Mùi máu của Tiểu Đặng tử dường như vẫn còn lẩn khuất trong không gian, nhưng Tiêu Dực đã cho người dọn dẹp hiện trường sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn ngồi tại án thư lớn giữa Trường Ninh Cung, xung quanh chất đầy những tấu chương từ triều đình gửi tới. Thay vì xử lý việc nước tại điện Cần Chánh, hắn chọn mang tất cả về đây, bắt Nhược Hi phải ngồi bên cạnh mài mực, ép nàng phải tham gia vào thế giới quyền lực tàn nhẫn của mình.
Tiêu Dực lật mở một bản tấu chương có viền đỏ rực rỡ, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn nắm lấy cổ tay Nhược Hi, kéo nàng lại gần, ấn nàng ngồi xuống đùi mình. Sợi dây vàng nối từ cổ tay nàng đến tay hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu lanh lảnh nhưng đầy tính nhục nhã.
Hi Nhi, nàng xem, hôm nay là một ngày đại hỷ đối với Tạ Du. Hắn vừa lập được đại công cho trẫm.
Nhược Hi mím chặt môi, cố gắng không nhìn vào dòng chữ trên mặt giấy, nhưng Tiêu Dực lại bóp cằm nàng, ép mắt nàng phải đọc từng chữ một. Đó là bản tấu thăng chức cho Tạ Du lên làm Tham chính, kèm theo vô số vàng bạc, lụa là và đất đai. Lý do được ghi rõ ràng bằng nét mực đen đậm: "Có công bảo vệ tôn nghiêm hoàng gia, xử lý kẻ điên loạn làm nhục danh dự triều đình trong ngày đại hỉ".
Tim Nhược Hi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Kẻ điên loạn" đó chính là nàng. Tạ Du được thăng quan tiến chức, nhận lấy vinh hoa phú quý chính nhờ việc hắn đã phũ phàng xua đuổi nàng, để nàng lại giữa bùn lầy cho Tiêu Dực bắt đi.
Nàng thấy không? Tiêu Dực thầm thì sát vành tai nàng, giọng hắn trầm thấp nhưng sắc lẹm như dao. Người nam nhân nàng hằng tôn thờ, người mà nàng sẵn sàng hy sinh mạng sống để cứu, nay đang dùng chính nỗi đau của nàng làm nấc thang để leo cao. Hắn không hề thương xót nàng, trái lại, hắn còn cảm thấy việc nàng xuất hiện là một sự sỉ nhục cần phải quét sạch.
Ngừng lại đi... làm ơn đừng nói nữa... Nhược Hi nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã xuống bản tấu chương, làm nhòe đi tên của Tạ Du.
Tiêu Dực không dừng lại. Hắn cầm bút lông, nhúng đậm mực đỏ, rồi đưa vào tay Nhược Hi. Hắn bao phủ bàn tay nhỏ bé của nàng bằng bàn tay to lớn của mình, ép nàng cùng hắn hạ bút phê chuẩn xuống bản tấu chương đó. Từng nét chữ đỏ tươi như máu hiện ra dưới sự điều khiển của hắn, biến Nhược Hi thành kẻ đồng lõa trong chính sự phản bội nhắm vào bản thân mình.
Trẫm ban cho hắn chức tước, cũng là ban cho hắn một tương lai không có nàng. Nàng nhìn cho kỹ, nét chữ này là của nàng và trẫm cùng viết. Tạ Du sẽ nhận được ân sủng này, hắn sẽ càng thêm yêu thương kẻ đóng thế kia vì nghĩ rằng chính sự quyết đoán của mình đã mang lại phúc phận cho cả gia tộc.
Hắn hạ ấn rồng xuống, âm thanh nặng nề vang lên như tiếng búa gõ quan tài. Tiêu Dực xoay người Nhược Hi lại, nhìn vào đôi mắt đã mất sạch ánh sáng của nàng. Hắn hài lòng khi thấy sự sụp đổ hoàn toàn trong tâm trí nàng. Hắn muốn nàng hiểu rằng, dù nàng có thoát ra ngoài, thế giới của Tạ Du cũng không còn chỗ cho nàng nữa. Tạ Du đã chọn con đường danh lợi, chọn kẻ thay thế dịu dàng kia, và gián tiếp chọn việc để nàng biến mất.
Bây giờ, trên đời này chỉ còn trẫm là thực lòng với nàng. Tạ Du có được quyền lực, kẻ kia có được thân phận của nàng, còn nàng... nàng chỉ có trẫm thôi.
Tiêu Dực ôm chặt lấy nàng, mặc cho nàng khóc không thành tiếng trong lòng ngực hắn. Sự chiếm hữu của hắn đã đạt đến mức độ cực đoan nhất: hắn không chỉ giam cầm nàng, mà còn biến người nàng yêu nhất thành kẻ thù, biến quá khứ của nàng thành một trò đùa lố bịch. Nhược Hi gục đầu vào vai hắn, cảm giác cô độc và phản bội bao trùm lấy nàng, khiến nàng lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi thế giới bên ngoài hơn cả chiếc lồng son này.