MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 14

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 14

868 từ · ~5 phút đọc

Đêm hôm đó, sau khi trở về từ buổi tiệc trà đẫm nước mắt, Thẩm Nhược Hi như người mất trí. Nàng ngồi gục bên khung thêu, bàn tay run rẩy cầm cây kim bạc, từng mũi chỉ đỏ đâm xuống mặt lụa trắng như đang đâm vào chính tim mình. Nàng muốn viết thư nhưng không thể, muốn kêu oan nhưng không ai thấu, nàng chỉ còn biết gửi gắm chút hy vọng cuối cùng vào kỹ thuật thêu "Song diện" độc môn của nhà họ Thẩm – thứ mà kẻ đóng thế kia dù có bắt chước tài tình đến đâu cũng không thể sao chép được linh hồn của từng mũi chỉ.

Nàng thêu một đôi uyên ương dưới gốc ngô đồng, nhưng ẩn sâu trong những kẽ lá là một ký hiệu nhỏ mà chỉ nàng và Tạ Du mới biết. Nàng điên cuồng thêu, mặc cho đầu ngón tay bị kim châm đến rướm máu, nhộm hồng cả mặt vải. Nàng hy vọng bằng một cách nào đó, chiếc khăn này có thể đến được tay chàng, để chàng nhận ra nàng vẫn còn tồn tại trên đời này.

Đúng lúc mũi kim cuối cùng vừa hạ xuống, cánh cửa Trường Ninh Cung bị đá văng ra. Tiêu Dực bước vào, hơi rượu nồng nặc và sát khí lạnh lẽo bao trùm lấy không gian. Hắn nhìn thấy Nhược Hi hốt hoảng giấu chiếc khăn tay vào trong ống áo, đôi mắt hắn híp lại, hiện lên vẻ nguy hiểm tột độ.

Lại là hắn sao? Đến mức này rồi, nàng vẫn còn muốn gửi gắm tình si cho kẻ đã sỉ nhục nàng?

Hắn tiến lại gần, thô bạo túm lấy tay nàng, giật mạnh chiếc khăn tay ra. Nhìn đôi uyên ương thêu sống động như thật và ký hiệu riêng tư kia, cơn thịnh nộ trong lòng Tiêu Dực bùng lên như hỏa diệm sơn. Hắn không thể chịu đựng được việc dù hắn có cho nàng cả thiên hạ, có chiếm đoạt thể xác nàng bao nhiêu lần, thì sâu trong tâm trí nàng vẫn luôn có một góc nhỏ dành riêng cho nam nhân khác.

Tiêu Dực cười gằn, nụ cười khiến Nhược Hi rùng mình ớn lạnh. Hắn không ném chiếc khăn đi, mà lôi nàng đến trước lò sưởi đang cháy rực giữa điện.

Nhược Hi, trẫm đã quá dung túng cho nàng rồi. Nàng muốn giữ lại ký ức? Được, vậy trẫm sẽ giúp nàng đốt sạch chúng.

Hắn ra lệnh cho thái giám mang vào một chiếc rương gỗ cũ kỹ – đó là chiếc rương chứa đựng tất cả những món đồ kỷ niệm của nàng: những bức thư tay của Tạ Du từ thuở nhỏ, chiếc diều giấy họ cùng thả trên đồi, cả bộ y phục mà nàng đã mặc trong lần đầu tiên hai người gặp gỡ. Nhược Hi thét lên, nàng lao tới định ôm lấy chiếc rương nhưng bị Tiêu Dực giữ chặt eo, ép nàng phải đứng nhìn.

Hắn cầm chiếc khăn tay uyên ương vừa thêu xong, thản nhiên ném vào ngọn lửa. Ngọn lửa liếm lấy mặt lụa, đôi uyên ương xinh đẹp trong chớp mắt biến thành tro bụi đen kịch. Tiếp theo đó, từng bức thư tình, từng kỷ vật quý giá đều bị hắn quăng vào lò lửa không thương tiếc.

Không! Xin ngài... Tiêu Dực, ta xin ngài! Đừng đốt nó, đó là thứ cuối cùng ta còn lại... Nhược Hi gào khóc, nàng quỳ sụp xuống chân hắn, dập đầu đến mức trán rỉ máu.

Tiêu Dực lạnh lùng nhìn nàng, đôi mắt không có một chút lung lay. Hắn nắm lấy tóc nàng, bắt nàng phải nhìn thẳng vào đám cháy đang bốc cao. Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt cuồng dại của hắn.

Thứ cuối cùng nàng còn lại chính là trẫm. Nhược Hi, trẫm sẽ xóa sạch mọi dấu vết của Tạ Du trong cuộc đời nàng. Từ hôm nay, trong Trường Ninh Cung này, không được phép xuất hiện bất cứ thứ gì nhắc nhở nàng về quá khứ. Nếu trẫm còn thấy nàng thêu một mũi chỉ nào dành cho hắn, trẫm sẽ chặt đứt đôi tay này của nàng.

Khi chiếc rương hoàn toàn cháy rụi, chỉ còn lại một đống tro tàn xám xịt, Tiêu Dực mới buông nàng ra. Nhược Hi ngã quỵ trên nền đá lạnh lẽo, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào lò sưởi đã tắt lịm. Mọi ký ức, mọi minh chứng cho sự tồn tại của "Thẩm Nhược Hi" thật sự đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Nàng nhận ra Tiêu Dực không chỉ muốn sở hữu nàng, mà hắn muốn biến nàng thành một tờ giấy trắng, để hắn có thể tự tay vẽ lên đó những nét vẽ vặn vẹo của chính mình.

Hắn bế nàng lên, đặt nàng lên giường giữa căn phòng giờ đây trống rỗng không còn lấy một chút hơi ấm cũ. Tiêu Dực cúi xuống, hôn lên đôi môi đã khô héo vì tuyệt vọng của nàng, giọng nói thì thầm như lời nguyền rủa của quỷ dữ.

Bây giờ thì sạch sẽ rồi. Nhược Hi, nàng chỉ còn trẫm mà thôi.