Thành phố Hải Dương chưa bao giờ ngủ. Dù đã quá nửa đêm, những tòa nhà chọc trời vẫn lấp lánh như một dải thiên hà nhân tạo. Nhưng Thám tử Hùng biết rõ: đằng sau vẻ hào nhoáng ấy là một mê cung của những bí mật mục nát và tội lỗi. Anh ngồi trong văn phòng nhỏ ở tầng trệt một khu chung cư cũ kỹ, mùi cà phê nguội và khói thuốc lá quyện vào nhau, nhìn ra những ánh đèn neon nhấp nháy.
Hùng, ở độ tuổi cuối 30, với khuôn mặt xương xẩu và ánh mắt luôn mang vẻ mệt mỏi, là một thám tử kỳ cựu nhưng không mấy thành công. Anh bị chuyển từ Đội Điều tra Trọng án sang Ban Hồ sơ Lạnh sau một vụ án thất bại thảm hại năm năm trước, vụ án về sự biến mất của một nữ sinh viên kiến trúc. Vụ án mà anh luôn cảm thấy có gì đó bất ổn, bị che đậy bởi một thế lực vô hình. Anh không thể quên được ánh mắt của người mẹ cô gái ấy.
Đêm nay, một tin tức chấn động đã xé tan sự yên tĩnh của màn đêm. Vụ tai nạn kinh hoàng tại Tháp Vọng Cảnh – dự án bất động sản siêu sang đang xây dựng của Tập đoàn Thiên Thịnh. Đây là một dự án đầy tai tiếng, một biểu tượng của quyền lực và sự tham lam, vươn mình lên từ một khu đất đã bị tranh chấp và nguyền rủa từ lâu.
Đã 1 giờ sáng khi chiếc xe cảnh sát đưa Hùng đến hiện trường. Mặc dù chỉ là nhân viên dự bị, vụ án quá nhạy cảm đã khiến anh được gọi đến. Hiện trường là tầng 60 của Tháp Vọng Cảnh, nơi Giám đốc Tài chính của Thiên Thịnh, ông Vũ Thanh Lịch, được tìm thấy đã chết.
Lịch được mô tả là người thận trọng, kỹ tính. Nhưng theo báo cáo sơ bộ, ông ta đã tự ngã từ lan can tầng thượng của tòa tháp, nơi chỉ có một mình ông ta. Tuy nhiên, khi Hùng bước vào khu vực, một cảm giác lạnh lẽo bất thường ập đến, dù trời đang là mùa hè. Cái lạnh ấy không phải do gió, mà là cảm giác buốt giá thấm sâu vào xương tủy.
Thi thể Lịch nằm dưới một tấm bạt, nhưng cảnh tượng trên tầng 60 vẫn đủ ghê rợn. Máu vương vãi không chỉ ở nơi ông ta rơi xuống, mà còn rải rác một cách kỳ quái trên sàn bê tông, tạo thành những hình thù loang lổ, méo mó. Hùng tiến lại gần lan can. Nó cao, kiên cố. Lan can này được thiết kế để chống lại cả những cơn bão lớn nhất, không phải là nơi mà một người đàn ông trưởng thành có thể dễ dàng vượt qua.
“Tự tử?” Hùng hỏi một cảnh sát trẻ đang căng thẳng ghi chép. Anh cố ý nhấn mạnh chữ "tự tử".
“Đúng vậy, thưa sếp. Rõ ràng là tự tử. Không có dấu vết vật lộn, camera an ninh chỉ ghi lại hình ảnh ông ta một mình trên đó,” cảnh sát trả lời, giọng có vẻ tự trấn an.
Hùng nhíu mày. Anh đi dọc theo lan can, ánh mắt dò xét từng centimet. Bỗng dưng, anh cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lướt qua, không phải gió trời, mà là một hơi lạnh đậm đặc như được phả ra từ dưới lòng đất, mang theo mùi ẩm mốc và bụi cũ. Anh cúi xuống, phát hiện một vết cào xước mờ trên lớp sơn mới của lan can, trông như năm ngón tay đang cố gắng bám víu một cách tuyệt vọng. Sự cào xé ấy phải dùng một lực rất lớn, không phù hợp với giả thuyết tự tử bình thường.
Quan trọng hơn, nằm lọt thỏm trong khe gạch lát sàn, Hùng nhặt được một vật: một chiếc khuy áo đồng cũ kỹ. Chiếc khuy này không thuộc về bộ vest sang trọng mà Lịch đang mặc. Nó cũ kỹ, mòn vẹt, với họa tiết chạm khắc hình một cây đa cổ thụ uốn lượn. Hùng cảm thấy quen thuộc, một cảm giác khó chịu dấy lên, như thể anh đang chạm vào một mảnh ghép của quá khứ bị lãng quên, nhưng ký ức bị chặn lại bởi một bức tường vô hình.
Hùng phỏng vấn người bảo vệ trực đêm. Người này lắp bắp, khuôn mặt tái mét không phải vì sợ hãi tội phạm, mà vì một điều gì đó vượt ra ngoài giới hạn của con người.
“Tôi nghe thấy tiếng… tiếng cười,” người bảo vệ thốt lên, giọng run rẩy. “Không phải tiếng người. Nó… rít lên, như tiếng kim loại cọ xát. Nó vang vọng khắp tầng này. Và sau đó là tiếng thét kinh hoàng, không phải của ông Lịch, mà là tiếng thét của một phụ nữ.”
“Tiếng thét phụ nữ?” Hùng hỏi, tim đập nhanh. Cảm giác lạnh gáy của anh càng lúc càng mạnh mẽ.
