chiếc lồng đèn hoa thỏ, đang chạy trốn sự trêu chọc của một nam tử trẻ tuổi.

Nam tử đó chính là Tạ Du, lúc bấy giờ là một thị vệ cận thần mà Tiêu Dực vô cùng tin tưởng. Thiếu nữ kia không ai khác chính là Thẩm Nhược Hi. Dưới ánh trăng rằm sáng rực, nàng không hề hay biết có đôi mắt của bậc đế vương đang dõi theo mình. Nàng quay đầu lại, nụ cười rạng rỡ làm lu mờ cả những đóa hoa đào đang kỳ nở rộ. Gió xuân thổi qua, làm những cánh hoa rụng rơi trên mái tóc nàng, Tạ Du dịu dàng đưa tay gạt đi, ánh mắt họ nhìn nhau tràn đầy tình ý và sự thuần khiết.

Đó là lần đầu tiên trong đời, Tiêu Dực biết thế nào là lòng tham.

Hắn vốn là một hoàng tử sinh ra trong sự ghẻ lạnh, lớn lên giữa những âm mưu đầu độc và ám hại. Trái tim hắn khô cằn như sa mạc, chỉ biết đến quyền lực và máu. Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy Nhược Hi cười với Tạ Du, một sự đố kỵ nguyên thủy bùng lên trong lồng ngực hắn. Hắn khao khát nụ cười đó, khao khát sự thuần khiết đó phải thuộc về mình. Hắn muốn cướp đi ánh sáng duy nhất trong đôi mắt nàng, muốn nàng cũng phải nhìn hắn bằng ánh mắt tình tứ như đã từng nhìn Tạ Du.

Đêm đó, sau khi trở về tẩm cung, Tiêu Dực không thể chợp mắt. Hình ảnh nàng cầm chiếc đèn thỏ đứng dưới gốc đào cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn như một lời nguyền. Hắn bắt đầu âm thầm điều tra về nàng, đọc từng trang hồ sơ về phủ Thẩm thị, biết được nàng và Tạ Du đã có hôn ước từ thuở nhỏ. Sự thật đó không làm hắn chùn bước, trái lại còn kích thích sự tàn nhẫn trong máu hắn.

Hắn nhớ lại lúc Tạ Du quỳ dưới chân mình để xin ban hôn, hắn đã mỉm cười đồng ý một cách hào phóng. Nhưng trong lòng, Tiêu Dực lại thầm nghĩ: "Ngươi cứ chăm sóc nàng cho tốt, để đến khi nàng rực rỡ nhất, ta sẽ tự tay hái lấy đóa hoa này."

Hắn đã kiên nhẫn chờ đợi suốt ba năm. Hắn dùng ba năm để dệt nên một tấm lưới khổng lồ, bao vây cả phủ Thẩm thị và Tạ gia. Hắn ban chức tước cho Tạ Du, cử hắn đi kinh lý phương xa, rồi lại thăng quan tiến chức cho cha của Nhược Hi để họ hoàn toàn mất cảnh giác. Cho đến ngày đại hỉ, khi mọi thứ dường như đã viên mãn nhất, hắn mới ra tay cướp đoạt, khiến niềm vui của họ biến thành tro bụi trong chớp mắt.

Tiêu Dực khẽ siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Nhược Hi. Hắn không hề cảm thấy hối hận vì đã phản bội người thuộc hạ trung thành hay phá nát một mối lương duyên. Trong thế giới của hắn, thứ gì hắn muốn thì phải là của hắn, dù có phải dùng đến những thủ đoạn bỉ ổi nhất.

Hi Nhi, nàng không biết đâu... Ngày đó ở Ngự uyển, trẫm đã muốn xích nàng lại bên mình rồi. Tạ Du không xứng với nàng. Hắn quá yếu đuối, hắn sẽ để nàng tan biến giữa những quy tắc tầm thường. Còn trẫm, trẫm sẽ cho nàng cả thiên hạ, dù nàng có phải sống trong bóng tối đi chăng nữa.

Tiêu Dực cúi xuống, đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên trán nàng. Hồi ức tươi đẹp của nàng là nỗi đau của hắn, vì vậy hắn phải bóp nát nó, để từ nay về sau, trong ký ức của nàng chỉ còn lại sự hiện diện đầy áp bức của một mình hắn mà thôi.