Sắc chỉ phong phi truyền xuống vào một buổi sáng mùa thu tiêu điều, khi những cánh nhạn bắt đầu bay về phương Nam tránh rét. Giữa lúc triều đình còn đang xôn xao bàn tán về việc Hoàng đế đột ngột lập phi sau nhiều năm bỏ trống hậu cung, thì tại Trường Ninh Cung, Thẩm Nhược Hi đón nhận vinh dự này bằng một thái độ chết lặng. Nàng ngồi trước gương, để mặc cho các cung nữ mặc lên người bộ y phục màu đỏ sẫm thêu hình chim phượng bằng chỉ vàng li ti, thứ phục sức chỉ dành cho bậc phi tần đứng đầu hậu cung.
Tiêu Dực đứng phía sau, tự tay cài lên tóc nàng chiếc trâm vàng ròng có treo những sợi tua rua bằng ngọc trai dài rủ xuống, che khuất một phần diện mạo thanh tú của nàng. Hắn nhìn bóng hình hai người trong gương, đôi mắt ánh lên vẻ đắc ý tột cùng.
Từ hôm nay, nàng chính là Thần phi của trẫm. Danh hiệu "Thần" đại diện cho sự cung kính và thần phục. Nhược Hi, trẫm muốn cả thiên hạ này phải quỳ dưới chân nàng, nhưng lại không một ai được phép nhìn thấy nàng.
Việc phong phi diễn ra một cách kỳ lạ nhất trong lịch sử vương triều. Không có yến tiệc linh đình, không có sự diện kiến của các mệnh phụ phu nhân, cũng không có lễ bái kiến Thái hậu. Tiêu Dực ra một đạo thánh chỉ nghiêm ngặt: Thần phi thân thể khiếm an, cần tĩnh dưỡng trong Trường Ninh Cung, ngoại trừ Hoàng đế, bất kỳ ai bước chân vào mà không có lệnh truyền đều bị khép vào tội chết. Thậm chí, khi đi lại trong cung, Nhược Hi luôn phải đội mũ có rèm che kín mặt hoặc ngồi trong kiệu kín.
Sự thần bí này nhanh chóng trở thành một giai thoại đáng sợ trong hoàng cung. Người ta đồn rằng Thần phi là một yêu nữ có nhan sắc làm mê muội quân vương, kẻ khác lại bảo nàng là một nữ nhân có diện mạo kinh dị bị Hoàng đế giấu kín để độc chiếm. Nhưng chỉ có Nhược Hi biết, Tiêu Dực giấu nàng đi không phải vì sợ nàng bị vấy bẩn bởi ánh mắt kẻ khác, mà vì hắn sợ – một nỗi sợ hãi điên cuồng rằng ai đó sẽ nhận ra diện mạo của nàng, sẽ phát hiện ra sự thật về "Thẩm Nhược Hi" giả đang sống ở phủ Thượng thư.
Ngay cả trong những buổi yến tiệc cần sự hiện diện của phi tần, Tiêu Dực cũng sắp xếp cho nàng ngồi sau một bức rèm thêu dày đặc. Nàng có thể nghe thấy tiếng nhạc, tiếng nói cười của các quan đại thần, và cả giọng nói của Tạ Du khi hắn đứng ra hành lễ báo cáo công việc. Ngồi sau rèm, Nhược Hi cảm nhận được sự hiện diện của người cũ ngay gần trong gang tấc, nhưng bức rèm kia lại giống như một ranh giới giữa hai thế giới: một bên là ánh sáng và danh vọng, một bên là bóng tối và xiềng xích.
Tiêu Dực ngồi bên cạnh nàng, dưới gầm bàn đại tiệc, bàn tay hắn luồn qua lớp y phục dày nặng, nắm chặt lấy tay nàng. Khi Tạ Du cất lời chúc tụng Hoàng đế vạn tuế, Tiêu Dực lại cố ý siết mạnh tay Nhược Hi, ép nàng phải nghe rõ từng lời cung kính của người yêu cũ dành cho mình. Hắn ghé sát tai nàng, thì thầm giữa tiếng nhạc cung đình rộn rã.
Nàng nghe thấy không? Hắn đang quỳ dưới chân trẫm, và cũng là quỳ dưới chân nàng. Hắn tung hô trẫm là bậc minh quân, mà không biết rằng chính "minh quân" này đang nắm giữ thứ quý giá nhất đời hắn ngay sau tấm rèm kia. Nhược Hi, cảm giác này thế nào?
Nhược Hi nhắm mắt lại, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Nàng nhận ra sự tàn nhẫn của Tiêu Dực đã đạt đến một cảnh giới mới. Hắn không chỉ muốn nàng là của hắn, hắn còn muốn biến nàng thành một bóng ma lảng vảng bên cạnh Tạ Du, nhìn người đàn ông ấy dần quên mất mình trong khi nàng phải chịu đựng sự sủng ái đầy bệnh hoạn này.
Sắc phong "Thần phi" thực chất là một sợi xích vàng nặng nề hơn bao giờ hết, khóa chặt nàng vào hư vô, nơi nàng có danh phận cao quý nhất nhưng lại là kẻ vô hình nhất trong trời đất.