MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBáo Thù Đô Thị Ma QuỷChương 2: DẤU VẾT CỦA SỰ THÙ HẬN

Báo Thù Đô Thị Ma Quỷ

Chương 2: DẤU VẾT CỦA SỰ THÙ HẬN

1,064 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, văn phòng Thám tử Hùng bị bao trùm bởi không khí căng thẳng. Áp lực từ giới chức và Tập đoàn Thiên Thịnh đòi phải kết luận nhanh chóng vụ án Vũ Thanh Lịch là tự sát đang đè nặng lên mọi cuộc điều tra. Hùng bị gọi lên gặp Cục trưởng, người có vẻ mặt mệt mỏi và cau có.

“Hùng, đây là một vụ tự sát rõ ràng, có ảnh hưởng lớn đến kinh tế thành phố. Tôi cần cậu đóng hồ sơ ngay lập tức. Đừng cố gắng tìm ra những ‘chi tiết ly kỳ’ nữa. Chiếc khuy áo đó… có thể là của bất cứ ai,” Cục trưởng nói, nhấn mạnh vào từ "ly kỳ" với giọng điệu đầy hoài nghi.

Hùng biết rõ nếu anh làm theo, sự thật về Linh sẽ bị chôn vùi mãi mãi, và kẻ báo thù sẽ tiếp tục hành động không bị cản trở. “Thưa Cục trưởng, có bằng chứng cho thấy Giám đốc Lịch đã bị ép buộc hoặc bị đe dọa. Hơn nữa, chiếc khuy áo đồng có liên quan trực tiếp đến hồ sơ mất tích của Nguyễn Thị Linh năm năm trước. Tôi tin rằng hai vụ án này có liên kết với nhau, và đây là một vụ án mạng, không phải tự sát.”

Cục trưởng nhìn Hùng với ánh mắt thất vọng. “Nguyễn Thị Linh? Một cô gái đã biến mất mà không có dấu vết? Cậu đang lãng phí thời gian, Hùng. Tôi cho cậu ba ngày để hoàn thành báo cáo cuối cùng về vụ tự sát. Đừng làm tôi thất vọng lần nữa.” Lời đe dọa ngầm ấy rõ ràng như ánh sáng ban ngày.

Bất chấp lệnh của cấp trên, Hùng biết mình không thể dừng lại. Anh trở về văn phòng, tìm kiếm thông tin về chiếc khuy đồng. Nó là sản phẩm thủ công tinh xảo, không phải hàng loạt. Hùng liên lạc với một người bạn cũ, một nhà nghiên cứu văn hóa dân gian chuyên sâu về các tín ngưỡng địa phương, An.

An, một người phụ nữ sắc sảo và am hiểu về lịch sử đen tối của thành phố, đã nghiên cứu kỹ về khu đất xây dựng Tháp Vọng Cảnh. “Hùng, khu đất đó không đơn giản. Trước khi bị san bằng, đó là nơi tọa lạc của một miếu thờ cổ, và đặc biệt là một cây đa được dân gian cho là Linh Cây. Tương truyền, người dân thường dùng gỗ từ cây đa ấy để làm bùa hộ mệnh hoặc vật phẩm tâm linh. Chiếc khuy áo có hình cây đa đó, nó mang ý nghĩa sâu sắc, không chỉ là trang trí.”

An còn cung cấp một thông tin rùng rợn: "Sau khi Thiên Thịnh san bằng khu đất, một vài công nhân xây dựng đã bỏ việc. Họ nói rằng ban đêm, họ nghe thấy tiếng khóc thét dưới lòng đất, và thấy một bóng người phụ nữ lướt qua các công trường.”

Lời kể này củng cố thêm giả thuyết của Hùng: linh hồn Linh bị giam giữ hoặc bị vướng vào nơi cô đã chết, trở thành một Hồn Ảnh đầy thù hận.

Ngay lúc Hùng và An đang trao đổi, một tin tức khẩn cấp truyền đến qua radio cảnh sát. Vụ án mạng thứ hai. Lần này là Trần Duy Bảo, Trưởng phòng Pháp chế của Tập đoàn Thiên Thịnh, người trực tiếp xử lý các giấy tờ pháp lý để giải tỏa khu đất.

Hiện trường là căn hộ penthouse xa hoa của Bảo. Khác với sự kín đáo của vụ Lịch, vụ án này là một sự phô trương kinh hoàng. Bảo được tìm thấy đã chết trong phòng tắm hơi, nhiệt độ được đẩy lên cực cao, nhưng đó không phải nguyên nhân cái chết.

Khi Hùng đến nơi, anh cảm nhận được sự lạnh lẽo còn kinh khủng hơn vụ trước. Căn phòng đầy hơi nước nóng, nhưng không khí vẫn như thể đang ở Bắc Cực. Bảo chết trong trạng thái cực kỳ đau đớn, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi, toàn thân bị bỏng nặng.

Điều khiến Hùng rùng mình là dấu hiệu để lại. Trên tấm gương đã mờ hơi nước, ai đó đã dùng ngón tay viết nguệch ngoạc một dòng chữ: "MÁU ĐỔ XUỐNG ĐẤT". Và dưới sàn nhà, nằm giữa vũng nước đọng, là vật phẩm quen thuộc đến ghê rợn: một chiếc khuy áo đồng cũ kỹ thứ hai, có hình cây đa.

Hùng lập tức kiểm tra kỹ thi thể Bảo. Lạnh! Mặc dù phòng tắm hơi nóng khủng khiếp, xác Bảo lại lạnh một cách bất thường. Anh phát hiện trên cánh tay Bảo có một vết bầm tím, nhìn giống như bị nắm chặt bởi một bàn tay cực kỳ nhỏ nhắn và mạnh mẽ, không phải của con người.

“Đây là thông điệp. Nó không phải ngẫu nhiên, và chắc chắn không phải tự sát,” Hùng nói với các đồng nghiệp, ánh mắt kiên quyết. “Đây là sự báo thù có mục đích, từng bước một, nhắm vào những người liên quan đến sự biến mất của Linh.”

Phòng Pháp chế Bảo là người ký các giấy tờ pháp lý để hợp thức hóa việc san bằng. Tài chính Lịch là người chi tiền để đút lót. Mỗi nạn nhân đều là một mắt xích trong chuỗi tội lỗi đã chôn vùi Linh.

Hùng biết rằng, với hai mạng người chết trong vòng chưa đầy 24 giờ, anh không thể tiếp tục điều tra trong bóng tối. Anh phải tìm ra người tiếp theo trong danh sách báo thù của Hồn Ảnh Thị Thành trước khi cô ta ra tay lần thứ ba.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn Tháp Vọng Cảnh vẫn lấp lánh như một lời chế giễu. Anh biết, Linh đang ở đâu đó ngoài kia, không phải bằng xương bằng thịt, mà là một sức mạnh siêu nhiên đang đòi lại công lý. Hùng cảm thấy mình đang bị kéo vào một trò chơi săn đuổi kinh hoàng, nơi mà kẻ thù không thể bị bắt giữ hay bị còng tay, và anh chỉ có một mình đối đầu với cả một tập đoàn và một linh hồn đầy thù hận. Ba ngày mà Cục trưởng cho anh, bỗng chốc trở nên ngắn ngủi đến đáng sợ.