Sau đêm lửa cháy rực trời ấy, Thẩm Nhược Hi không còn khóc nữa. Nàng nằm bất động suốt ba ngày ba đêm, nhưng khi tỉnh lại vào ngày thứ tư, nàng đã thay đổi hoàn toàn. Thay vì ánh mắt căm phẫn hay ghê tởm, nàng nhìn Tiêu Dực bằng một đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi và cam chịu, xen lẫn một chút... ỷ lại. Nàng hiểu rằng, muốn đấu với một con thú dữ, không thể dùng sức mạnh mà phải dùng tơ nhện buộc chân nó.
Sáng hôm đó, khi Tiêu Dực bước vào Trường Ninh Cung, hắn ngạc nhiên thấy Nhược Hi không nằm quay mặt vào tường như mọi khi. Nàng ngồi bên bàn trang điểm, để mặc cung nữ tô điểm cho đôi môi một sắc đỏ rực rỡ như hoa trà. Thấy hắn, nàng không trốn tránh mà khẽ đứng dậy, hành lễ một cách đoan trang, tà áo lụa mỏng manh lướt nhẹ trên mặt sàn.
Thần thiếp tham kiến Bệ hạ. Thiếp đã suy nghĩ kỹ rồi, dù sao quá khứ cũng đã hóa tro bụi, thiếp không thể cứ mãi sống như một xác chết.
Tiêu Dực sững người, hắn bước tới nâng cằm nàng lên, ánh mắt đầy nghi hoặc nhưng cũng không giấu nổi sự si mê. Nhược Hi không né tránh, nàng chủ động vươn đôi tay mảnh mai, khẽ chạm vào vết bỏng trên mu bàn tay hắn – dấu tích từ lần cứu nàng trong biển lửa trước đó. Nàng khẽ thổi vào đó, hơi thở như gió xuân lướt qua da thịt.
Bệ hạ vì thiếp mà bị thương, thiếp lại vô tâm không biết ơn đức. Từ nay, thiếp nguyện hầu hạ bên cạnh, bù đắp lỗi lầm.
Dù luôn đa nghi, nhưng sự chủ động của người con gái hắn hằng khao khát vẫn khiến Tiêu Dực mất đi một phần phòng bị. Hắn ôm nàng vào lòng, cảm nhận cơ thể nàng không còn cứng đờ như gỗ đá. Những ngày sau đó, Trường Ninh Cung tràn ngập tiếng đàn và tiếng cười nhẹ của Nhược Hi. Nàng dùng nhan sắc khuynh thành của mình làm vũ khí, mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều được tính toán để đánh vào lòng kiêu hãnh của vị vua trẻ. Nàng mài mực cho hắn, dâng trà cho hắn, thậm chí còn chủ động thêu cho hắn một chiếc túi thơm mang hơi ấm của mình.
Tuy nhiên, đằng sau sự dịu dàng giả tạo đó là một kế hoạch bỏ trốn tàn khốc. Nhược Hi tận dụng những lúc Tiêu Dực lơ là để quan sát cách bố trí canh gác của ám vệ. Nàng nhận thấy mỗi tháng một lần, vào đêm rằm, quân đội gác cửa Đông sẽ luân chuyển ca trực, tạo ra một kẽ hở nhỏ trong mười lăm phút. Để chuẩn bị, nàng lén giấu những thỏi vàng nhỏ vào gấu áo và bí mật mua chuộc một lão thái giám chuyên lo việc đổ rác bằng một chiếc nhẫn ngọc quý giá.
Một đêm nọ, khi Tiêu Dực đang ngủ say bên cạnh sau một ngày mệt mỏi, Nhược Hi nằm nghiêng người nhìn hắn. Gương mặt hắn khi ngủ bớt đi vẻ tàn ác, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy sợi dây vàng trên cổ tay nàng ngay cả trong giấc mộng. Nhược Hi rút ra một chiếc trâm sắc lẹm đã được nàng mài mỏng bấy lâu, nhẹ nhàng, cực kỳ khéo léo đâm vào ổ khóa của vòng tay. Nàng đã bí mật nghiên cứu cấu trúc của nó suốt nhiều ngày qua.
Tiếng "tạch" nhỏ vang lên trong màn đêm yên tĩnh. Trái tim Nhược Hi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sợi xích vàng cuối cùng cũng rơi xuống đệm. Nàng nhìn Tiêu Dực lần cuối, trong mắt không có tình, chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương.
Tiêu Dực, ngài cho rằng có thể giam cầm linh hồn ta sao? Ngài lầm rồi.
Nàng khoác lên mình bộ y phục của cung nữ đã chuẩn bị sẵn, che mặt rồi lẩn khuất vào bóng tối của hành lang. Nàng men theo con đường nhỏ dẫn đến cửa Đông, nơi lão thái giám đang chờ sẵn bên chiếc xe đẩy lớn. Đây là cơ hội duy nhất, nếu thất bại, nàng biết mình sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa. Nhưng Nhược Hi không sợ, vì đối với nàng, sự tự do đáng giá hơn cả mạng sống đang tàn lụi này.