MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạo Quân Sủng ÁiChương 12

Bạo Quân Sủng Ái

Chương 12

931 từ · ~5 phút đọc

Tiết trời vào thu mang theo cái lạnh se sắt, nhưng ngự uyển đêm nay lại rực rỡ ánh đèn hoa đăng để chào đón đoàn sứ thần phương Nam. Giữa không khí yến tiệc linh đình, sự chú ý của toàn bộ đại thần và mệnh phụ đều đổ dồn về phía sau bức rèm lụa thêu hình chim phượng rủ xuống bên cạnh ngai vàng. Đó là vị trí của Thần phi – người đàn bà bí ẩn nhất hậu cung, người mà theo lời đồn là đã chiếm trọn trái tim sắt đá của Tiêu Dực.

Thẩm Nhược Hi ngồi lặng lẽ trong bóng tối phía sau bức rèm. Qua lớp lụa mỏng, nàng có thể nhìn thấy toàn cảnh yến tiệc, nhưng người bên ngoài chỉ thấy một bóng hình mờ ảo. Tiêu Dực ngồi bên ngoài rèm, thi thoảng lại đưa tay ra sau, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng như để nhắc nhở về sự hiện diện đầy chiếm hữu của hắn.

Giữa buổi tiệc, Tạ Du cùng thê tử bước ra giữa sảnh để hành lễ dâng quà mừng. Tim Nhược Hi thắt lại khi nhìn thấy kẻ đóng thế kia. ả mặc một bộ y phục màu xanh ngọc – màu sắc mà Nhược Hi từng yêu thích nhất, trên đầu cài chiếc trâm ngọc mà Tạ Du đã tặng nàng vào đêm đính hôn. Kẻ đó bước đi khoan thai, cử chỉ đoan trang, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc khi tựa vào vai Tạ Du. ả không còn là một tử tù nhếch nhác trong ngục tối, mà đã hoàn toàn hóa thân thành "Thẩm Nhược Hi" của phủ Thượng thư.

Thần phi nương nương, thần phụ có một bình trà tuyết sơn quý giá, muốn đích thân dâng lên nương nương để chúc nương nương vạn phúc kim an.

Giọng nói của kẻ đóng thế vang lên, thanh tao và dịu dàng đến mức khiến Nhược Hi cảm thấy rùng mình. Tiêu Dực khẽ nhếch môi, hắn gật đầu cho phép kẻ đó tiến lại gần bức rèm. Theo quy tắc, mệnh phụ không được phép nhìn trực tiếp vào mặt phi tần nếu chưa có lệnh, nhưng kẻ đóng thế này dường như có ý đồ khác. ả bước đến rất gần, chỉ cách Nhược Hi một lớp rèm mỏng, mùi hương thoang thoảng của phấn hoa mà Nhược Hi thường dùng tỏa ra nồng nặc.

Nhược Hi siết chặt vạt áo, hơi thở trở nên dồn dập. Qua kẽ hở của bức rèm, nàng thấy kẻ đóng thế khẽ ngước mắt lên. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nụ cười của ả không còn vẻ nhu mì như khi nhìn Tạ Du, mà là một ánh mắt sắc lẹm, chứa đầy sự đắc thắng và khiêu khích. ả dâng trà, nhưng lại cố tình để đầu ngón tay chạm nhẹ vào tay Nhược Hi khi nàng đưa tay ra nhận chén sứ.

Nương nương, trà này rất đắng, nhưng uống lâu sẽ thấy ngọt. Giống như cuộc đời vậy, kẻ biết buông bỏ cái cũ mới có thể hưởng thụ cái mới, phải không nương nương?

Lời nói ẩn ý của kẻ đóng thế như một nhát dao đâm vào lồng ngực Nhược Hi. ả đang sỉ nhục nàng ngay trước mặt bao nhiêu người, ngay trước mặt Tạ Du đang đứng phía sau nhìn theo với ánh mắt đầy tự hào về thê tử của mình. Nhược Hi nhìn thấy Tạ Du khẽ mỉm cười với "vợ" hắn, cái nhìn ấy từng là của nàng, giờ đây hắn lại trao nó cho một kẻ sát nhân mang gương mặt của nàng.

Cổ họng Nhược Hi nghẹn đắng, nàng cầm chén trà nhưng tay run bần bật. Tiêu Dực ngồi phía trước rèm, hắn nghe rõ từng lời nhưng không hề ngăn cản, trái lại còn cảm thấy thú vị khi thấy Nhược Hi bị giày vò. Hắn muốn nàng thấy rằng, ngay cả khi nàng đứng gần người cũ nhất, hắn cũng không hề nhận ra sự đau khổ của nàng, mà chỉ quan tâm đến kẻ giả mạo kia.

Nhược Hi đột ngột buông tay, chén trà sứ quý giá rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Tiếng động chói tai làm cả buổi tiệc im bặt. Tạ Du hốt hoảng bước tới, che chắn phía sau vợ mình vì sợ nàng bị nương nương quở trách.

Thần phi nương nương bớt giận, thê tử của thần vụng về, mong nương nương đại xá.

Tiếng "thê tử" thốt ra từ miệng Tạ Du khiến linh hồn Nhược Hi hoàn toàn sụp đổ. Chàng đang bảo vệ kẻ đó khỏi nàng. Chàng đang gọi kẻ giết người kia là vợ. Nhược Hi muốn hét lên, muốn xé nát bức rèm để vạch trần sự thật, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Dực từ phía trước đã khóa chặt nàng lại. Hắn khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho thị vệ đưa Thần phi về cung với lý do "người không khỏe".

Khi Nhược Hi bị đưa đi, nàng ngoảnh lại và thấy kẻ đóng thế vẫn đang quỳ đó, nhưng trong ánh mắt của ả là một sự chế giễu lạnh lùng. ả đã thắng. ả không chỉ lấy đi thân phận, gia đình mà còn lấy đi cả người đàn ông duy nhất nàng từng yêu. Cuộc đối đầu này không có sự ồn ào, nhưng nó đã xác nhận một sự thật tàn khốc: Thẩm Nhược Hi bây giờ chỉ là một cái bóng không danh phận, bị chính quá khứ của mình xua đuổi.