MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 13

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 13

974 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi yến tiệc định mệnh, tâm thần Nhược Hi hoảng loạn đến mức phát sốt. Nàng nằm trong Trường Ninh Cung, mê sảng gọi tên Tạ Du, đôi tay không ngừng cào cấu vào không trung như muốn bấu víu lấy một chút hơi ấm từ quá khứ. Tiêu Dực ngồi bên cạnh, nhìn nàng chìm đắm trong nỗi đau vì một nam nhân khác, đôi mắt hắn không hề có lấy một tia thương xót, chỉ có sự tàn nhẫn đang âm ỉ cháy thành một kế hoạch tàn độc hơn.

Vài ngày sau, khi cơn sốt vừa dứt, Tiêu Dực ra lệnh đưa Nhược Hi đến ngự hoa viên. Lần này, hắn không để nàng ngồi sau rèm che, mà bắt nàng phải cải trang thành một cung nữ đứng hầu bên cạnh mình trong một buổi tiệc trà nhỏ tại đình hóng gió. Để đảm bảo không ai nhận ra, hắn bắt nàng đeo một chiếc mặt nạ bạc mỏng manh che nửa khuôn mặt, lấy lý do nàng bị thương do hỏa hoạn nên diện mạo có phần đáng sợ.

Khách mời hôm nay chỉ có duy nhất đôi phu thê Tạ Du.

Nhược Hi đứng phía sau Tiêu Dực, đôi tay run rẩy cầm bình trà. Ở phía đối diện, cách nàng chỉ vài bước chân, Tạ Du đang ân cần dìu kẻ đóng thế ngồi xuống ghế đá. Tiết trời thu se lạnh, Tạ Du tự tay cởi chiếc áo choàng lông cáo của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai kẻ giả mạo kia. Hắn còn tỉ mỉ thắt lại dây buộc áo, rồi khẽ vuốt ve lọn tóc mai của ả, ánh mắt tràn đầy sự nâng niu mà Nhược Hi từng ngỡ rằng cả đời này chỉ thuộc về mình.

Yểu Yểu, nàng mới ốm dậy, đừng để bị gió lạnh lừa. Sau này đừng có tham vui mà chạy nhảy ngoài vườn sương nữa.

Giọng nói của Tạ Du ấm áp như nắng mùa xuân, nhưng khi lọt vào tai Nhược Hi, nó lại sắc lẹm như một lưỡi dao cứa vào tim. "Yểu Yểu" là tên nhỏ mà chỉ có cha mẹ và Tạ Du được gọi nàng. Nay, hắn dùng cái tên thiêng liêng ấy để gọi một kẻ sát nhân.

Kẻ đóng thế khẽ tựa đầu vào vai Tạ Du, nũng nịu đáp lại bằng một giọng điệu y hệt nàng trước đây. ả cầm lấy một miếng bánh hoa hồng – món bánh Nhược Hi yêu thích – đưa đến tận môi Tạ Du. Tạ Du mỉm cười, không ngần ngại cắn một miếng, rồi lại cầm tay ả, đặt một nụ hôn khẽ lên mu bàn tay.

Tiêu Dực ngồi đó, thong thả quan sát màn kịch "ân ái" này. Hắn khẽ liếc nhìn Nhược Hi, thấy nàng đang cắn chặt môi đến bật máu, bình trà trong tay khẽ va đập vào chén sứ phát ra tiếng kêu run rẩy. Hắn đột ngột lên tiếng, giọng nói mang theo sự mỉa mai kín đáo.

Tạ ái khanh thật là một phu quân mẫu mực. Trẫm nghe nói hai người tâm đầu ý hợp, mười hai năm tình thâm quả không ngoa. Nhìn hai người như thế này, trẫm cũng thấy nhẹ lòng thay cho Thẩm Thượng thư.

Tạ Du vội vàng đứng dậy, dắt tay thê tử cùng quỳ xuống hành lễ: "Tạ ơn bệ hạ ban hôn. Nếu không có ơn điển của Ngài, thần và Nhược Hi có lẽ đã không có được hạnh phúc như ngày hôm nay."

Nhược Hi nghe đến đây thì không thể chịu đựng thêm được nữa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ dưới lớp mặt nạ bạc, rơi xuống bàn tay Tiêu Dực khi nàng đang dâng trà. Tiêu Dực bất ngờ nắm chặt lấy tay nàng, thô bạo lôi nàng về phía trước, đối diện trực tiếp với Tạ Du.

Cung nữ này thật vụng về, làm bẩn cả áo của trẫm. Tạ khanh xem, nàng ta có đôi mắt rất giống thê tử của ngươi, phải không?

Tạ Du ngẩn người, hắn ngước mắt nhìn lên. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn chạm vào đôi mắt đẫm lệ của Nhược Hi sau lớp mặt nạ. Nhược Hi nín thở, nàng hy vọng, nàng cầu khẩn rằng sợi dây liên kết mười hai năm sẽ giúp chàng nhận ra nàng qua ánh mắt. Nhưng Tạ Du chỉ nhìn một lát rồi nhanh chóng cúi đầu, vẻ mặt đầy sự xa cách và tôn nghiêm của một vị quan thần.

Bệ hạ quá lời rồi. Đôi mắt của thê tử thần chứa đựng sự hiền thục và bình an, không thể so sánh với một cung nữ hoảng hốt, thất lễ như thế này được.

Câu nói của Tạ Du như một bản án tử hình dành cho linh hồn Nhược Hi. Hắn không nhận ra. Hắn hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của người con gái đã lớn lên bên cạnh hắn. Sự sủng ái mà hắn dành cho kẻ đóng thế đã che mờ tất cả lý trí và cảm quan của hắn.

Nhược Hi lảo đảo, nếu không có bàn tay của Tiêu Dực đang giữ chặt eo nàng, có lẽ nàng đã ngã quỵ. Tiêu Dực hài lòng nhìn sự tuyệt vọng tột độ của nàng, hắn khẽ cười nhạt, rồi phất tay ra lệnh cho nàng lui xuống.

Khi Nhược Hi chạy khỏi đình hóng gió, nàng nghe thấy tiếng cười của kẻ đóng thế hòa cùng tiếng Tạ Du đang dịu dàng dỗ dành ả. Trái tim nàng đã chính thức vỡ vụn thành ngàn mảnh. Hóa ra, nỗi đau lớn nhất không phải là bị giam cầm, mà là nhìn người mình yêu dâng tất cả sự chân thành và bảo vệ cho một kẻ sát nhân đang mang lớp vỏ bọc của mình.