“Vâng, rất rõ ràng. Giống như bị tra tấn vậy. Nhưng khi tôi chạy lên, chỉ thấy ông Lịch đã ngã xuống. Trên tầng này, không có ai khác. Tôi thề với Chúa, không có ai.” Người bảo vệ co rúm người lại, dường như vẫn còn nghe thấy âm thanh kinh hoàng đó.
Khi trở về văn phòng, Hùng bắt đầu nghiên cứu về Tập đoàn Thiên Thịnh và Tháp Vọng Cảnh. Anh phát hiện ra rằng, mảnh đất xây dựng tháp là một khu đất có tranh chấp từ lâu. Trước đây, nó là một khu chợ cũ kỹ nằm cạnh một ngôi đền thờ cô hồn. Đã có nhiều lời đồn đại rằng Thiên Thịnh đã dùng thủ đoạn bẩn để giải tỏa mặt bằng, thậm chí san bằng cả ngôi đền và một cây đa cổ thụ linh thiêng được người dân địa phương tôn kính.
Khi nhìn lại chiếc khuy áo đồng có hình cây đa trong lòng bàn tay, Hùng chợt nhớ lại. Năm năm trước, trong hồ sơ vụ mất tích của nữ sinh viên kiến trúc Nguyễn Thị Linh, Linh là người đi đầu trong các cuộc biểu tình chống lại việc phá hủy khu đất đó. Cô còn vẽ một bức tranh về cây đa cổ thụ ấy, coi đó là biểu tượng của sự kiên cường trước sự bành trướng của đô thị.
Hùng mở lại hồ sơ của Linh. Nguyễn Thị Linh, 20 tuổi, mất tích không dấu vết. Cô là một sinh viên xuất sắc, một nhà hoạt động xã hội nhiệt huyết, đặc biệt là về việc bảo tồn di sản đô thị. Linh đã nhiều lần công khai tố cáo Tập đoàn Thiên Thịnh về sự mờ ám trong việc mua bán đất và quy trình xây dựng. Các cuộc đối đầu của cô với giới lãnh đạo tập đoàn, trong đó có Giám đốc Tài chính Vũ Thanh Lịch, đã được ghi lại trên nhiều phương tiện truyền thông.
Hồ sơ cũ kết luận: Mất tích không rõ nguyên nhân. Cảnh sát cho rằng cô bỏ trốn hoặc bị tai nạn. Nhưng Hùng, với trực giác của mình, luôn nghĩ Linh đã bị giết và thủ phạm có quyền lực rất lớn để thao túng cả bộ máy điều tra.
Trong một bức ảnh cũ của Linh, chụp cô đang đứng trước cây đa cổ thụ trước khi nó bị đốn hạ, cô mặc một chiếc áo khoác denim cũ kỹ. Dây kéo bị hỏng, và thay vì thay dây, Linh đã may tạm một loạt khuy áo thủ công.
Hùng phóng to bức ảnh. Một chiếc khuy ở vị trí gần cổ áo... có họa tiết cây đa cổ thụ. Nó giống hệt chiếc khuy đồng mà anh tìm thấy tại hiện trường vụ án của Giám đốc Lịch. Sự trùng hợp là điều không thể. Nó là một thông điệp, một lời cảnh báo, một sự kết nối kinh hoàng.
Hùng đặt hai vụ việc cạnh nhau: Vũ Thanh Lịch, giám đốc Thiên Thịnh, chết bí ẩn tại Tháp Vọng Cảnh, dự án mà Linh từng phản đối, với chiếc khuy áo của Nguyễn Thị Linh ở hiện trường. Linh không thể sống sót và là kẻ giết người, vì nếu còn sống, cô đã bị truy tìm. Cô đã mất tích năm năm, không một dấu vết.
Hùng nhớ lại lời khai của người bảo vệ: Tiếng thét của phụ nữ. Tiếng thét của sự đau khổ và thù hận dường như đã dẫn đến cái chết của Lịch.
Đột nhiên, đèn trong văn phòng của Hùng bắt đầu nhấp nháy liên tục, như thể bị chập mạch, dù đường dây điện luôn được kiểm tra kỹ lưỡng. Trên bàn làm việc, nơi anh vừa đặt chiếc khuy đồng xuống, một vệt nước lạnh, trong suốt chảy dài, tạo thành một hình dạng méo mó, gần giống như một nét mặt đang khóc hoặc đang gào thét không thành tiếng. Cảm giác lạnh buốt mà anh đã cảm nhận trên tầng 60 đột ngột bủa vây căn phòng nhỏ.
Hùng, một người đàn ông từng chứng kiến vô số tội ác trần gian, lần đầu tiên cảm thấy một nỗi sợ hãi không phải của con người, không thể giải thích bằng logic và pháp luật. Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một vụ án báo thù thông thường.
Kẻ báo thù không phải là người sống. Đó là một linh hồn, một hồn ảnh bị giam cầm, đang tìm kiếm công lý bằng sự tàn bạo của thế giới bên kia. Linh đã trở về, nhưng không phải là con người.
Ánh đèn thành phố ngoài kia vẫn sáng rực, nhưng Hùng biết rằng, một bóng tối kinh hoàng vừa được giải phóng giữa lòng đô thị. Cuộc điều tra của anh sẽ phải xuyên qua ranh giới giữa thực tại và cõi âm, nơi mà bằng chứng pháp lý trở nên vô nghĩa. Hồn Ảnh Thị Thành đã bắt đầu cuộc trả thù, và Giám đốc Lịch chỉ là nạn nhân đầu tiên trong chuỗi sự kiện đẫm máu sắp tới.