Những ngày sau đó, Thẩm Nhược Hi trở nên im lặng đến lạ thường. Nàng không còn tuyệt thực, cũng không còn gào khóc mỗi khi Tiêu Dực xuất hiện. Nàng ngoan ngoãn dùng bữa, để cung nữ chải tóc, ánh mắt bình thản như mặt hồ đóng băng. Nhưng sâu trong thâm tâm, Nhược Hi đang âm thầm tính toán một nước cờ cuối cùng. Nàng không tin tất cả mọi người trên thế gian này đều mù quáng, nàng phải tìm cách gửi một bức thư ra ngoài, dù là cho cha mẹ hay cho Tạ Du, chỉ cần một lời giải thích về sự tồn tại của nàng.
Người duy nhất thường xuyên tiếp xúc và có vẻ "dễ mến" nhất trong Trường Ninh Cung là Tiểu Đặng tử, một thái giám trẻ tuổi có khuôn mặt hiền lành, luôn tận tụy bưng trà rót nước cho nàng. Nhược Hi đã quan sát hắn nhiều ngày, thấy hắn thỉnh thoảng lén nhìn nàng với ánh mắt thương cảm. Nàng quyết định đánh cược vào chút lương tri sót lại của kẻ hầu hạ này.
Một buổi chiều, khi Tiêu Dực đang bận rộn bàn việc quân cơ tại điện Cần Chánh, Nhược Hi vờ như muốn thêu thùa để giải khuây. Nàng đuổi khéo các cung nữ ra ngoài, chỉ giữ lại Tiểu Đặng tử để mài mực. Bàn tay nàng run rẩy xé một mảnh lụa trắng nhỏ từ vạt áo trong, dùng bút lông chấm mực viết vội vài dòng huyết lệ: "Nhược Hi còn sống, đang bị giam tại Trường Ninh Cung. Cứu con."
Nàng giấu mảnh lụa vào lòng bàn tay, khi Tiểu Đặng tử tiến lại gần dâng trà, nàng khẽ nắm lấy tay hắn, đôi mắt chứa chan sự khẩn cầu.
Tiểu Đặng tử, cầu xin ngươi... Hãy mang cái này ra khỏi cung, giao cho phủ Thượng thư. Ta sẽ đền đáp ngươi bằng cả mạng sống này. Ngươi là người duy nhất ta có thể tin tưởng.
Tiểu Đặng tử nhìn mảnh lụa, đôi mắt thoáng qua một tia dao động dữ dội. Hắn vội vàng giấu nó vào trong ống tay áo, quỳ sụp xuống dập đầu: "Nương nương yên tâm, nô tài dù chết cũng sẽ mang đến nơi."
Suốt đêm đó, Nhược Hi không ngủ. Nàng thức trắng bên cửa sổ, đếm từng nhịp đập của trái tim mình, hy vọng vào một phép màu. Chỉ cần bức thư đến được tay Tạ Du, chàng nhất định sẽ tìm cách minh oan cho nàng, nhất định sẽ cứu nàng khỏi địa ngục này.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên vừa chạm vào mái ngói lưu ly, cửa điện Trường Ninh Cung đột ngột mở toang. Tiêu Dực bước vào, nhưng không mang theo vẻ ôn hòa giả tạo như mọi khi. Hắn đi thẳng đến trước mặt Nhược Hi, trên môi nở một nụ cười tàn nhẫn đến cực điểm. Hắn quay đầu lại, ra hiệu cho thị vệ.
Một thân xác đẫm máu bị ném xuống sàn điện. Nhược Hi thét lên một tiếng kinh hoàng khi nhận ra đó chính là Tiểu Đặng tử. Hắn đã chết, mắt vẫn còn trợn trừng đầy sợ hãi. Tiêu Dực thong thả rút từ trong tay áo ra mảnh lụa trắng mà nàng đã dày công viết tối qua, giờ đây nó đã thấm đẫm máu của người đưa thư.
Hi Nhi, nàng nói xem, tại sao nàng lại cứ thích gieo hy vọng cho những kẻ thấp kém này, để rồi nhìn họ vì nàng mà chết?
Hắn dùng mảnh lụa ấy khẽ lau đi một vết bẩn tưởng tượng trên gò má nàng. Nhược Hi chết lặng, toàn thân tê liệt.
Ngươi... sao ngươi biết?
Tiêu Dực ghé sát tai nàng, hơi thở hắn lạnh lẽo như băng giá: "Nàng nghĩ trong cái cung này có ai mà không phải là người của trẫm? Tiểu Đặng tử đã theo trẫm từ khi trẫm còn là một hoàng tử bị ghẻ lạnh. Sự thương cảm hắn dành cho nàng, cũng là do trẫm ra lệnh cho hắn diễn để xem nàng có thực sự ngoan ngoãn hay không."
Hóa ra, tất cả chỉ là một cái bẫy. Sự tử tế duy nhất mà nàng tưởng mình tìm thấy thực chất lại là một màn kịch do chính Tiêu Dực đạo diễn để trêu đùa lòng tin của nàng. Hắn muốn nàng hiểu rằng, mỗi một hành động phản kháng của nàng sẽ được đổi bằng mạng sống của một người khác, và xung quanh nàng, không có bất kỳ một khe hở nào để ánh sáng lọt vào.
Trẫm đã nói rồi, đừng thử thách sự kiên nhẫn của trẫm. Kẻ nào chạm vào thư của nàng, kẻ đó phải chết. Kẻ nào nhìn nàng với ánh mắt thương hại, kẻ đó cũng phải chết.
Tiêu Dực cầm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, đặt một nụ hôn lên những đầu ngón tay từng cầm bút viết thư. Nhược Hi nhìn xác chết của Tiểu Đặng tử, rồi nhìn khuôn mặt của kẻ điên phê trước mắt, nàng nhận ra mình không chỉ bị giam trong một cung điện, mà nàng đang bị giam trong một mạng nhện khổng lồ mà mỗi một sợi tơ đều là tai mắt của hắn.
Hy vọng của nàng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bằng máu. Tiêu Dực hài lòng nhìn sự tuyệt vọng bao trùm lấy nàng một lần nữa. Hắn bế nàng lên, đi qua xác chết của thái giám trẻ, thản nhiên như dẫm lên một ngọn cỏ khô.